Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5709 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 93
Nói giỡn

❊ ❊ ❊

Thì ra cô đã cố chịu đựng cảm giác buồn nôn ghê tởm, nấu canh cho hắn uống, lòng Nhâm Mục Diệu đột nhiên dâng lên cảm giác ngọt như đường phèn, đôi môi mỏng của hắn khẽ cong lên, lộ ra nụ cười sáng lạn, hệt như một đứa trẻ vừa được cho kẹo.

Dùng tay phải trực tiếp bưng chén lên, nhanh chóng nuốt xuống từng ngụm canh xương, một giọt cũng không chừa lại.

"Ụa, ụa......" Kiều Tâm Du vịn vách tường, hai chân cô như nhũn ra, cảm giác trong dạ dày như có từng đợt sóng lớn mạnh mẽ đánh vào, mùi máu tanh lan khắp miệng cô. Chất lỏng mà cô nôn ra có xen lẫn với máu tươi.

Sắc mặt cô sửng sốt.

Nhâm Mục Diệu nghe được tiếng cô nôn mửa, đáy lòng hắn chợt trầm xuống, lập tức mở trang web tìm kiếm thông tin "Search Engine" ra, đánh xuống dòng chữ "Làm thế nào để giảm bớt triệu chứng nôn mửa của phụ nữ mang thai".

Đôi mắt sắc bén của hắn nhanh chóng quét qua từng trang web, khi tìm được tài liệu mong muốn, đôi môi mỏng của hắn hé ra, khẽ đọc thầm: "Thời gian đầu mang thai, bữa ăn của người mẹ phải chia thành nhiều bữa, cố gắng ăn nhiều, nên lựa chọn loại thức ăn dễ tiêu hóa, cần chọn loại thức ăn lạnh, vì nó không tỏa ra hơi nóng, kích thích phản ứng nôn mửa của người mẹ, dạ dày cũng dễ dàng tiếp nạp. Nên ăn thức ăn mặn hoặc chua. Phải ăn nhiều rau dưa, cùng nước trái cây. Không nên để bụng rỗng, ăn nhiều điểm tâm, sữa tươi các loại, hít thở không khí trong lành."

Kiều Tâm Du hít sâu mấy hơi, từ phòng vệ sinh đi ra, "Mục Diệu, anh muốn ăn gì? Em đi chuẩn bị."

Nhâm Mục Diệu thừa dịp cô không chú ý, nhanh chóng đem bàn tay phải buông xuống, "Tôi muốn ăn miến chua cay, tôm chưng, cà ri gà, thịt gà ướp nước gừng, kiệu ướp dấm chua, măng ướp ngó sen......"

Hắn đang gọi món ở nhà hàng năm sao ư, Kiều Tâm Du có chút khó xử nói: "Anh vừa mới giải phẫu, không thể ăn nhiều như vậy, hơn nữa...... Có vài món em không biết cách làm."

"Tôi có yêu cầu em làm sao?" Nhâm Mục Diệu tức giận nói. Hắn cảm thấy mình hình như đã quá hung dữ với cô, nhưng không còn cách nào khác "Vì em đã nấu nên tôi đành miễn cưỡng ăn thôi, nhưng thật xin lỗi dạ dày tôi không quen ăn những món bình dân này của em, hơn nữa nhà tôi vốn có đầu bếp 5 sao mà, em muốn bọn họ thất nghiệp à?"

"Ừ!" Đôi mắt Kiều Tâm Du rũ xuống, thì ra hắn ghét thức ăn cô nấu, "Em sẽ đưa thực đơn cho đầu bếp."

"Còn nữa!" Nhâm Mục Diệu kịp thời gọi cô lại, ngay khi cô xoay người định đi, "Giờ tôi muốn một ngày ăn sáu lần!"

"Hả?" Kiều Tâm Du kinh ngạc, "Sau khi bị tai nạn xe cộ, anh biến ngay thành Đại Vị Vương tham ăn rồi sao? Em thấy anh nên ăn nhiều "thịt xương hầm" là được rồi, món đó rất tốt cho vết thương của anh."

"Xương?" Mặt Nhâm Mục Diệu tối sầm lại, "Em tưởng tôi là chó sao! Tôi nghĩ chính em mới là người cần ăn nhiều "óc heo", ít ra nó sẽ giúp em thông minh hơn một chút."

"Bổ não......" Tròng mắt cô khẽ xoay chuyển, "Anh cho em là bệnh nhân "thiếu năng" hả?." Gò má cô vì tức giận, mà ửng đỏ lên, trông thật đáng yêu, khiến Nhâm Mục Diệu thật muốn hôn, nhưng ...

Cô lập tức phản kích, "Em nghĩ anh nên ăn nhiều "tim, phổi" thì tốt hơn, anh rất cần chúng đấy, đồ lòng lang dạ sói, vô tâm vô cảm"

Tròng mắt Nhâm Mục Diệu lập tức tối sầm, giọng nói trầm xuống, "Em có thể ra ngoài. Chút nữa, đồ của tôi sẽ được gửi tới, nhớ giúp tôi ký nhận."

Hắn tưởng cô là người giúp việc của hắn à, hở một chút là kêu cô làm cái này làm cái kia.

Kiều Tâm Du nghĩ thầm, nhưng khi nhìn thấy vết thương ở tay và chân của hắn, lòng cô lại chùn xuống. Truyện Sắc Hiệp - http://thegioitruyen.com

————

Kiều Tâm Du ngồi trong phòng khách, hết sức chuyên chú vẽ thiết kế, ánh sáng nhu hòa chiếu vào dung nhan đang chăm chú của cô, càng làm cho cô thêm phần rực rỡ.

"Cô chủ, đây là đồ vừa được chuyển đến, xin cô thay cậu chủ kí nhận." Cô người làm, bê một thùng đồ và giấy kí nhận đưa tới chỗ cô.

Kiều Tâm Du nhớ tới lời dặn của Nhâm Mục Diệu, bèn lập tức ký tên, sau đó nhận lấy bưu phẩm.

"Cốc, cốc......" Mặc dù đây là phòng ngủ của bọn họ, nhưng vì lễ phép, Kiều Tâm Du vẫn gõ cửa.

"Vào đi." Giọng nói trầm thấp của Nhâm Mục Diệu truyền đến, mỗi khi hắn tập trung làm việc, vẻ mặt luôn rất nghiêm túc, lại lạnh như băng.

"Đây là bưu phẩm của anh."

Tay trái của Nhâm Mục Diệu không ngừng gõ bàn phím, hắn nhìn Kiều Tâm Du, nói: "Mở ra đi."

Biết tay hắn bất tiện, cô lập tức giúp hắn mở bưu phẩm, xé toang bao bì phía ngoài, lộ ra một hộp giấy nhỏ bên trong ——

Ô mai rễ tre, ô mai nước, táo chua, mứt vỏ hồng.......

Kiều Tâm Du ngây dại nhìn những loại quả trong hộp, lại nhìn Nhâm Mục Diệu.

Nhâm Mục Diệu hài lòng khi thấy biểu tình của cô.

"Em không ngờ anh lại thích ăn quà vặt như thế.?"

Đôi mắt đen của Nhâm Mục Diệu lập tức đảo quanh một vòng, hắn thật muốn cắn lưỡi tự sát cho xong, cô gái nhỏ này có lúc quá nhanh mồm nhanh miệng, lại cực kì ngốc nghếch.

"Em không cảm thấy những thứ này rất thích hợp với phụ nữ có thai hay sao?"

"Ừ ha!" Kiều Tâm Du bỗng dưng bị chập mạch, cô bật thốt lên, "Anh mang thai à!" Lời vừa nói xong, cô lập tức bụm miệng.

Nhâm Mục Diệu sắp bị cô chọc giận tới mức ánh mắt lóe ra tia lửa rồi.

"À là mua cho em sao." Kiều Tâm Du lúc này mới phản ứng được, cô chưa bao giờ nghĩ đến Nhâm Mục Diệu sẽ mua đồ cho cô, hay nghĩ tới việc chăm sóc cô, "Cám ơn!"

Kiều Tâm Du cầm lên một món trong thùng giấy, lòng chợt ấm áp. Tuy rằng Nhâm Mục Diệu luôn hành hạ cô, tính tình lại lạnh như một khối băng, nhưng tim của hắn có lẽ vẫn có chút nóng, cho dù cách hắn quan tâm người khác hơi vụng về, lại lãnh khốc, nhưng cô biết hắn thật sự tốt.

Trong đầu cô đột nhiên hiện lên một ý nghĩ muốn trêu chọc hắn.

Kiều Tâm Du lầm bầm nói: "Chua cũng tốt, nhưng phải chi có loại quả cay thì hay hơn." Cô than thở.

Lồng ngực Nhâm Mục Diệu bỗng chốc bừng lên lửa giận, hướng cô quát: "Kiều Tâm Du! Em đừng có quá đòi hỏi!" Hắn vì cô, đã mua mấy loại thức ăn vặt tốt nhất dành cho phụ nữ có thai rồi.

Kiều Tâm Du không để ý tới hắn, "Nhưng loại ô mai này em...... không thích, em thích ô mai Trân Châu thôi, hay là anh ăn đi!" Kiều Tâm Du đưa ô mai bắt hắn cầm, lại lấy thêm một túi khác, "Loại táo chua này sao mà...... đen thui, lỡ như con sau này ra đời có nước da đen như Bao Công thi biết làm sao? Anh ăn luôn đi!" Cô lại lần nữa đưa cho Nhâm Mục Diệu......

"Kiều Tâm Du!!!" Sắc mặt Nhâm Mục Diệu tối đen.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »