Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5709 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 84
Lo sợ cùng bất an

❊ ❊ ❊

"Anh muốn tôi chết vì bội thực à?" Kiều Tâm Du tức giận nói.

Đôi môi mỏng của Nhâm Mục Diệu khẽ mím lại, hắn cố nén xuống lửa giận, chậm rãi nói: "Cô quá gầy, tôi vốn không thích ôm một bộ xương khô, cực kỳ khó chịu." Hắn nói xong thì bắt đầu gắp thêm thức ăn vào dĩa của cô, nào là thịt bò bít tết, tôm, cá hồi......

Thật trùng hợp, Kiều Tâm Du ghét món gì, hắn đều gắp món đó.

"Tôi có để cho anh ôm sao?" Kiều Tâm Du liếc hắn. Cô chỉ cần nhìn những món hắn gắp cho thôi đã bắt đầu cảm thấy buồn nôn rồi, bèn dùng tay che miệng và lỗ mũi lại, xong không chút nào gọi là nể mặt hắn, đẩy cái khay ra xa mình, "Ý tốt của anh tôi nhận, cho nên anh cứ ăn trước đi!"

"Rầm!" Nhâm Mục Diệu đập mạnh đôi đũa vào mặt bàn, ánh mắt giận dữ hệt như một cây độc châm làm người ta không rét mà run, hắn nhìn chằm chằm cô, "Cô có ý gì! Tôi cố ý sắp xếp công việc, chạy một quãng đường thật xa đến đây để cùng cô dùng cơm, cô lại dám không thèm để ý đến mặt mũi của tôi?"

Kiều Tâm Du cười khổ, nhếch miệng nói: "Tôi không cần cái gọi là hảo tâm của anh. Ưm ......" Dạ dày cô đột nhiên khuấy động, cô lập tức bụm miệng.

"Không ăn cũng được!" Con ngươi đen dầy đặc màng sương của Nhâm Mục Diệu thẳng tắp hướng về phía cô, "Vậy từ nay về sau cô cũng không cần ăn gì cả. Cứ để cho y tá mỗi ngày truyền dịch dinh dưỡng cho cô là được!"

Kiều Tâm Du hít sâu một hơi, rồi uống vào một hớp nước ấm, "Bệnh đau bao tử của tôi tái phát, nên ăn không vô những thức ăn đầy dầu mỡ này." Trước tiên, cô nên tìm một cái cớ lấp liếm cho qua cái đã.

"Cô có bệnh bao tử?" Nhâm Mục Diệu bỗng chốc đứng lên, "Mau đi bệnh viện kiểm tra ngay!"

Bệnh viện? Vừa nhắc đến bệnh viện, mặt Kiều Tâm Du nhất thời trắng bệch, cô thật không nghĩ tới hắn có thể làm tới mức này, bèn khoát tay hắn, "Không sao, tôi uống thuốc rồi. Thật không sao", "Tôi đi ngủ trước, nấu cho tôi chén cháo trắng là được rồi." Sau đó vội vã đi lên lầu.

Nhân lúc cô chưa bắt đầu nôn mửa, nên mau chóng né tránh hắn thì hơn.

Kiều Tâm Du đi vào phòng ngủ, tựa vào trên vách tường, lập tức thở hồng hộc. Thật sự là muốn hù chết cô rồi, ai ~~~ cứ dấu diếm như vậy cũng không phải là cách, cô nên nhanh một chút nghĩ ra biện pháp rời khỏi nơi này.

Bàn tay mảnh khảnh của cô khẽ đặt lên bụng, rồi nhẹ nhàng vuốt ve, động tác của Kiều Tâm Du vô cùng êm ái, giống như đang chạm vào da thịt của đứa bé bên trong.

Trong mắt của cô ánh lên vẻ trìu mến của người mẹ, khóe miệng khẽ nâng lên một đường cong dịu dàng, "Con ngoan, mẹ nhất định sẽ bảo vệ con, dù phải hi sinh tính mạng đi chăng nữa, mẹ nhất định cũng sẽ không để cho con phải chịu bất kỳ thương tổn gì......" Khóe mắt cô dần dần tràn ra những dòng nước mắt trong suốt, chúng dường như cũng mang theo cả những tổn thương cô sẽ phải chịu đựng.

Trí nhớ đen tối hôm ấy giống như thủy triều mãnh liệt đánh tới......

......

"Phải làm thế nào, anh mới có thể buông tha cho tôi?" Cô ngẩng đầu, hướng hắn gầm thét.

Khóe miệng Nhâm Mục Diệu cong lên một nụ cười tà ác, bàn tay hắn bấu chặt vào bụng cô "Mang thai con của tôi...... Sau đó bị tôi giết chết!" . Đôi mắt hắn như mang theo ánh sáng lạnh, u mê nói

......

"Không thể, không thể......" Kiều Tâm Du liều mạng lắc đầu, nước mắt cô rơi xuống như mưa, "Đứa bé không thể vì tội lỗi của mình mà phải chết......"

Thân thể giống như chiếc lá rụng, khẽ suy nhược mà qụy xuống trên mặt đất.

Giờ phút này Nhâm Mục Diệu cũng không còn muốn ăn nữa, hắn đứng dậy chuẩn bị tới công ty, trước khi đi, bèn giao phó cho những người làm trong nhà một câu, "Nhớ lưu ý cô ấy nhiều hơn, có tình huống gì, lập tức báo cho tôi biết."

————

Kiều Tâm Du nhắm chừng Nhâm Mục Diệu đã tới công ty, lập tức vọt ra khỏi phòng, ôm chặt bụng lớn tiếng kêu, "Đau, đau......"

"Cô chủ...... Cô chủ, cô làm sao vậy?" Cô giúp việc hốt hoảng chạy tới.

"Bụng tôi đau quá." Kiều Tâm Du cố ý trực tiếp ngã trên mặt đất, há hốc mồm thở dốc.

"Cô chủ, cố chịu đựng một chút, em lập tức đi báo ngay cho cậu chủ."

Mắt Kiều Tâm Du lập tức trợn trắng, "Còn phải đợi cô báo cho anh ấy ư, công ty của Nhâm Mục Diệu xa như vậy, đợi anh ấy chạy tới đưa tôi đi bệnh viện, tôi đã chết vì đau rồi."

"Vậy...... Vậy phải làm sao đây?".

Cô giúp việc này đần chết mất thôi, Nhâm Mục Diệu cũng có lúc có mắt không tròng, lại mời một cô gái đần độn như thế đến làm.

"Trong nhà không còn chiếc xe nào sao?" Kiều Tâm Du nhắc nhở cô ta.

"Vâng, tôi hiểu rồi cô chủ"

Một lúc sau, một vệ sĩ vội chạy tới ôm lấy Kiều Tâm Du, đặt cô vào trong xe, đưa đến bệnh viện.

Tình huống khẩn cấp như thế, hắn dĩ nhiên phải đưa cô đến bệnh viện gần nhất – Bệnh viện Phương Thị. Truyện FULL - http://thegioitruyen.com

Kiều Tâm Du ngay lập tức được đưa vào phòng cấp cứu, lúc một bác sĩ anh tuấn đi tới, cô nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình thản rồi lộ ra ánh mắt áy náy, "Thật xin lỗi, dạ dày tôi rất tốt. Người bên ngoài suốt ngày cấm đoán tự do của tôi, nên tôi không thể không dùng cách này. Thật ra thì, tôi chẳng qua muốn gặp viện trưởng của các anh - Phương Đình thôi, có thể giúp tôi liên lạc với anh ấy được không? Làm ơn!"

Vị bác sĩ tinh tế quan sát Kiều Tâm Du một phen, cảm thấy cô gái này không giống như đang nói đùa, thì khẽ gật đầu một cái, "Lời của người đẹp là vàng bạc mà." Trên mặt hắn ta lộ ra một nụ cười lưu manh, sau đó lập tức đi gọi điện thoại.

Kiều Tâm Du nhẹ nhàng kéo kéo hắn ta, dí dỏm cười một tiếng, "Có thể nói với những người bên ngoài dùm là bệnh tình của tôi cực kì nghiêm trọng, chưa rõ là có vấn đề gì, nên cần phải kiểm tra ở từng khoa không?" Như thế sẽ có thể kéo dài thời gian một chút .

Khóe miệng hắn ta lập tức cong lên, "Cô muốn tôi diễn kịch sao, được thôi", hắn ta vừa nói xong, điện thoại cũng đúng lúc được thông.

"Người đẹp, điện thoại này."

"Anh Phương Đình......" Kiều Tâm Du khẽ gọi một tiếng, nước mắt rơi ngay xuống.

"Tâm Du, thật là em sao?" Giọng nói Phương Đình lộ rõ sự kích động, "Đã mấy lần anh muốn đi thăm em, nhưng đều bị bọn bảo vệ ngoài cửa ngăn cản, bọn họ không cho anh vào."

"Anh Phương Đình, em sẽ nói hết mọi chuyện cho anh biết, em bây giờ vô cùng cần anh giúp đỡ, anh mau tới phòng cấp cứu đi".

"Được! Em chờ anh một lát."

Kiều Tâm Du nói xong, bèn đem lỗ tai dán chặt cửa, nghe vị bác sĩ đẹp trai kia ở bên ngoài "thông báo" bệnh tình của cô, hắn ta nói lung tung một mạch, "Mọi người yên tâm đi, Kiều tiểu thư, không có việc gì đâu, chẳng qua dạ dày của cô ấy bị loét một chút, nhịp tim hơi có tạp âm, tuyến tuỵ nhiễm trùng một chút, thận có vài kết sỏi, phổi có hơi nám, gan hơi bị viêm, huyết áp hơi thấp, máu hơi cao......" Không được rồi, hắn ta càng nói càng thái quá, vị bác sĩ này cũng quá là có máu "đạo diễn" rồi. Còn nói thêm nữa, không chừng hai chân Kiều Tâm Du lập tức sẽ không thể tiếp tục đứng nữa, mà trực tiếp nằm xuống chết mất thôi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »