Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5709 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 51
Không quan trọng gì

❊ ❊ ❊

"Đủ rồi!". Kiều Tâm Du hướng về phía hắn hét lớn, tất cả ẩn nhẫn kìm chế lúc trước của bản thân đều bùng lên, gào thét vào giờ phút này. Cảm giác choáng váng dần lan tràn, cô tự mình đứng dậy, "Đừng nghĩ người nào cũng giống như anh."

"Cô..." Trong con ngươi tối tăm của nhâm mục diệu bùng lên ngọn lửa tức giận phẫn nộ hừng hực. Vốn tưởng rằng mình nhổ gốc một cây hoa bách hợp thích đâm chọc, thì ra chỉ là cô giảo hoạt che giấu.

Hắn giơ thật cao cánh tay —— "Mục Diệu!" Đinh Hạo Hiên giữ lấy cánh tay hắn, "Hiểu lầm của cậu có thể khiến tôi hiểu rằng cậu để ý cô ấy?"

"Để ý?" Khóe miệng Nhâm Mục Diệu cong lên châm chọc, cười lạnh một cái, "Chỉ là một con búp bê thôi, cậu cho rằng tôi sẽ để ý sao?" Lạnh lùng trong đôi mắt hắn hung dữ mà dìm chết người.

Đinh Hạo Hiên cười vô lại "Nếu cô ấy đối với cậu có cũng được mà không có cũng không sao. Vậy con búp bê kia tặng tôi là được rồi." Nói xong hắn đưa tay đặt lên vai Kiều Tâm Du. Truyện FULL

"Cút ngay!". Kiều Tâm Du không chút do dự đẩy hắn ta ra, trên mặt tái nhợt không có một tia biểu cảm, tay cô đập đập vào ngực, không khí nơi này dường như đình trệ làm cô không thể hô hấp. Giờ phút này cô giống như đưa thân vào địa ngục, chịu đủ tra tấn cùng dày vò.

Bọn họ lại ở trước mặt cô coi cô như vật phẩm để định giá, cho tặng. Chẳng lẽ cô phải chết đi thì thể diện của mình mới không bị đào bới sao? Chẳng lẽ cô phải vứt bỏ chính tự tôn của mình sao?

"Xin lỗi" Khóe miệng bật ra một tiếng như có như không, trên mặt lộ ra một chút nụ cười tuyệt vọng, "Tôi biết "một con búp bê" không có tư cách bảy tỏ quan điểm, tôi ở chỗ này cũng vô dụng, lát nữa cho tôi biết tặng tôi cho người nào là được rồi". Hít sâu một hơi, kiên quyết đi ra ngoài.

Vừa ra khỏi văn phòng, cả người như hư nhược, yếu đuối vô lực dọc theo vách tường mà trượt xuống, ấm ức ngồi dưới đất. Nước mắt đè nén đã lâu tùy ý trào ra mạnh mẽ ——

Cô cho rằng thời gian sẽ dần dần làm mờ đi hận ý của hắn, cô cho rằng dùng chút tình cảm ấm áp của mình sẽ có thể hòa tan tảng băng trong lòng hắn, cô cho là trong lòng hắn có một chút của cô, ít nhất là như vậy, dù là ít ỏi mơ hồ. Thì ra tất cả đều do cô tự cho là đúng, hắn vẫn luôn hận cô. Vô tình, tra tấn, tàn khốc, chà đạp mới có thể làm cho trái tim hắn bình tĩnh.

Vì sao cô còn phải kiên trì, vì sao cô còn phải giữ tình yêu nhỏ bé này?

Ánh mắt giận dữ của Nhâm Mục Diệu nhìn về hướng Kiều Tâm Du vừa mới rời đi, bóng lưng gầy yếu mảnh mai, hơi run rẩy. Nhiễu loạn dòng suy nghĩ của hắn, mày kiếm nhíu lại, "Cậu tới làm gì?." Đem cơn giận còn sót lại phát lên Đinh Hạo Hiên.

"Mục Diệu, đủ rồi, thật sự đủ rồi. Cậu đã hành hạ cô ấy sắp chết đến nơi rồi, chẳng lẽ làm như vậy cậu có thể hả giận sao? Bỏ xuống đi, hãy quý trọng cho tốt". Đinh Hạo Hiên rất khó tưởng tượng một cô gái gầy yếu như thế sao có thể kiên trì đến bây giờ.

"Cậu thì chỉ thương hương tiếc ngọc thôi. Loại mặt hàng 'Hoàng đình' này bên trong còn nhiều mà tôi còn chưa chơi, cậu tốt nhất đừng chú tới cô ấy."

"Cô ấy và bọn họ không giống nhau!". Đinh Hạo Hiên kiên định quan điểm của bản thân, thậm chí hắn cảm thấy Nhâm Mục Diệu yêu Lương Tử Oánh chỉ là một loại phù phiếm. Từ lần đầu tiên gặp gỡ Kiều Tâm Du, ánh mắt đã bị sự thanh khiết sạch sẽ của cô ấy hấp dẫn, cô ấy rất chân thành tha thiết.

Mặt Nhâm Mục Diệu tối sầm, thần sắc đột ngột thay đổi, "Thật không ngờ đại thiếu gia tập đoàn Đinh Đạt săn bắt vô số lại hai ba lần quỳ gối dưới váy của cô ta, người đàn bà kia thủ đoạn thật phi thường, xem ra tôi còn phải khai thác thật nhiều."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »