Mạt Nhật Chương Lãng

Lượt đọc: 1637 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
004 Ngươi... tên người xấu này

❊ ❊ ❊

Bước vào trong lều,张小强 (Trương Tiểu Cường) phát hiện những món đồ vốn được sắp xếp ngăn nắp nay lại bị bày bừa lộn xộn.沈雪 (Thẩm Tuyết) với mái tóc rối bời, đôi mắt to tròn ngơ ngác, cái cổ nhỏ nhắn cứ lắc lư qua lại như đang tìm kiếm thứ gì đó, miệng lẩm bẩm: "Ở đâu nhỉ? Lạ thật, vừa nãy còn thấy mà, sao chớp mắt đã không thấy đâu rồi? Chẳng lẽ hộp đựng kính cũng biết mọc chân chạy mất sao?"

Trương Tiểu Cường biết Thẩm Tuyết đang tìm gì. Anh thấy cô rất trân quý cặp kính của mình, từng nhờ Vương Lạc làm một cái hộp đựng kính tinh xảo. Vương Lạc không làm được loại tinh xảo, bèn dùng da chuột làm một cái chống đạn. Sau khi Thẩm Tuyết biết thứ này có quăng quật thế nào cũng không hỏng, cô liền yêu quý nó vô cùng, rảnh rỗi lại lôi ra nghịch ngợm.

"Tôi không biết hộp kính của cô có mọc chân hay không, nhưng tôi có thể khẳng định, nó đã mọc tay rồi đấy."

Trương Tiểu Cường buồn cười, hộp kính vẫn luôn nằm trong tay cô mà cô còn đi tìm khắp nơi, đúng là kiểu "dưới đèn thì tối".

Thẩm Tuyết tuy ngơ ngác nhưng không ngốc, nhìn xuống hộp kính trong tay, mặt cô "xoẹt" một cái đỏ bừng. Cô giấu hộp kính ra sau lưng, trừng mắt nhìn cái tủ đứng bên cạnh Trương Tiểu Cường rồi nói: "Là... là anh, anh tới làm gì? Hứa... Hứa tỷ không có ở đây, có... có chuyện gì thì nói với tôi..."

Trương Tiểu Cường không trả lời, anh cùng Thẩm Tuyết nhìn về phía cái tủ đứng, rồi tự so chiều cao của mình với nó. Anh đau lòng nhận ra, mình lại bị Thẩm Tuyết coi thành cái tủ.

"Không tìm cô ấy, tôi tìm cô."

Trương Tiểu Cường lại làm Thẩm Tuyết giật mình, mặt cô càng đỏ hơn, dường như cô cũng nhận ra mình đã nhầm cái tủ thành Trương Tiểu Cường, và nhầm Trương Tiểu Cường thành cái tủ.

"Anh... anh tìm tôi làm... làm gì..." Dưới sự bối rối cực độ, Thẩm Tuyết nói năng càng lúc càng lắp bắp.

"Tôi không định làm gì cô cả, tôi chỉ muốn xem cô đang bận bịu cái gì thôi. Cô gái nhỏ bắt đầu biết yêu rồi à? Mở miệng ra là nói năng không văn minh."

Trương Tiểu Cường thấy dáng vẻ Thẩm Tuyết rất đáng yêu, không nhịn được buông lời trêu chọc cô nàng ngốc nghếch này.

"A... a... a phi, anh là đồ lưu manh, anh mới không văn minh, cả nhà anh đều không văn minh..."

Thẩm Tuyết cuối cùng cũng nói rõ ràng, một tràng trách móc tuôn ra từ cái miệng nhỏ nhắn. Tốc độ nói quá nhanh, trong tiếng phổ thông của cô còn pha lẫn phương ngữ Vũ Hán, khiến Trương Tiểu Cường khẳng định cô chính là người bản địa Vũ Hán.

"Thôi thôi, tôi đâu có tới để cãi nhau với cô. Chính cô nói năng không rõ ràng, ngay cả tiếng phổ thông còn nói không chuẩn, lại còn trách tôi là lưu manh, thật là thiếu văn hóa, vậy mà cũng dám nhận mình tốt nghiệp đại học..."

"..." Thẩm Tuyết im lặng. Một khi Trương Tiểu Cường đã mở miệng mỉa mai thì cô nàng ngốc này hoàn toàn không phải đối thủ. Cô bĩu cái môi đỏ mọng, hai má phồng lên như hai chiếc bánh bao nhỏ, đôi mắt mơ màng trừng anh đầy sát khí.

Trương Tiểu Cường lại mang bộ mặt đắc thắng của kẻ tiểu nhân. Anh vốn rảnh rỗi nên mới đi dạo khắp nơi, lúc này trêu chọc cô gái nhỏ cũng coi như giết thời gian.

"Còn trừng? Còn trừng nữa? Cô mà còn trừng là tôi ăn thịt cô đấy..."

Thẩm Tuyết thận trọng lùi lại một bước, hai tay luống cuống mở hộp kính ra, lấy kính đeo lên. Làn nước mơ màng trong mắt bị cặp kính nhỏ che khuất. Khi mọi thứ trong lều đã thu vào tầm mắt, Thẩm Tuyết bình tĩnh trở lại. Cô liếc nhìn Trương Tiểu Cường đang làm mặt quỷ với mình, thờ ơ nói:

"Sao thế? Đấng nam nhi đại trượng phu, đại thủ lĩnh của hàng ngàn người, 'Gián ca' cũng có lúc nói không giữ lời sao? Chẳng phải anh nói không cần tôi hầu hạ trên giường sao? Hối hận rồi à? Tôi thế nào cũng được, coi như bị chó cắn một cái thôi. Gián ca, muốn thì cứ lấy đi."

Trương Tiểu Cường bỗng thấy chán nản. Anh chỉ muốn tìm người trò chuyện chứ không muốn chuốc lấy sự khó chịu. Thẩm Tuyết này cứ như bị tâm thần phân liệt, lúc thế này lúc thế kia, từ "kawaii" biến thành "ngự tỷ" quyền lực. Anh còn chưa kịp phản ứng, tự nhiên cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đấu khẩu với cô.

"Xì, phụ nữ bên cạnh tôi thiếu gì người đẹp hơn cô, nhan sắc không có, vóc dáng cũng không. Cô muốn tôi lấy cô, tôi mới là người lỗ vốn đây này. Lười nói với cô, tôi đi đây..."

Trương Tiểu Cường nói xong, hai tay xoay bánh xe định rời đi. Thua người không thua trận, dù thế nào cũng phải nói câu gì đó cho oai rồi mới rút lui.

"Anh đứng lại đó, tôi xấu ở chỗ nào? Anh nói cho rõ ràng xem... 'Bộp'... Á... đau quá..."

Cái miệng độc địa của Trương Tiểu Cường khiến Thẩm Tuyết rất khó chịu, cô vội vàng lao tới níu lấy xe lăn của anh, không chú ý tới mặt đất vừa bị cô bày bừa, bàn chân vấp phải một vật nặng, Thẩm Tuyết ngã nhào xuống đất.

"Hê hê hê... Nhìn cái bộ dạng vụng về của cô kìa, sau này ai mà lấy phải cô thì đúng là xui xẻo tám đời. Lỡ đâu cô lại lấy thuốc chuột cho người ta uống thay cà phê thì sao? Lúc đó chắc tôi cười chết mất... buồn cười quá..."

Trương Tiểu Cường ngồi trên xe lăn vô tâm vô tính cười nhạo Thẩm Tuyết. Cặp kính của Thẩm Tuyết lại vừa vặn rơi xuống dưới chân anh.

"Hu hu hu... Đồ xấu xa... hu hu hu... tôi không hề vụng về... Hứa tỷ nói tôi thông minh lắm mà... hu hu hu... kính của tôi đâu rồi... tôi không phải đồ ngốc... những bản thiết kế của tôi đều từng đoạt giải lớn mà... hu hu hu... anh chỉ biết bắt nạt tôi..."

Thẩm Tuyết vừa khóc vừa bò trên đất tìm kính, miệng lầm bầm trách móc Trương Tiểu Cường. Dáng vẻ lúc này của cô giống như một con vật nhỏ bị bắt nạt, đôi mắt bắt đầu sưng đỏ, khiến Trương Tiểu Cường cảm thấy mất hứng, nhưng cũng làm anh nhớ tới cô bé hàng xóm ngày xưa từng bị anh trêu cho khóc nhè.

Trương Tiểu Cường vất vả nhặt cặp kính nhỏ lên, lấy vạt áo lau lau, thử đeo vào nhưng không vừa. Anh chán nản cầm một bên gọng kính xoay xoay, liếc nhìn vòng ba đang vểnh cao của Thẩm Tuyết, lơ đễnh hỏi:

"Cô thiết kế cái gì mà được giải? Không lẽ là thiết kế phần mềm đấy chứ? Thiết kế của cô giờ chẳng có tác dụng gì đâu, không bằng biết bắn súng còn hơn..."

Thẩm Tuyết ngẩng đầu trừng mắt nhìn cái tủ đứng bên cạnh Trương Tiểu Cường một cái, rồi cúi đầu tiếp tục tìm kiếm, hoàn toàn không biết mình đang bị Trương Tiểu Cường nhìn ngó.

"Hừ... cái gì tôi cũng biết hết, thiết kế nội thất, ngoại thất, ngay cả thiết kế phòng thủ quân sự cổ đại tôi cũng biết. Anh coi thường người khác quá, tôi không nói chuyện với anh nữa..."

Trong lòng Trương Tiểu Cường khẽ động. Hình như thuộc hạ của anh đánh đấm dùng súng thì không vấn đề gì, nhưng bảo họ làm hệ thống phòng thủ thì ai nấy đều mù tịt. Ngay cả Hoàng Tuyền cũng chưa từng chú ý tới việc phòng thủ doanh trại, anh rất nghi ngờ không biết lúc đi học hắn là ngủ gật hay làm gì nữa.

"Đừng tìm nữa, tôi tìm thấy cho cô rồi đây. Nói xem, định cảm ơn tôi thế nào?"

Thẩm Tuyết tiến lại gần Trương Tiểu Cường, thấy cặp kính quý như báu vật của mình đang bị anh xoay tròn nghịch ngợm, đôi mắt đỏ hoe lại tuôn rơi những giọt nước mắt trong veo.

"Anh... tên người xấu này..."

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:420
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »