Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5709 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 86
Giận dữ

❊ ❊ ❊

"Tâm Du, gian phòng này tương đối đơn sơ em chịu khó dùng đỡ nhé." Phương Đình đem miếng vải trắng phủ trên ghế sa lon vén lên, "Khi phát hiện em mất tích, người mà Nhâm Mục Diệu tìm tới đầu tiên chắc chắn sẽ là anh, cho nên anh không thể gặp em thường xuyên được, phòng này vốn là của cô chú anh, họ hiện giờ đã di cư ra nước ngoài rồi, cho nên em cứ yên tâm ở nơi này đi!"

Kiều Tâm Du quan sát quanh gian phòng này, hai phòng khách, một phòng ngủ, phòng bếp với đầy đủ dụng cụ, lại có sẵn điện nước, cô vốn nghĩ tìm được một nơi ở bình dân thôi đã là tốt lắm rồi, nhưng nơi này thật tốt quá mức tưởng tượng của cô.

Kiều Tâm Du đến bên cửa sổ, trước mắt cô hiện giờ là tòa cao ốc Nhâm thị, khắp tòa nhà đều được phủ bởi kính, thật chói mắt, cực kì hiện đại, nhưng không hiểu sao lại như có như không, tạo cho người xem một cảm giác khó đến gần.

"Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, Nhâm Mục Diệu sẽ không ngờ đến việc em đang ở ngay trước mắt anh ta đâu. Siêu thị ở lầu dưới, nhưng Tâm Du, em cũng phải hết sức cẩn thận. Đoán chừng hôm nay anh sẽ bị Nhâm Mục Diệu điều tra, cho nên không thể tới gặp em nữa. Đúng rồi, cái tên bác sĩ "kì lạ" hôm nay em gặp đó, anh ấy tên là Quý Kiệt Tích, là bạn tốt của anh, phòng của anh ấy ở đối diện phòng em......" Phương Đình cẩn thận giao phó, nhắc nhở Kiều Tâm Du mọi chuyện, hắn rất sợ mình thiếu sót thứ gì đó.

Kiều Tâm Du nhanh chóng cướp lấy lời hắn, "Anh nên nhanh chóng trở về đi, phòng khi Nhâm Mục Diệu đại náo "bệnh viện", có thể lúc này anh ấy đã phát hiện em mất tích rồi đấy."

"Uhm!" Phương Đình cầm bộ đồ Tây lên, lúc ra cửa hắn bỗng dưng ôm lấy Kiều Tâm Du, "Yên tâm đi, sau khi mọi chuyện ổn thỏa, chúng ta sẽ lập tức xuất ngoại. rời khỏi nơi này, bắt đầu lại từ đầu."

"Ừ." Kiều Tâm Du hít sâu một hơi, như thể muốn nói điều ấy không thể xảy ra với cô.

"Còn nữa..., đừng để cho mình quá mệt mỏi, nếu không thể quét dọn, thì cứ cho Quý Kiệt Tích tới giúp một tay, biết không?"

————

Sắc trời dần dần ảm đạm, bao phủ một tầng sương mù màu đen.

Những ngôi sao trông thật cô độc, như gần mà cũng như xa......

Nhâm Mục Diệu ngồi trên băng ghế, vùi đầu trong lòng bàn tay, không nhúc nhích.

Hắn không phải đã ngủ thiếp đi đấy chứ? Nơi này lạnh như vậy, nếu ngủ thiếp đi rất dễ bị cảm, nhưng toàn thân hắn tản mát ra một hơi thở lạnh băng kinh người, làm cho người ta chùn bước, không người nào dám đến gần nhắc nhở hắn.

Bỗng chốc, hắn ngẩng đầu lên, "Bây giờ là mấy giờ?" Hắn hỏi những vệ sĩ áo đen bên cạnh.

"Nhâm tiên sinh, bây giờ là chín giờ."

Tròng mắt đen nhíu lại, hắn đứng lên, đi tới phòng kiểm tra X quang phía trước —— Truyện Tiên Hiệp - Truyện FULL

"Rầm ——" cửa phòng rất mạnh lắc lư hai cái, rồi rơi xuống đất.

"Á......" Những y tá bên trong hoảng sợ, hét ầm lên, "Các anh, các anh muốn làm gì?"

Cảnh tượng này vốn nên xuất hiện ở ngân hàng, vì thứ nhiều nhất trong ngân hàng chính là tiền, nhưng trong bệnh viện chỉ có bệnh hoạn thôi. "Thổ phỉ" thời nay đầu óc có vấn đề à, bệnh viện và ngân hàng cũng không phân biệt được sao?

"Các cô đang đùa à, lúc thì nói cô ấy đi thử máu, khi thì nói cô ấy đi làm tiểu phẫu, ...... Nói! Kiều Tâm Du bây giờ đang ở đâu?!!".

"Ở...... Ở khoa Phóng Xạ ......"

"Còn muốn gạt tôi?!" Nhâm Mục Diệu thô bạo đá chiếc xe đẩy bên cạnh, từng bình thuốc phía trên ngay lập tức lon ton lăn xuống đất, "Khoa Phóng Xạ? Cô ấy bị bệnh ung thư sao, phải đi xạ trị hả?"

Các cô y tá bị dọa sợ, ôm nhau run lẩy bẩy, "Không biết, chúng tôi không biết Kiều tiểu thư bây giờ đang ở khoa nào làm kiểm tra nữa."

"Viện trưởng các cô đâu? Bảo anh ta bò ra đây cho tôi!" Nhâm Mục Diệu giận dữ hét, khí thế uy hiếp mười phần, làm cho các bác sĩ và y tá xung quanh không dám thở mạnh một tiếng.

"Kẻ đầu sỏ cùng tội đồ" Quý Kiệt Tích đứng dậy, "Anh muốn tìm Phương Đình à, anh ấy bây giờ đang làm giải phẩu."

"Ở đâu?" Tròng mắt lạnh như băng đâm về phía hắn ta.

Quý Kiệt Tích nhún nhún vai, hướng ánh mắt nhìn về cuối hành lang, "Anh ấy mới vừa vào đó, việc giải phẫu bướu não rất phức tạp, nhưng nếu tiến hành thuận lợi, đoán chừng... khoảng hai giờ sau sẽ ra."

"Vậy à?" Khóe miệng Nhâm Mục Diệu nâng lên một đường cong tà ác,lạnh lùng nói: "Tôi muốn nhìn thấy anh ta ngay lập tức! Nếu không, tôi sẽ đem bệnh viện này san thành bình địa!"

Sắc mặt của các bác sĩ và y tá nhất thời trắng bệch, hệt như vừa chứng kiến Ngày Tận Thế - 2012.

Quý Kiệt Tích vẫn muốn dự "đám giỗ" của "mình" vào năm sau, hắn vỗ vỗ vào bả vai của Nhâm Mục Diệu, "Anh bạn, chờ một chút đi, tôi sẽ nhanh chóng thay đồ, sau khi khử hết độc và vi trùng, lập tức sẽ vào thay anh truyền lời." Trước khi đi hắn vẫn không quên ném cho Nhâm Mục Diệu một ánh mắt khiêu khích.

Tất cả mọi người đều nhìn Quý Kiệt Tích với ánh mắt "ngưỡng mộ", sau đó là đổ mồ hôi lạnh, hắn ta không phải là muốn đi tự sát đấy chứ.

"Không cần!" Nhâm Mục Diệu bỗng bước thẳng tới phòng giải phẫu, "Tôi sẽ trực tiếp đi tìm anh ta."

"Việc này......" Tất cả mọi người đều có lời muốn nói, nhưng ngay lập tức bị ánh mắt sắc bén của Nhâm Mục Diệu làm cho đóng băng hoặc chết lâm sàn.

Nhâm Mục Diệu mở cửa phòng giải phẫu ra, bước vào, sau đó là kéo tay của bác sĩ đang tập trung giải phẫu - Phương Đình, "Đi ra ngoài cho tôi!"

Chiếc kềm trong tay Phương Đình lập tức được buông ra, hắn thầm nhủ thật may là không ảnh hưởng tới vết thương của bệnh nhân, "Được." Thầm ý của hắn là bảo trợ thủ tiếp tục giải phẫu.

"Rầm..."

"Nói, anh đem Kiều Tâm Du đi đâu?!" Nhâm Mục Diệu xốc lên cổ áo của Phương Đình, gân xanh trên trán hắn nổi lên, con ngươi lộ rõ tia máu.

"Tâm Du? Cô ấy không phải vợ anh sao, sao anh lại hỏi tôi?" Ánh mắt Phương Đình vốn luôn ôn nhuận, nhưng giờ phút này lại bắn ra tán loạn sự hừng hực của lửa giận.

Hai tay Nhâm Mục Diệu đẩy hắn ra xa, "Cô ấy mất tích ngay tại bệnh viện của anh!"

Sức lực mạnh mẽ của hắn, khiến cho Phương Đình lùi lại mấy bước, cuối cùng đụng phải vách tường.

"Rắc ——" Tiếng xương gãy vang lên.

Phương Đình nắm cánh tay phải của mình, đau nhức khiến cho sắc mặt hắn trắng bệch, một tầng mồ hôi lạnh từ trán tuôn ra, "Mất tích? Tâm Du là đứa trẻ ba tuổi sao? Cô ấy có đầy đủ tay chân, muốn đi đâu là tự do của cô ấy."

"Phương Đình cậu già rồi sao? Xương cốt cậu sao lại yếu ớt như thế, mới đụng tường một chút đã gãy rồi." Quý Kiệt Tích bỗng từ đâu xen vào cuộc chiến của Phương Đình, nói đùa với hắn, sau đó đỡ hắn dậy, "Đi chụp X quang nào."

"Kiều Tâm Du ở đâu?" Nhâm Mục Diệu đứng chắn trước mặt bọn hắn.

"Anh đã mất cô ấy rồi, không, anh sớm đã đánh mất cô ấy. Hay nói đúng hơn, anh cho tới bây giờ cũng chưa từng có cô ấy." Phương Đình khẽ mỉm cười với hắn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »