Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5709 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 14
Ác độc

❊ ❊ ❊

Nhâm Mục Diệu thấy vẻ mặt trắng bệch của cô, bàn tay sắc bén tỏa ra sự hung ác rét lạnh từ từ nới lỏng ra, trên khuôn mặt tuấn dật mang theo ý cười tà mị: "Cô muốn chết sao! Không dễ dàng vậy đâu."

"Khụ khụ." Cô kịch liệt ho một trận: "Anh không phải muốn tôi đau khổ sao? Vì sao không trực tiếp bóp chết tôi đi!" Cổ họng một trận nóng rát, từng chữ nói ra dường như bị giày vò, tiếng nói đau đớn lộ vẻ cực kỳ thô khàn. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.

"Chết! Quá tiện nghi cho cô, tôi muốn cô sống không bằng chết (Heo: cha này có câu này mà nói mãi. Phong: chuẩn chuẩn, đổi câu mới đi anh ơi =]]), tôi phải từ từ hành hạ cô mới có thể tiêu trừ được mối hận trong lòng tôi!" Lời nói rõ ràng từ trong kẽ răng hắn phun ra, quấn quanh lấy cô giống như lưỡi dao sắc bén muốn đem cô ra chém ngàn vạn nhát dao.

Kiều Tâm Du ho khan, vẻ mặt từ từ ửng đỏ giống như cô gái thẹn thùng, sau đó chậm rãi đứng lên nhàn nhạt nói: "Tôi rất mong chờ!" Giọng nói không có một tia hoang mang, cô như con rối không có linh hồn hoàn toàn thỏa hiệp với hắn.

Cô vượt qua hắn, cúi người xuống nhặt đồ đạc rơi trên mặt đất. Lúc bàn tay nhỏ nhắn của cô chạm tới thuốc tránh thai. Nhâm Mục Diệu tiến nhanh lên, đôi giày da được đánh bóng loáng nặng nề dẫm lên tay cô: "Việc này cô không cần phải vội."

Kiều Tâm Du bị đau cắn chặt cánh môi mềm mại, nhịn xuống ý muốn kêu đau. Cô biết rõ Nhâm Mục Diệu lúc này chính là ma quỷ, coi đau đớn của người khác là niềm vui. Nếu đã không thể thay đổi việc hắn trả thù, vậy cứ theo dự tính ban đầu cô cũng sẽ không để cho hắn nhìn thấy dáng vẻ nhu nhược yếu đuối của mình.

Cô như đóa hoa mai ngạo nghễ đứng giữa trời đông gió lạnh, gió càng mạnh mẽ cô càng không khuất phục.

Nhâm Mục Diệu thấy gương mặt ôn nhã thanh lệ của cô không có một chút nhăn nhó, không có chút thất vọng nào, bạc môi giương lên nụ cười tà mị tăng thêm một chút lực đạo nơi bàn chân.

Nghe được âm thanh nơi đầu khớp xương thanh thúy răng rắc, phía dưới chính là tiếng hộp thuốc tránh thai bị giẫm lên.

"Yên tâm thuốc này tôi sẽ không dùng." Giọng nói trong trẻo có phần tịch mịch của cô hơi hơi run nhưng cô vẫn cố gắng duy trì sự bình tĩnh.

Nhâm Mục Diệu nhấc chân lên, đôi mắt bỗng dưng mở lớn, giờ phút này bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô tụ máu nổi lên những vết xanh đen, toàn bộ bàn tay đều sưng phồng lên.

Từ đầu đến cuối Kiều Tâm Du đều không nhìn hắn dù chỉ một cái, cương ngạnh đứng lên, chầm chậm như âm hồn tiến về phía lầu hai.

Cô không sợ hãi, không kiêu ngạo, cũng không siểm nịnh đã khơi dậy sự phẫn nộ lớn hơn trong lòng hắn.

Mày kiếm đen đậm của Nhâm Mục Diệu nhíu chặt lại, từ trong sâu thẳm đôi mắt hiện lên u quang phẫn nộ: "Cô còn chưa thực hiện xong nghĩa vụ đâu." Rồi sau đó đi ra phía trước ôm lấy Kiều Tâm Du, vác cô lên vai hướng tới phòng ngủ lầu hai.

Mạnh mẽ đá tung cánh cửa phòng ngủ.

Đem Kiều Tâm Du ném xuống, tự cởi bỏ áo sơmi với tốc độc cực nhanh: "Nhớ kỹ, cô hiện giờ chính là dùng thân thể của mình để trả nợ."

"Không! Tôi không muốn." Kiều Tâm Du chỉ cần vừa nghĩ đến những việc mình đã trải qua, đối với cô mà nói đó chính là một cơn ác mộng, đau đớn đến mức cô nghĩ mình sẽ lập tức chết đi, cô có thể chấp nhận sự thống khoái bị mất mạng bởi một lưỡi dao nhưng cô chịu không nổi sự tra tấn như cầm thú của hắn.

Cô hoảng hốt nhảy xuống giường muốn tìm một chỗ để trốn. Thế nhưng mới bước được hai bước đã bị hắn một túm bắt quay lại: "Cô chính là công cụ phát tiết của tôi."

"Không, đừng mà!" Kiều Tâm Du hoảng loạn lắc đầu, đôi mắt trong suốt đã hiện lên những tầng nước.

"Tôi đây hôm nay sẽ giúp cho cô được mở mang kiến thức để biết cái gì là hành vi cầm thú." Lời nói của hắn giống như băng lạnh đâm thẳng vào trong lòng cô.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »