Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5709 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 5
Chịu khuất nhục

❊ ❊ ❊

Kiều Tâm Du lê tấm thân đau nhức đi vào Nhà họ Kiều, trên mặt không còn chút máu, quả thật giống như con búp bê rách nát, chẳng còn chút hơi thở nào.

"Mày chết ở nơi nào vậy! Từ sáng sớm đã không thấy mặt, mày nấu bữa sáng chưa? Còn quét dọn phòng nữa? Giặt đồ cho tao chưa?" Kiều An Mạn nhàn rỗi ngồi trên ghế sa lon, sơn móng tay đỏ chót.

"Cậu, mợ đâu rồi?" Kiều Tâm Du lẳng lặng đứng đó, thân thể cứng đờ như một pho tượng.

"Sao mày còn quay lại đây?" Lữ Anh Lâm mang giày cao gót từ trên cầu thang bước xuống, gương mặt trang điểm kĩ càng, tóc búi cao quý phái, cả người tản ra một loại khí thế nữ vương giá lâm.

Kiều Tâm Du nhàn nhạt nhìn bà ta, vẻ thanh lệ trên gương mặt không còn nữa, tiện tay ném, "Bịch --" túi giấy tờ màu vàng nặng nề rơi xuống đất.

"Nói cho cháu biết, đây là cái gì!" Kiều Tâm Du lần đầu tiên dám lớn tiếng nói chuyện với mợ như thế.

Lúc cô sáu tuổi, vì mẹ qua đời, cô sống cuộc sống ăn nhờ ở đậu cùng với gia đình cậu để được ăn học, cho dù bọn họ có đối xử với cô thế nào, cô cũng có thể chịu đựng được. Nhưng hôm nay, cô bị bọn họ xem như món hàng để mua bán, cô còn có thể nhẫn nhịn được nữa sao?

Lữ Anh Lâm liếc mắt nhìn túi giấy tờ trên đất, "Thế nào? Chọn cho mày một ông chủ lớn, không tệ chứ?"

Kiều Tâm Du không nghĩ mợ có thể nói những lời như vậy, quả thực còn không bằng súc vật, "Các người, các người sao có thể đối xử với tôi như vậy!" Lửa giận trong lòng bùng cháy, cô kích động hét to.

"Tại sao không thể đem mày đi bán? Mày ở nhà của tao, dùng đồ của tao, ăn cơm của tao. Cứ như vậy tao đã cực khổ nuôi một con heo mười mấy năm rồi, tới lúc bán được giá thì phải bán thôi." Trên mặt Lữ Anh Lâm lộ vẻ tham lam tà ác, ngón tay nhỏ dài sơn màu đỏ như máu nhức cả mắt.

"Mợ quả thực không phải là người, xin lỗi, tôi sẽ không làm theo ý mợ mong muốn đâu!" Kiều Tâm Du xoay người muốn đi, cô muốn thoát khỏi cái gia đình dối trá hèn hạ này.

"Mày đi đi, mày cứ việc đi cũng được, không có món tiền năm trăm ngàn của Nhâm tổng giám đốc, nhà máy của chúng tao sẽ lập tức phải đóng cửa. Như thế, cậu của mày sẽ nợ nần chồng chất, còn có bản lĩnh kiếm ra tiền sao."

Bà ta lại dùng cậu để uy hiếp Kiều Tâm Du.

Trên đời này, cô chỉ còn có cậu là người thân duy nhất. Năm đó cha đã vứt bỏ người mẹ đang mang thai của cô, nếu không nhờ có cậu, cô và mẹ đã chết lâu rồi. Món nợ này, cô nhất định phải trả.

Kiều Tâm Du trầm tư giây lát, gật đầu, "Được...... Tôi đồng ý."

Vận mệnh đã sớm an bài đem cô dìm trong vòng nước xoáy tối tăm, cho dù cô có giãy dụa chạy trốn thế nào cũng thoát không khỏi.

Kiều An Mạn ngồi một bên cong tay lên, nhìn bộ móng của mình, "Thật ra thì mẹ tao cũng là muốn tốt cho mày thôi, mày xem xem, thân thế của mày làm sao có thể xứng với con trai của viện trưởng bệnh viện Phương thị Phương Đình đây? Mày kiếm được Nhâm tổng giám đốc, có thể được ăn ngon mặc đẹp, cẩm y ngọc thực nhất định là không thiếu. Mẹ mày nhất định sẽ rất tự hào có được cô con gái kế nghiệp bà ta."

"Cô không được xúc phạm mẹ tôi!" Kiều Tâm Du cầm lấy cốc nước trên ghế sa lon, hắt vào mặt cô ta.

Vẻ mặt Kiều An Mạn kinh ngạc, "Mày dám hắt nước vào mặt tao?!" Vừa nói, cô ta vừa đứng lên, không chút lưu tình vung tay, "Bốp bốp!" Chính là hai cái tát. Truyện Tiên Hiệp - Truyện FULL

Kiều Tâm Du cảm thấy trên mặt nóng rát, dấu ngón tay đỏ sẫm hiện trên khuôn mặt trắng nõn vô cùng rõ ràng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »