Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5709 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 2
Dược phát tác

❊ ❊ ❊

Kiều Tâm Du đứng lên, nhưng lại cảm thấy toàn thân dường như không có chút khí lực nào, tay chân nhũn ra. Cô phải vịn vào ghế salon mới miễn cưỡng đứng vững bước chân, hít sâu một hơi hướng về phía cửa đi tới.

Lảo đảo một cái --

Nhâm Mục Diệu đỡ được cô.

Da thịt tiếp xúc làm cho nội tâm đang trống rỗng của Kiều Tâm Du bỗng chốc sôi trào một loại cảm giác thỏa mãn. "Ưm!" Cảm giác này càng làm cho lửa nóng trong cơ thể và cảm giác thống khổ tăng lên, khiến cô phát ra một tiếng kêu.

Sao mình lại có thể phát ra một thanh âm dâm đãng như thế? Kiều Tâm Du hoảng sợ thoát ra khỏi lồng ngực tràn đầy hơi thở nam tính kia, "Cám ơn, tôi có thể tự đi!"

Nhâm Mục Diệu thấy người trong lòng gò má đỏ ửng, hơi thở không đều đặn, hô hấp càng ngày càng dồn dập. Trên gương mặt lấm tấm một lớp mồ hôi lạnh, thân thể mềm mại lúc lạnh lúc nóng, hắn biết cô cũng đã nhanh chóng đỡ không nổi nữa rồi.

Đúng là! Thuốc này lợi hại thật. Truyện FULL - http://thegioitruyen.com

Hắn vờ ra vẻ quan tâm cúi đầu dò hỏi: "Kiều tiểu thư, cô thật sự không sao chứ? Cả người cô đang phát run." Bàn tay của hắn đặt phía sau lưng cô.

Quả bom trong cơ thể nháy mắt nổ tung, cô nhón mũi chân chủ động hôn lên đôi môi lạnh như băng của hắn, hi vọng có thể hấp thu được nhiều hơn, nhiều hơn nữa.

Nhâm Mục Diệu chợt đẩy thân thể mềm mại yêu kiều trong ngực ra, "Đàn bà tôi thấy đã nhiều nhưng chưa từng thấy qua loại đàn bà không biết xấu hổ như cô."

Lời nói lạnh như băng của hắn giống như một chậu nước lạnh dội từ trên đầu xuống, thế nhưng lại rất nhanh bị ngọn lửa trong cơ thể cắn nuốt sạch. Cô dùng sức cởi quần áo trên người xuống, khuôn mặt phiếm hồng, hơi thở hỗn loạn.

Ý thức từng chút từng chút một bị thuốc ngấm ăn mòn, cô từ từ cởi hết quần áo trên người.

Thân thể cao to của Nhâm Mục Diệu đứng trước mặt cô, liếc nhìn cô bằng nửa con mắt, tà nịnh nở nụ cười như đang thưởng thức màn biểu diễn phóng đãng của cô.

"Ưm, tôi thật khó chịu." Cô bất lực kêu lên, trước ngực cũng đã là một mảnh phiếm hồng tựa như trái táo chín chờ người đến thưởng thức.

"Kiều tiểu thư, thì ra con người cô từ tận trong xương cốt đã dâm đãng như thế. Thủ đoạn trèo lên giường tôi của phụ nữ tôi đã thấy nhiều, nhưng lần đầu tiên tôi gặp người tự sỉ nhục mình giống như cô vậy." Nhâm Mục Diệu mỉa mai nói, đứng một bên bễ nghễ như một vị thần liếc nhìn cô.

Ý thức đã sớm tan rã, Kiều Tâm Du chỉ cảm thấy cả người đều nóng lên giống như toàn thân đang bị đưa vào lò lửa lớn, loại cảm giác muốn đem mình đi thiêu đốt không còn sót thứ gì. Đôi mắt mơ màng thấy Nhâm Mục Diệu đứng một bên thật giống như thấy được nước suối trong gợn sóng, kéo lê thân thể chậm rãi đến gần hắn yếu ớt nói: "Giúp, giúp tôi đi!"

Khóe miệng hắn giương lên nụ cười tà tứ: "Cô muốn tôi giúp cô thế nào?"

Vừa cảm nhận được hơi thở nam tính trên người hắn, lửa nóng trên người Kiều Tâm Du trong nháy mắt bốc cháy. Cô đưa hai tay ôm lấy cổ hắn, nhón mũi chân chủ động hôn hắn. Dường như chút này vẫn chưa đủ dập tắt ngọn lửa trong cơ thể, cô xoay người, vuốt ve cơ thể hắn.

"Cô thật nhiệt tình, hôm nay tôi sẽ thỏa mãn cho cô, cô gái phóng đãng!" Giọng nói hung ác lạnh lùng không mang theo một tia cảm xúc. Vừa nói hắn vừa ôm cô hướng phòng ngủ đi tới.

"A..." -- một tiếng thét kinh hãi vang lên, Kiều Tâm Du bị ném lên chiếc giường rộng hai mét.

Nhâm Mục Diệu ngay sau đó nghiêng người đè lên cô, cười lạnh: "Khó chịu sao?"

"Uh." Kiều Tâm Du thống khổ giãy dụa, thân thể đỏ ửng của cô giống như đã bị thiêu đốt đến cực hạn, nếu không được thỏa mãn một giây kế tiếp có lẽ chính mình sẽ nổ tung.

Tròng mắt Nhâm Mục Diệu cũng nhiễm một tầng huyết sắc, hắn không ngờ thân thể của mình cũng đang bị cô thiêu đốt. Hắn chợt xé rách tất cả những gì còn sót lại trên người Kiều Tâm Du.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »