Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5709 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 45
Băng bó vết thương

❊ ❊ ❊

"Vậy sao?" Mày rậm như dao khắc giơ lên "Tôi lại thấy là anh trai tình nhân."

Phương Đình nhìn thấy Nhâm Mục Diệu đối xử như thế với Kiều Tâm Du, trong lòng sinh ra vướng mắc, đau xót. Bỗng chốc đứng lên ngăn cản hắn, đứng về phía Kiều Tâm Du, ánh mắt mỉa mai, "Nhâm tiên sinh, chuyện này có lẽ có chút hiểu lầm, trong lòng tôi luôn coi Kiều Tâm Du là em gái." Vì cô có thể che giấu tình cảm chính mình thì sao? Vì cô có thể có được tình yêu đích thực, cho dù tình yêu của mình phải giả dối thì như thế nào? Hắn thầm nghĩ —— chỉ cần Kiều Tâm Du có thể hạnh phúc.

Con ngươi đen của Nhâm Mục Diệu ngưng lại một tầng sương dày khiến người ta dù dám nhìn thẳng xem xét cũng không thấy rõ thâm ý bên trong, hắn trừng mắt nhìn Phương Đình, lạnh lùng thở ra: "Tôi không phải thằng ngốc." Truyện FULL

Đôi mắt sắc bén lóe lên ánh nhìn lạnh lẽo, hắn liếc nhìn tay Kiều Tâm Du đang chảy máu, lạnh nhạt nói: "Nếu không có chuyện gì? Vậy về nhà đi!"

Lời nói hời hợt như đối với thú cưng mình nuôi.

"Được." Kiều Tâm Du thiện ý cười với Phương Đình, hi vọng dùng tươi cười rực rỡ của mình xoa dịu lo lắng trong lòng hắn. Cô im lặng đi theo phía sau Nhâm Mục Diệu, không dám tới quá gần, khí thế khiếp người của hắn dường như có thể đánh bay người, cũng không dám cách quá xa, rất sợ hắn bất ngờ tức giận vô căn cứ. Mỗi một bước của cô đều nơm nớp lo sợ. Áp lực trầm mặc kia vẫn quanh quẩn hai người.

Có một người lại đang rắc rối với chính mình. Tại sao hắn lại phát hỏa, biết rất rõ quan hệ giữa Kiều Tâm Du với Phương Đình là không bình thường, vì sao vừa nhìn thấy hai người bọn họ ôm ôm ấp ấp, bản thân lại không khống chế được. Mà phiền não chính là hắn vì cô phản ứng như vậy?

Vẫn cố gắng nói hắn là đang hưởng thụ lạc thú trả thù cô thôi. Vừa về tới biệt thự Tây Giao, Nhâm Mục Diệu lập tức lấy hòm thuốc, lạnh lùng ra lệnh: "Ngồi xuống!" Ngữ khí bá đạo không cho người ta có chút chần chờ. Kiều Tâm Du lập tức ngồi trên sô pha kinh ngạc, nhìn hắn sợ hãi hỏi: "Anh muốn làm gì? Anh cứ nói đi" Nhâm Mục Diệu lấy một lọ thuốc màu đỏ, không kiên nhẫn nói: "Tay."

Kiều Tâm Du đưa bàn tay nhỏ bé cho hắn, cúi đầu nhẹ nói một câu, "Cám ơn". Trong lòng dâng lên ngọt ngào, tuy rằng hắn bá đạo, cường thế, lãnh khốc, nhưng hắn vẫn chú ý tới việc nhỏ nhặt là tay cô chảy máu.

Hay là hắn đang tính toán gì với cô! Trong lòng Kiều Tâm Du kiên định điểm này, nhưng hắn giống như mây trôi trên trời, thay đổi không lường, cô căn bản là không bắt được.

"Tôi sợ máu trên tay cô làm bẩn sàn nhà thôi."Nhâm Mục Diệu nhìn vẻ mặt Kiều Tâm Du cười như không cười, trong lòng chợt run lên, hắn lại tìm một cái cớ ngây thơ như vậy cho hành động của mình, vừa nói ra miệng hắn vội đổi ý. Khuôn mặt tuấn tú cứng đờ, cố ý tăng thêm khí lực bôi loạn trên miệng vết thương của cô. Kiều Tâm Du bị đau, lén hít khí lạnh, rút tay ra, "Được rồi, tự tôi có thể băng bó."

Trên mu bàn tay máu tụ hồng một mảng, may mắn phản ứng kịp thời nếu không tay sẽ bị hắn bẻ gãy.

"Xem ra cũng không có gì nghiêm trọng. Như vậy thôi!" Nhâm Mục Diệu ném thuốc và vải bông trong tay, lười biếng tựa trên sô pha, đôi mắt hơi nhắm lại "Tôi đói rồi." Giống như một đứa bé đói bụng chỉ biết mở miệng kêu đói

"À! Anh đói bụng!"

Nhâm Mục Diệu nghe được Kiều Tâm Du trả lời, bỗng chốc mở mắt ra, đáy mắt lan ra ngọn lửa, hắn vốn nghĩ rằng Kiều Tâm Du sẽ trả lời —— "Em lập tức đi làm". Kết quả cô gái này thờ ơ. Hét lớn một tiếng với cô, "Cô mau đi làm cái gì ăn đi.".

...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »