Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5709 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 34
Chân tướng

❊ ❊ ❊

"Tâm Du, bà nội muốn nó đem những thứ nợ cháu trả lại cho cháu, dùng hôn nhân bù đắp cho cháu, thật không ngờ nó lại coi hôn nhân thành công cụ trả thù." Bà nội Nhâm đau lòng ôm Kiều Tâm Du vào lòng, "Con bé này, yên tâm, bà nội sẽ bảo vệ cháu."

Kiều Tâm Du có chút kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Bà nội Nhâm hòa ái dễ gần: "Bà nội chẳng lẽ bà không hận cháu? Cháu đã phá hủy hạnh phúc của cháu trai bà."

"Tai nạn kia là do cô ta lái xe say rượu gây nên, cháu không có lỗi gì, tại sao phải trách tội cháu." Bàn tay thô ráp của Bà nội Nhâm nhẹ vuốt mái tóc đen dài của cô, hiền lành nói: "Nói cho cháu biết, bà nội không thích con bé Tử Oánh kia chút nào, ánh mắt của cô ta chứa nhiều tạp chất của con buôn. Bà sống tới bằng này tuổi nên nhìn người rất chuẩn, bà nội biết cháu là một cô gái tốt. Bắt thằng bé Nhâm Mục Diệu kia cưới cháu cũng là có chút hi vọng, cháu có thể hóa giải cừu hận của nó, xua đi u ám trong lòng nó."

Kiều Tâm Du nghe không hiểu lời của bà, dường như bà đã biết cô từ lâu rồi vậy, rất quen thuộc với cô, "Bà nội."

Vừa mở miệng muốn hỏi, Bà nội Nhâm đã đoán được nghi vấn của cô: "Tất cả mọi chuyện của cháu bà đều đã điều tra, kể cả chuyện cháu đã thay thế chị gái cháu ngồi tù bà cũng biết. Con bé này, thật khổ cho cháu."

Kiều Tâm Du nhìn thấy trong mắt Bà nội Nhâm lóe lên tia khôn khéo, cô vội vàng nói: "Bà nội bà nhất định không được nói sự thật cho Nhâm Mục Diệu biết nhé." Họ giấu diếm sự thật sẽ càng kích thích lửa giận của hắn, đến lúc đó cả nhà cậu ai cũng không thoát tội. Dù sao đối với tất cả trừng phạt, bờ vai yếu đuối của cô cũng đã chống đỡ đến bây giờ, không nên liên lụy đến những người khác nữa.

"Bà nội đương nhiên biết cháu muốn bảo vệ mọi người, bà sẽ không nói, nhưng cháu..." Bà nội Nhâm thở dài một tiếng, "Thằng bé Nhâm Mục Diệu kia từ nhỏ đã bị mẹ ngược đãi, nên nó buộc kín tâm tư chính mình, sẽ không dễ dàng bày tỏ tình cảm của mình ra, thật ra nó là một đứa bé ngoan. Bà tin nó sẽ vì cháu mà thay đổi."

Kiều Tâm Du chột dạ gật đầu, cô chưa bao giờ chạm tới trái tim của hắn, thậm chí có thể nói là không dám nhìn hắn, luôn đề phòng hắn, lãnh khốc tuyệt tình bố trí cho mình một kết giới, vây mình trong cái thế giới lạnh lẽo đó.

Hắn giống như một dã thú bị thương, cô đơn, căn phẫn, mà cô như một con thú bé nhỏ hắn nuôi trong chuồng, không có một chút vui sướng, bị chà đạp, hành hạ không biết chán, đến khi chết cô mới có thể thoát ra. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://thegioitruyen.com

"Bà nội, bệnh của bà có nặng lắm không?"

Bà nội ngay lập tức vui vẻ ra mặt, giống như Lão Ngoan Đồng (tiểu đồng tử vui mừng khi tự nhiên thoát được tội): "Bà lừa nó thôi! Nói cho cháu biết có một ông già rất suất sắc đang đeo đuổi bà nội đấy, ông ta là viện trưởng cho nên bà nhờ ông ấy viết giấy chẩn đoán bệnh giả lừa gạt thằng nhóc kia." Bà nội biểu lộ như cô gái tuổi xuân tràn đầy "Cháu phải cam đoan không nói cho thằng nhóc Nhâm Mục Diệu biết nhé."

"Vâng! Cháu không nói, bà cũng không nói, đây là bí mật của chúng ta."

————

Kiều Tâm Du cùng Bà nội Nhâm trò chuyện với nhau một ngày rất vui, thời gian trôi qua thật nhanh, sau khi Kiều Tâm Du nấu xong bữa tối, bà nội cho cô một chiếc vòng ngọc gia truyền rồi rời đi.

Trước khi đi, vẫn không quên nhắn một câu, "Thằng nhóc Nhâm Mục Diệu kia, nếu dám khi dễ cháu hãy nói cho bà nội, bà nội thay cháu trừng phạt nó!"

Kiều tâm du ngây ngốc nhìn bầu trời đêm bao la, giống như một khối vải nhung đen mềm mại thuần túy, trăng sáng núp sau nhiều tầng mây, nhẹ chiếu từng vầng sáng như làn khói, đêm đầy ý thơ như vậy lại tăng thêm vài phần tịch mịch.

Cô nhìn vòng ngọc trắng muốt trên tay: "Mình thật muốn thành vợ chồng với anh ta sao? Cảm giác sao lại giống như đang trong mộng?"

........

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »