"Hả? Ha ha!! Ha ha ha..."
Mã Tam Xuân hét lớn một tiếng, đoạn bắt đầu cười điên cuồng, cười đến mức không đứng thẳng nổi, ôm bụng ngồi thụp xuống đất. Vừa mới ngồi xuống, gã liền quát lớn: "Giết..."
Lời còn chưa dứt, gã đã lăn sang một bên. Hơn hai mươi gã đàn ông cùng vung vũ khí lao về phía Hoàng Tuyền. Lại có vài tên vừa chửi bới vừa lồm cồm bò dậy từ trên người người phụ nữ bị chúng làm nhục đến nửa sống nửa chết, vớ lấy vũ khí bên cạnh, chẳng buồn mặc quần mà cùng nhau xông tới.
Hoàng Tuyền vốn định bắt giặc trước bắt vua, không ngờ Mã Tam Xuân lại xảo quyệt đến thế, dùng tiếng cười để thoát thân, lại còn ra tay trước một bước, khiến một người ít kinh nghiệm hỗn chiến đường phố như Hoàng Tuyền suýt chút nữa phải chịu thiệt lớn.
Hoàng Tuyền vốn không đứng xa đám người đó, sau đó lại bị chúng áp sát vây kín. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, anh dùng ngón cái gạt chốt lưỡi lê, nắm chặt chuôi, đâm thẳng vào cổ một tên. Cánh tay phải dùng sức, dùng lưỡi lê kéo theo gã đang ôm cổ trợn ngược mắt đâm sầm vào mấy tên khác, sau đó buông lưỡi lê ra rồi lộn nhào ra phía sau, hiểm hóc thoát khỏi vòng vây.
Tay chân của Mã Tam Xuân đều là những kẻ liều mạng, chúng không vì đồng bọn mất mạng mà bỏ cuộc, đẩy xác tên đồng bọn nửa sống nửa chết ra, vừa gào thét chửi bới vừa lao về phía Hoàng Tuyền đang lăn lộn trên đất.
Sau ba lần lộn ngược, Hoàng Tuyền dừng hình, giơ M1911A lên bắn liên tiếp bảy phát. Dư âm của bảy tiếng súng còn chưa dứt, tiếng gào thét điên cuồng đã khựng lại. Sáu cái xác đẫm máu đổ gục xuống đất, chết không nhắm mắt. Chúng không ngờ kỹ thuật bắn súng của Hoàng Tuyền lại chuẩn xác đến thế, tốc độ rút súng lại nhanh đến vậy.
"Giết... giết nó đi, mỗi đứa một ngàn cân gạo, một ngàn cân đó!!!" Phía sau vang lên tiếng gào thét điên cuồng của Mã Tam Xuân.
Những tên đàn ông còn lại lại lần nữa lao về phía Hoàng Tuyền.
Hoàng Tuyền bật cười, khẩu súng lục Type 92 dự phòng đã nằm trong tay anh. Băng đạn mười lăm viên nhiều gấp đôi M1911, Hoàng Tuyền thong dong giơ súng lên...
"Cẩn thận!!!" Một tiếng cảnh báo non nớt sắc lẹm vang lên sau lưng Hoàng Tuyền. Hoàng Tuyền thầm kêu không ổn, thân người chủ động lao tới trước, ngón tay liên tục bóp cò. Trong lúc súng nổ, một đôi bàn tay to lớn bám chặt vào tay phải đang cầm súng của anh, một luồng sức mạnh khủng khiếp kéo Hoàng Tuyền sang một bên.
Thời gian như thể chậm lại, mọi thứ hiện ra trong mắt Hoàng Tuyền đều trở thành quay chậm: hơi thở nặng nề, tiếng gầm gừ trầm thấp như dã thú, mái tóc rối bù, đôi đồng tử lồi ra ánh lên sự điên cuồng.
"Bốp..." Hoàng Tuyền cúi đầu húc thẳng vào xương mày của kẻ đó. Gã đàn ông buông cổ tay Hoàng Tuyền ra, ôm mặt kêu thảm, khẩu Type 92 trong tay phải vẫn chưa kịp giơ lên.
Một người phụ nữ phát ra tiếng hét kinh hoàng, lao tới ôm chặt lấy eo Hoàng Tuyền không buông. "Bốp", báng súng cứng cáp nện mạnh xuống mu bàn tay đang đan chặt của ả. Tiếng gãy xương giòn tan vang lên, người phụ nữ gào thét điên cuồng sau lưng Hoàng Tuyền, đôi bàn tay gãy gập lại càng dùng sức ôm chặt lấy anh hơn. Người đàn bà điên dại ấy vì một ngàn cân gạo hư ảo mà chẳng còn cảm thấy đau đớn, ả chỉ muốn ôm chặt lấy Hoàng Tuyền, chẳng còn nghĩ ngợi gì khác.
Đối mặt với đủ loại vũ khí đang nện xuống người, Hoàng Tuyền không hề hoảng loạn. Anh nghiêng người dùng cùi chỏ kẹp chặt lưng ả, năm ngón tay khóa chặt thắt lưng ả, hông dùng sức mạnh mẽ hất văng người đàn bà ra ngoài. Lực đạo cực lớn khiến ả không thể bám víu được nữa, bay giữa không trung về phía những gã đàn ông đang lao tới.
Đám người kia không hề có lòng từ bi, không vì ả từng giúp chúng mà ra tay cứu giúp. Ba cây gậy gỗ thô bằng bắp tay nện thẳng vào người ả, hai lưỡi đại đao sáng loáng cũng lần lượt chém tới. Người phụ nữ bị phân thây, ba khúc xác rơi rụng xuống đất, máu tươi bắn ra tung trời tưới đẫm cả đám đàn ông lẫn Hoàng Tuyền.
Hoàng Tuyền không tránh được máu, là vì gã đàn ông bị anh húc ngã lúc nãy đang ôm chặt lấy chân phải anh không rời. Anh không có thời gian dây dưa với gã, giơ súng bắn một phát, hất văng cả nắp sọ của gã.
Vừa định xoay người, anh phát hiện gã đàn ông đang co giật kia dù chết vẫn không buông chân mình. Trong tình thế cấp bách, Hoàng Tuyền định tiếp tục nổ súng.
Một cây gậy dài mang theo tiếng gió rít gào nện thẳng vào trán anh, phía sau cây gậy ấy là vô số đao gậy khác vừa mới giơ lên.
"Hà!!!" Hoàng Tuyền cúi đầu húc mạnh vào lòng ngực tên cầm đao. Thà ăn một gậy còn hơn là chịu một đao.
"Bốp...", "Đoàng..." Hai tiếng động lớn vang lên. Một tiếng là tiếng súng của Hoàng Tuyền bắn thẳng vào ngực tên cầm đao, một tiếng là tiếng gậy nện vào lưng anh.
Hoàng Tuyền thả lỏng tấm lưng đang gồng lên đón lấy cây gậy, rồi ngửa người ra sau, chân trái đạp mạnh vào xác tên cầm đao. Cái xác bị đá văng va vào đám người đuổi theo phía sau, khiến chúng ngã nhào, súng lục liên tiếp nổ ba phát, ba viên đạn bắn nát đầu gã đàn ông vừa giơ gậy lên lần nữa.
Sau khi đạn trong súng bắn hết, Hoàng Tuyền hối hận. Anh không nên vì tức giận mà phí phạm ba viên đạn vào một người. Hối hận cũng vô ích, Hoàng Tuyền nằm trên đất lăn liên tục cho đến khi một bàn chân to lớn xuất hiện trước mắt.
Hoàng Tuyền chẳng buồn nhìn xem chủ nhân bàn chân đó là ai, chỉ cần không phải giày quân đội thì đều là kẻ thù. Tên chết tiệt kia vẫn đang ôm chặt chân phải anh, Hoàng Tuyền chỉ có thể nghiêng người dùng chân trái đạp vào chân gã.
Gã đàn ông mang theo mùi máu tanh nồng nặc đổ ập xuống người Hoàng Tuyền. Anh mặc kệ gã đè lên mình, dí họng súng vào cằm gã rồi bóp cò.
Sau tiếng súng, gã đàn ông mặt mũi bầm dập trừng trừng nhìn vào mắt Hoàng Tuyền, máu phun ra như suối từ lỗ đạn dưới cằm bắn tung tóe lên người anh. Đó chính là gã đàn ông bị đánh lúc nãy, kẻ bị đánh đến nửa sống nửa chết này cũng không cưỡng lại được sự cám dỗ của gạo mà tới săn lùng Hoàng Tuyền.
Hoàng Tuyền đẩy gã ra, mở đôi mắt bị máu làm mờ nhìn xung quanh. Trong chốc lát, Hoàng Tuyền liên tiếp giết hơn mười người. Những tình huống nguy hiểm và bất ngờ nối tiếp nhau khiến anh quên mất trong súng còn lại bao nhiêu đạn. Hiện trường hỗn loạn, kẻ thù ở khắp mọi nơi không cho anh thời gian thay băng đạn. Nhưng anh sẽ không chạy trốn, chỉ có Hoàng Tuyền chiến đấu đến chết, không có kẻ hèn nhát nào bỏ chạy cả.
"Đoàng đoàng đoàng..." Máu đỏ làm mờ tầm nhìn, Hoàng Tuyền không nhìn rõ những kẻ lao về phía mình là ai, anh thậm chí không nhìn rõ mình có bắn trúng chúng hay không. Anh chẳng quan tâm gì cả, chỉ cần bắn hết đạn trong súng là được.
Từng bóng người mờ ảo ngã xuống đất, nhưng người ngã xuống không thể làm giảm bớt sự điên cuồng của những kẻ khác. Đã từng nếm trải cơn đói thực sự, cái chết quả thật chẳng là gì. Cái dạ dày không lúc nào ngừng cồn cào có thể khiến người bình thường phát điên. Đối với những người sống sót ngày ngày vật lộn bên lằn ranh sinh tử này, thà bị đánh chết còn hơn là bị chết đói.
"Ư..." Một bóng người phát ra tiếng gầm gừ man dại rồi nhảy bổ tới. "Bốp..." Tên đó ngã xuống đất phát ra tiếng kêu trầm đục. Hoàng Tuyền nghiêng người, nắm chặt khẩu súng, dùng báng súng nện vào huyệt thái dương của gã. Máu tươi bắn tung tóe, gã nằm trên đất co giật dữ dội.
Đại đao dưới ánh mặt trời phản chiếu tia sáng chói mắt chém xuống. "Phập..." Lưỡi đao sắc bén chém vào da thịt rắn chắc, kẹt lại ở cột sống. Hoàng Tuyền vứt cái xác đang chắn trước ngực mình ra, vươn chân trái móc lấy gót chân gã rồi kéo ngã xuống.
Bụi đất nơi tên cầm đao ngã xuống còn chưa kịp lắng, báng súng dính đầy máu tươi đã nện mạnh vào giữa mày gã. Trán gã lõm xuống một mảng lớn có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tên đó lập tức tắt thở, thân thể không còn một chút cử động.
Hoàng Tuyền ném khẩu súng đi, chộp lấy đại đao trong tay gã, vung một đường trên mặt đất, chém đứt hai cánh tay đang ôm chặt lấy chân mình. Chân phải lập tức được giải phóng, Hoàng Tuyền đạp lên cái xác, mượn lực đẩy người mình ra ngoài.
Lại một kẻ nữa nhảy vọt lên không trung rồi vồ hụt vào vị trí Hoàng Tuyền vừa nằm. Tên đó còn chưa kịp làm gì, Hoàng Tuyền đã dùng sức ở bụng, ngồi bật dậy, đại đao trong tay vạch một vòng cung chém vào sau gáy gã. Máu thịt bắn tung tóe, đầu gã bị chẻ làm đôi.
Liên tiếp giết ba người khiến những kẻ còn lại khựng lại một chút. Tên cuối cùng chết quá thảm khiến những kẻ vốn quen nhìn cái chết cũng phải kinh sợ. Sau đó, một tiếng gào thét thê lương vang lên, những kẻ khác lại lao tới. Sự đáng sợ của Hoàng Tuyền không sánh bằng sự đáng yêu của lương thực.
Hoàng Tuyền nhân cơ hội lau đi lớp máu hơi khô trên mắt, ít nhất cũng có thể nhìn rõ người tới là nam hay nữ. Trong tầm mắt anh, cả nam lẫn nữ đều lao tới, gần như tất cả những người dân nghèo bị thu thuế đều xông vào. Đối với những người này, Hoàng Tuyền thực sự không biết nên thương hại hay buồn cười. Chúng giết được mình thật thì lấy đâu ra lương thực?
Hoàng Tuyền chật vật bò dậy từ dưới đất, chủ động nghênh đón đám người mặt mày hung dữ ấy mà chém giết. Bất kể chúng có là những người dân nghèo đáng thương hay không, lúc này chúng đều là kẻ thù của Hoàng Tuyền. Đối đãi với kẻ thù, Hoàng Tuyền sẽ không bao giờ nương tay. Giết nhiều người như vậy, trút bỏ được sự sát phạt tích tụ trong lòng, khiến anh có cảm giác lâng lâng khó tả.
Hoàng Tuyền gào thét lớn, đại đao trong tay chém từng kẻ điên cuồng làm đôi. Một cây đại đao vung tới, điểm đến là cổ anh, anh chẳng thèm để ý, tiện tay chém bay một cây gậy gỗ, cổ tay theo lực vung ra phía trước, cắt đứt cổ tên cầm gậy. Sau đó, anh nâng cánh tay trái đang bó bột, nẹp gỗ lên đón lấy lưỡi đao. Anh muốn dùng cánh tay trái của mình để đổi lấy mạng của kẻ đó...
"Đoàng..."
(Được rồi, mười chương đã gửi, tôi cũng bị tổn thương nguyên khí, không còn bản thảo lưu nữa!!! Tôi sẽ tăng tốc viết, cố gắng đạt được đợt bùng nổ này vào nửa đầu tháng.)