Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5709 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 92
Ghen tỵ

❊ ❊ ❊

Vì để quyến rũ Nhâm Mục Diệu, hôm nay Trầm Trạm Vân trang điểm cực kì đậm, càng không để ý tới sự giá lạnh của mùa đông, cô mặc một bộ quần áo bó sát người, lộ ra từng đường cong uyển chuyển.

Tiết mục "nhân vật YI" hôm ấy, cô đã xem không biết bao nhiêu lần. Và cô hiểu, hắn đồng ý lên TV, bày tỏ quan điểm cùng đời tư của mình, cũng chỉ vì muốn công khai thân phận vợ của tổng giám đốc - Kiều Tâm Du.

Vậy còn cô? Cô vì hắn bỏ mặc tất cả, danh lợi, tiền tài, địa vị,... Nhưng ở trong lòng hắn, cô thật sự là gì?

Cô không cam lòng, Nhâm Mục Diệu vốn chỉ thuộc về một mình cô thôi, tất cả mọi chuyện đều là vì sự xuất hiện Kiều Tâm Du, là cô ta đã ép Nhâm Mục Diệu rời bỏ cô, hại cô trong lúc tức giận đã bán đi tài liệu cơ mật trong công ty của Nhâm Mục Diệu, sau đó lại bị Vạn Khải Phong đùa cợt, tất cả,tất cả ngọn nguồn của mọi tội ác đều là do cô ta —— Kiều Tâm Du gây nên!

Đôi mắt Trầm Trạm Vân lộ ra hằn học những ánh nhìn đầy sát khí, cực kì bén nhọn, như muốn róc hết thịt xương của Kiều Tâm Du ra.

"Tôi không sao! cô có thể đi." Nhâm Mục Diệu không chần chừ lên tiếng đuổi khách, ngay khi hắn nhìn ra được ánh mắt tràn đấy sát khí trong mắt cô ta.

"Diệu, em đã vì anh mà hi sinh nhiều chuyện như vậy, thật sự trong lòng anh, em là gì?" Trầm Trạm Vân nói ra mối nghi ngờ trong lòng, mặc kệ sắc mặt của hắn hiện giờ u ám thế nào, cô cũng muốn biết đáp án.

Đôi mắt Kiều Tâm Du run run, nhưng người cô hoàn toàn không nhúc nhích. Cô cố ý giả bộ ngủ, vì cô cũng muốn biết đáp án, với một người đã từng là tình nhân trong mắt hắn, hắn thật sự coi cô ta là gì?

"Chẳng là gì cả." Giọng Nhâm Mục Diệu vang lên thật lãnh đạm, hệt như hắn đang nói với một người không hề liên quan đến mình, "Tự cô đồng ý làm tất cả mọi chuyện, tôi không hề ép buộc cô, càng không thể nói cô làm là vì tôi, tôi cũng biết cô là kẻ đã bán đi tài liệu cơ mật của tập đoàn Nhâm thị! Cho nên tôi càng không nợ gì cô cả, tôi không kiện cô đã là nhân từ cho cô lắm rồi."

Nhâm Mục Diệu vốn là một người vô tình, một kẻ đã không còn giá trị lợi dụng, với hắn mà nói đã là vô giá trị, hắn sẽ không chút lưu luyến mà vứt bỏ.

"Đúng, em đã làm sai một chuyện, nhưng đó cũng chỉ vì em quá yêu anh, em muốn anh biết đến sự tồn tại của em, sau đó sẽ không bỏ rơi em. Em cũng đã rất cố gắng đền bù lại cho anh, nhưng tại sao? Tại sao anh lại vẫn đối xử với em như thế......" Cô che mặt khóc rống lên.

"Giờ tôi biết rồi, cô đã có thể đi." Lông mày Nhâm Mục Diệu chợt giương lên thành một đường thẳng tắp.

"Giờ em cũng đã biết rõ, trong lòng anh mãi mãi cũng chỉ có sự nghiệp. Phụ nữ, chẳng qua chỉ là con cờ của anh, vì sự nghiệp anh sẽ sẵn sàng hy sinh "nó" bất cứ lúc nào, từ việc dùng "nó" để cầm cố cho đến lót đường..." Đôi mắt Trầm Trạm Vân bắn ra tán loạn những tức giận, cùng lạnh lẽo, "Kiều Tâm Du, cô đừng tưởng có thể ở trên giường của anh ấy là đã có thể chiếm đoạt được anh ấy cả đời. Đến lúc cần thiết, anh ấy cũng sẽ vì sự nghiệp mà hi sinh cô thôi!"

Nhâm Mục Diệu hướng Trầm Trạm Vân hét lên tức giận: "Đủ rồi, cô muốn tự mình cút đi! Hay muốn tổ chức Ám tới hộ tống cô ra ngoài!"

"Diệu, rất nhanh thôi em sẽ trở về bên cạnh anh." Ánh mắt kiều mỵ của Trầm Trạm Vân chợt lóe lên ánh nhìn tà ác, cô ta xoay người rời đi, gót giày theo nhịp chân tạo ra những tiếng vang.

Nhâm Mục Diệu đưa tay vuốt nhẹ sợi tóc trên gương mặt Kiều Tâm Du vén qua sau tai, "Được rồi, không cần giả bộ ngủ nữa." Hắn nhẹ nhàng nói, giọng rất vững vàng, "Không có gì muốn hỏi sao?" Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.

Trước đây hắn luôn cảm thấy không cần phải giải thích với cô bất cứ chuyện gì, nhưng bây giờ hắn lại không muốn Kiều Tâm Du suy nghĩ lung tung, hắn cảm thấy mình nên giải thích với cô một chút.

Kiều Tâm Du chậm rãi mở mắt, lạnh nhạt nhìn hắn, "Chuyện gì em cũng không muốn biết."

Con người hắn lãnh khốc tuyệt tình, cô đã biết từ lâu, dù Trầm Trạm Vân không nhắc nhở đi chăng nữa, cô cũng đã luôn ở trong tư thế chuẩn bị "sẵn sàng mà rời đi" rồi.

Bởi vì, Thiên Sứ và Ác Ma không thể nào ở chung một chỗ, thế giới Hắc Ám của hắn vĩnh viễn không có chỗ dành cho cô.

Chuyện gì cũng không muốn biết? Câu trả lởi lạnh lùng cực kì thờ ơ này của cô, càng làm cho bức tường ngăn cách giữa hai người thêm dày!

"Về nhà!" Nhâm Mục Diệu bực mình nói.

————

Trở về, Kiều Tâm Du vẫn không có chút cảm giác mình đã từng rời đi.

Thời gian cô rời đi, giống như chỉ là một ngày nghỉ, nơi này vẫn vậy, không có gì thay đổi, có chăng là cỏ khô vàng thêm một chút, ngoài hồ bơi thì đã kết thêm một tầng băng mỏng.

Nhâm Mục Diệu đã đem tất cả vệ sĩ đuổi đi, khiến cho biệt thự khôi phục lại vẻ yên tĩnh thường ngày, nhưng hắn lại mời thêm vài cô giúp việc đến. Dặn dò với họ là cô đã có thai, cần phải chăm sóc thật tốt.

Kiều Tâm Du không nói gì, chỉ yên lặng tiếp nhận.

"Mục Diệu, anh còn ngủ à?" Kiều Tâm Du bưng nồi canh bước vào phòng ngủ.

Nhâm Mục Diệu lập tức đem tay phải vẫn còn đang bó thạch cao để xuống, dùng tay trái khó khăn đánh bàn phím. Hiện giờ với dáng vẻ này của hắn căn bản là không thể đến công ty làm việc được, cho nên tất cả mọi việc chỉ có thể làm tại nhà.

"Anh vừa xuất viện mà, nên nghỉ ngơi thật tốt mới đúng, công việc quan trọng hay là sức khỏe của anh quan trọng hơn?" Kiều Tâm Du khẽ trách hắn, "Em vừa nấu cho anh nồi canh xương hầm nè."

Kiều Tâm Du đem chiếc máy tính trên bàn hắn dời đi, lại đem một bát canh to đến đặt trước mặt hắn, "Ăn đi!" Thái độ của cô hệt như đang chăm sóc một đứa trẻ con vậy.

Mùi thơm từ bát canh kích thích sự thèm ăn của Nhâm Mục Diệu, hắn vừa định giơ bàn tay phải ra cầm cái muỗng, thì lập tức buông xuống, đổi thành tay trái, đều do ông bác sĩ chết tiệt kia, đem cánh tay phải của hắn ra bó thạch cao, khiến cho hắn làm gì cũng thấy bất tiện.

Kiều Tâm Du nhìn đến dáng vẻ buồn bực của hắn bèn thở dài, sau đó đoạt lấy chiếc muỗng trong tay hắn, "Anh sẽ đem canh đổ lên nệm mất, hay là để em đút cho anh ăn, được chứ?"

Con ngươi tối tăm của Nhâm Mục Diệu lập tức sáng lên, mới vừa rồi hắn còn oán giận ông bác sĩ kia, giờ lại nghĩ phải cám ơn ông ta mới đúng.

"Tâm Du, em còn muốn thi nghiên cứu sinh sao?" Nhâm Mục Diệu cảm giác hình như trước đây hắn đã quan tâm đến cô quá ít, giờ hắn nên bắt đầu tìm hiểu, quan tâm tới cô nhiều hơn mới được.

Cô lắc đầu, cúi xuống nhìn bụng mình, nét mặt biểu lộ sự dịu dàng, cô cười, "Giờ thì không, trước mắt thì con quan trọng hơn."

Kiều Tâm Du vì đứa bé này mà tạm gác lại ước mơ của cô, quả thật đứa bé này đã chiếm một vị trí rất lớn trong lòng cô.

"Cho dù em có quyết định gì, tôi đều ủng hộ em. Tôi có thể mời giáo sư đại học tới chỉ bảo thêm cho em một chút về chuyên ngành "thiết kế đá quý"."

"Thật sao?" Ánh mắt Kiều Tâm Du sáng lên, ngay sau đó cô nghĩ lại, "Làm sao anh biết em muốn thi thiết kế đá quý chuyên nghiệp?" Cô chưa từng nói với anh về chuyện này.

Đôi môi mỏng của Nhâm Mục Diệu khẽ nhếch lên, lộ ra nụ cười mỉm đắc ý, "Tôi không muốn em vì con mà bỏ qua ước mơ của mình, tôi sẽ ủng hộ em."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »