Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5709 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 73
Cự tuyệt tình cảm

❊ ❊ ❊

"Thế nào? Chẳng lẽ muốn cự tuyệt, hay là em muốn tôi lập tức rời đi, vĩnh viễn không bước vào nơi này một bước?" Ánh mắt lạnh của hắn giống như gai độc đâm vào lòng cô, khiến cô không thể động đậy.

Lời của hắn vẫn có hiệu quả, "Không, không phải..." Trầm Trạm Vân thật vất vả lần nữa giữ lại hắn, sao lại cam tâm cứ như vậy kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

"Ô ô..." Trầm Trạm Vân len lén bấm một cái vào vết thương trên đùi, trong con ngươi lập tức trào ra một tầng nước mắt, khóc nức nở, "Diệu... Ô ô, em bị người... Bị người ta vũ nhục..."

Đôi mắt đông lại phát ra ý cười lạnh lẽo, "Bị ai làm? Tên đó làm gì em?"

"Ô ô... Là Vạn Khải Phong... Anh ta, anh ta đối với em..." Trầm Trạm Vân đã khóc không thành tiếng.

Môi mỏng bạc tình hơi giơ lên, "Roẹt ——" hắn đột nhiên kéo rách áo trên người cô.

Trên làn da trắng hiện đầy vết roi đánh, bị sáp dầu nóng biến thành những điểm ứ hồng, trên người không có một khối da thịt hoàn chỉnh... Giống như giấy Tuyên Thành (một loại giấy chuyên dùng để viết bút lông khá mắc tiền) bị hắt mực lên, chẳng khác tờ giấy vụn.

"Sao anh ta lại đối với em như vậy." Đôi mắt đen của Nhâm Mục Diệu lóe lên vẻ bí hiểm, tinh tế thưởng thức thương thế của cô, khóe miệng nâng lên ý cười tà tứ.

Đối với tin đồn Vạn Khải Phong biến thái, Nhâm Mục Diệu sớm đã nghe nói, nhưng thật không ngờ hắn mặt người dạ thú như thế. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://thegioitruyen.com

"Diệu...Có phải anh không quan tâm em nữa không?"

"Làm sao có thể?" Nhâm Mục Diệu đẩy cô ra, ngồi một mình trên sô pha, lười biếng nhấc chân lên, "Anh sẽ báo thù cho em, tiếc là..." Hắn cố ý kéo dài ngữ điệu, "Anh không có chứng cớ tố cáo việc anh ta lấy trộm tài liệu cơ mật, bằng không..."

"Diệu, nếu Kiều Tâm Du đã đem đơn đấu thầu bán cho anh ta, như vậy trong tay cô ta hẳn sẽ có ghi chép trong lúc bọn họ đàm phán, nói không chừng còn có thể bắt được tập đoàn Vạn Hồng trước đó sửa đổi đơn đấu thầu gốc." Trầm Trạm Vân vội vàng nói.

Nhâm Mục Diệu nhếch mày, dường như đạt được đúng mục đích của mình, sau đó đứng lên, "Đã vậy, anh muốn trở về hỏi cô ta một chút." Nói xong, đi về phía cửa.

Trầm Trạm Vân vội kéo hắn lại, "Diệu, anh muốn đi sao?" Tiếng nói mềm mại lưu luyến.

Nhâm Mục Diệu lạnh lùng liếc mắt nhìn vết thương khiến người ta buồn nôn trên người cô, "Thân thể em còn chưa khỏe, nghỉ ngơi thật tốt đi, ngày mai trở lại thăm em."

Trầm Trạm Vân cúi đầu nhìn những vết thương chồng chất trên thân thể mình, bị Vạn Khải Phong chà đạp đến không thành dạng. Cô cúi đầu, buông lỏng tay ra, "Ngày mai anh nhất định phải tới thăm em nha."

————

Nhâm Mục Diệu trở lại công ty, hạ lệnh cho bộ tài vụ ra một ít vốn, về phần sử dụng không có công bố.

"Nhâm tổng giám đốc, đây là thiệp mời do tập đoàn Vạn Hồng gửi tới, tiệc tối chúc mừng thu mua Ngân Nguyệt Hồ thành công, ngài có muốn tham gia hay không." Thư kí báo cáo xong công việc một ngày, sau khi đi ra lại quay trở vào báo cho hắn chuyện này.

Nhâm Mục Diệu vẻ mặt âm trầm, ánh mắt u tối vừa chuyển, "Thay tôi cự tuyệt đi."

Nhanh chóng làm xong mọi việc bận rộn hôm nay, hắn chạy về biệt thự vùng ngoại thành.

Một trận mưa thu khiến không khí trở lạnh, nói thật lạnh lẽo cũng không sai. Trong phòng khách trống trải phiêu đãng không khí lạnh lẽo, ngay cả trong phòng bếp cũng không thấy bóng dáng của cô, Nhâm Mục Diệu đột nhiên cảm thấy hơi khẩn trương.

Hắn nhanh chóng chạy tới phòng ngủ, đẩy cửa ra thấy giai nhân nhỏ bé trên giường, lúc này mới khiến tim của hắn bình tĩnh trở lại.

Bởi vì tiếng đẩy cửa rất lớn, Kiều Tâm Du trong giấc ngủ bị đánh thức, miễn cưỡng liếc mắt nhìn hắn, trở mình nhắm mắt lại, tiếp tục ngủ.

Loại cảm giác bị coi nhẹ này làm hắn cực kỳ khó chịu, "Mở mắt ra, nhìn tôi đi." Tiếng nói trầm thấp, không cho phép người cự tuyệt.

Kiều Tâm Du phút chốc mở mắt "Thế nào? Muốn ép hỏi tôi làm sao bán đứng anh sao? Hay là, muốn kiện tôi?"

Đôi mắt cô vẫn sáng ngời như trước, vẻ ấm áp giống như có thể soi vào tận trong tim hắn. Nhưng, rõ ràng mí mắt có chút sưng lên, trên lông mi còn bị ẩm ướt, cô đã khóc sao?

Nhâm Mục Diệu cảm giác trái tim mình bị đâm một nhát.

"..."

"Hôm nay tôi rất mệt." Kiều Tâm Du tính khí rất bướng bỉnh, muốn làm trái ý hắn, "Tôi đã ăn rồi, tôi nghĩ hẳn là anh đã ăn ở nhà có hương ôn nhu kia, nên không có để phần cho anh."

Nhâm Mục Diệu kéo cánh tay cô lại, "Mau đứng lên, phải đến bệnh viện thay thuốc."

Hắn còn nhớ? Biểu tình kinh ngạc của Kiều Tâm Du không hề che giấu, hiện ra ở trên mặt, "Tôi đã đến bệnh viện thay thuốc rồi."

"Vậy là cô đã gặp Phương Đình?" Tiếng Nhâm Mục Diệu cao lên, lộ ra khó chịu, "Tôi có cho phép cô gặp anh ta sao?"

Kiều Tâm Du ngẩng đầu lên, nhận thấy ánh mắt tức giận của hắn, không ngại nhìn hắn, "Anh cũng không có nói tôi không thể gặp anh ấy, hơn nữa, tôi gặp mặt ai, hình như anh không được xen vào thì phải."

"Cô là con búp bê do tôi bỏ tiền ra mua, tôi bảo cô làm gì thì cô phải làm cái đó! Tôi bảo cô chết, cô cũng phải chết cho tôi!" Lửa giận của Nhâm Mục Diệu dễ dàng bị cô đốt lên.

"Vậy anh muốn tôi chết sao? Tôi có thể lập tức từ cửa sổ nhảy xuống." Cô giờ phút này, tâm đã lạnh, không hề mong chờ yêu thương của hắn nữa.

Thật buồn, không có gì lớn hơn chết tâm. Đúng! Lòng của cô đã chết rồi.

Nếu đã không thể sống, vậy phải chết thôi, chết và sống hai trạng thái này đối với cô mà nói không có gì khác nhau.

Nhâm Mục Diệu nâng cằm cô lên, bức bách cô nhìn vào đôi mắt đầy lửa của hắn, "Tôi sẽ không để cô chết dễ dàng vậy đâu."

"Tùy anh." Khóe miệng Kiều Tâm Du cong lên, "Ngay cả mạng tôi cũng không cần rồi, anh còn có thể lấy cái gì uy hiếp tôi?"

"Cậu của cô." Môi mỏng hé mở, bình tĩnh nói ra ba chữ.

"Công ơn nuôi dưỡng tôi xem như đã báo đáp, bọn họ có phát sinh chuyện gì đều không liên quan đến tôi." Kiều Tâm Du biết, cô càng để ý, sẽ càng trở thành nhược điểm hắn dùng để trói buộc cô. Hiện giờ cô không có gì vướng chân, Nhâm Mục Diệu sẽ lấy cái gì khống chế cô đây?

Nhâm Mục Diệu giận đến nghiến răng nghiến lợi, ngón tay siết chặt, khiến cằm dưới của cô đỏ ửng, "Cô là vợ của tôi, cả đời cô đừng mơ tưởng chạy thoát khỏi lòng bàn tay tôi."

Hắn cúi đầu, nghiêng người hôn lên đôi môi đỏ mọng mê người. Vừa chạm vào cánh môi mềm như lụa của cô, Nhâm Mục Diệu không nhịn được đưa lưỡi vào thăm dò.

Lưỡi hắn dò xét liếm hôn khóe môi xinh đẹp của cô, răng khẽ cắn đôi môi đỏ, dùng môi cọ xát đôi môi của cô. Chạm vào hương vị mềm mại ngọt ngào, làm cho Nhâm Mục Diệu cảm thấy thỏa mãn tràn ra ngực, không khỏi than nhẹ một tiếng.

Cắn cắn mút vào môi của cô, một đường liếm xuống cổ, tới trước ngực cô.

"Không, không muốn..." Kiều Tâm Du kêu lên một tiếng, tay chống đỡ trước ngực mình, ngăn cản hắn tiếp tục.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »