Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5709 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 88
Tỏ tình

❊ ❊ ❊

Nhâm Mục Diệu vốn ghét đem lý lịch, đời tư của mình công khai ra bên ngoài, trước đây từng có một tờ tạp chí cứng đầu cứng cổ dám tự tiện lục lọi đời tư của hắn, kết quả chưa đến một tuần lễ sau, tòa soạn kia lập tức phá sản. Cho nên từ đó về sau, không có nhà truyền thông nào còn dám động tới vảy rồng của hắn nữa.

"Đương nhiên! Cậu nhất định phải lên ti vi, thâm tình tha thiết biểu đạt tình cảm của mình đối với chị dâu, khiến cho cô ấy mềm lòng, sau đó hồi tâm chuyển ý trở về bên cậu."

"Thâm tình thổ lộ, mơ đi!" Sắc mặt Nhâm Mục Diệu ngày càng khó coi.

"Cậu đó, chẳng qua là muốn mượn danh Mục Diệu, giúp cho tỉ lệ người xem đài trên kênh của cậu tăng cao chứ gì!" Ám Dạ Tuyệt thờ ơ lạnh nhạt nói.

Đinh Hạo Hiên thẳng thắn nhận tội, "Một phần là thế. Nhưng chỉ cần Tiểu Diệu Diệu tham dự chương trình "nhân vật YI", tôi bảo đảm chị dâu sẽ có thể nhìn thấy những thâm tình cùng quyết tâm của cậu ấy. Thế nào, đồng ý chứ?"

————

Ánh mặt trời giữa trưa mùa đông, thật nhẹ nhàng và ấm áp, dường như có thể làm tan chảy bất kì trái tim băng giá nào.

Những tia nắng như những hạt cát nhỏ nhoi, dần dần xuyên qua cửa sổ, tạo nên những chiếc bóng nghiêng trên sàn nhà, làm cho căn phòng có chút tịch mịch và cô đơn.

Kiều Tâm Du mặc chiếc áo ngủ rộng thùng thình, làm cả người cô đã nhỏ càng có phần nhỏ nhoi hơn. Cô đi tới bên chiếc cửa sổ, nó đang từ từ dung nhập vào giữa những lớp ánh nắng nhàn nhạt, khiến toàn thân cô dần dần tản mát ra hơi thở dịu dàng điềm tĩnh.

Đôi tay mảnh khảnh, khéo léo chậm rãi đặt lên phần bụng còn bằng phẳng của mình, "Con à, con biết không? Cha con đang ở bên trong tòa nhà lớn đối diện kia đấy! Mặc dù, mẹ con mình không thấy được ông ấy, nhưng ông ấy thực sự chỉ cách chúng ta hai tầng kính thủy tinh thôi. Khoảng cách này có phải rất gần không......" Khóe miệng khẽ nâng,... cô mỉm cười, chẳng qua là nụ cười này quá mức trống rỗng.

Đôi mắt trong suốt như bầu trời của Kiều Tâm Du, thằng hướng nhìn về phía tòa nhà đối diện......

Một tràng tiếng chuông cửa truyền đến, cắt đứt dòng suy nghĩ sâu xa của Kiều Tâm Du.

"Mời vào."

Vì Phương Đình đang bị giám thị gắt gao, không tiện đến thăm cô, cho nên việc chăm sóc cô hắn đều nhờ vả vào Quý Kiệt Tích. Hắn ta vô cùng "yêu nghề", mỗi ngày đều đến quan tâm hỏi han, cùng nói chuyện với cô, chủ đề quả thật là "Ngàn Vạn Câu Hỏi Vì Sao".

Tay hắn giơ lên hai túi đồ dùng hàng ngày, cùng với rau dưa và trái cây.

"Sao lại mua nhiều đồ như thế? Tủ lạnh chẳng phải hết chỗ để nhét vào rồi sao?."

"Viện trưởng đã giao phó, tôi chỉ là tuân lệnh làm theo thôi." Quý Kiệt Tích vui mừng hì hì nói.

Mỗi ngày Kiều Tâm Du đều đọc một chút tin tức trên báo chí, cô biết Nhâm Mục Diệu đang dùng mọi thế lực đối phó với Phương Đình. Cô cũng hỏi thăm Quý Kiệt Tích một chút ít tin về Phương Đình, cô rất sợ hắn vì cô mà xảy ra chuyện.

"Bệnh viện hiện giờ như thế nào?"

"Ý cô muổn hỏi "những bảo vệ canh cửa" của bệnh viện à?" Quý Kiệt Tích vừa cầm thức ăn cất vào trong tủ lạnh, vừa nói: "Bọn "môn thần" kia đều đi hết rồi. Ai! Bọn họ đi rồi, bệnh viện cũng mất đi "thú vị" "

"Thật à, tiếc quá?" Kiều Tâm Du im lặng lắc đầu một cái, mỗi ngày nghe hắn nói một chút chuyện vui tại bệnh viện, cô cũng phần nào cảm thấy buồn cười, cô biết Nhâm Mục Diệu chẳng qua là hù dọa Phương Đình chút thôi. Chứ nếu Nhâm Mục Diệu làm thật, không chừng bệnh viện bây giờ đã đổi chủ rồi.

"Cô ngẫm lại xem, 100 tên thanh niên khôi ngô tuấn tú, đứng nghiêm ngay trước đại sảnh bệnh viện, quả thật y như binh mã canh giữ bảo vệ thành. Bất ngờ lại tạo nên thu nhập mới cho bệnh viện, nhưng quả thật thu nhập lớn nhất là từ những kẻ "Vô Bệnh", nếu có chắc chỉ có bệnh "Tương tư" thôi. Tôi còn giúp Phương Đình đưa ra ý tưởng kinh doanh mới, rằng nếu đặt ở trước cổng ra vào một thiết bị kiểm soát việc thu lệ phí "đi thăm bệnh", đoán chừng so với tiền lời bệnh viện còn cao hơn".

Nghe Quý Kiệt Tích khoa trương nói, Kiều Tâm Du hiểu ý cười lên. Cô biết hắn cố ý trêu chọc cô, làm cô vui vẻ, nhưng... quả thật Kiều Tâm Du cảm giác lòng mình có chút ấm áp rồi.

"Nói đi, hôm nay muốn ăn gì?" Quý Kiệt Tích đã mặc xong tạp dề, và cầm "thái dao" lên.

"Anh lại xuống bếp?." Kiều Tâm Du có chút ngượng ngùng. Hắn là khách đó, vậy mà mỗi lần tới thăm đều là hắn xuống bếp nấu cho cô ăn.

Quý Kiệt Tích cười to, lộ ra một hàm răng trắng nõn, quả thật có thể làm người mẫu quảng cáo kem đánh răng, "Đó là bệnh nghề nghiệp của tôi, mỗi khi nhìn thấy dao, đều thật hưng phấn. Cô mau hỏi đứa nhỏ xem, nó hôm nay muốn ăn gì?"

Khóe môi Kiều Tâm Du nở ra một nụ cười dí dỏm, khẽ vuốt bụng, "Con à, chú Quý hỏi con hôm nay muốn ăn cái gì đấy? ......

"Uhm, mẹ hiểu rồi......"

Khuôn mặt thanh lệ của Kiều Tâm Du nâng lên, nói với Quý Kiệt Tích: "Nó mới vừa nói, nó hôm nay muốn ăn mỳ Ý."

"Tuyệt! Mỳ Ý là món sở trường nhất của tôi đó, trước hết cô đến phòng khách xem TV một chút đi nhé."

Không khí lúc này thật hài hòa, thật ấm áp giống như một gia đình hạnh phúc nên có.

Nhưng ...... Người chủ gia đình... lại không phải là hắn......

Nơi này là chỗ tránh nạn tạm thời của cô, không phải là "nhà" .....

Kiều Tâm Du bật TV ——

"Nhâm Mục Diệu tiên sinh, ngài có thể kể cho chúng tôi biết một chút chuyện tình cảm riêng tư của ngài không?" Người chủ trì cuộc phỏng vấn này, vốn đã từng tiếp xúc với hàng trăm người nổi tiếng, nhưng lại chưa bao giờ đối mặt với "Satan nổi tiếng tàn khốc trên thương trường" như Nhâm Mục Diệu, khó trách hắn có vẻ nơm nớp lo sợ.

Nhâm Mục Diệu mặc một bộ đồ Tây màu "xám đậm" sáng bóng, cả người hắn như được bao phủ bởi một màn hơi thở âm lệ.

Hắn, thật sự là hắn sao? Hai tròng mắt Kiều Tâm Du dán chặt vào màn ảnh, cô cẩn thận nhìn diện mạo của hắn, đôi con ngươi tĩnh mịch của hắn so với trước kia, hình như có thêm nhiều phần u ám, có phải là vì chuyện của cô mà tức điên rồi không?

Lòng cô run rẩy, lo sợ, trong hốc mắt như có như không hiện lên một làn hơi nước.

Không được! Cô không thể cứ ngắm nhìn hắn như vậy, Kiều Tâm Du cầm remote điều khiển TV lên,... Nhưng lúc cô muốn ấn xuống phìm tắt —— thì...

"Tôi đã kết hôn." Nhâm Mục Diệu lãnh đạm đáp lại, sợ cô MC không tin, bèn nâng lên ngón tay áp út, lúc này trên đó không biết từ khi nào đã có một chiếc nhẫn cưới tinh xảo, lóe lên ánh sáng lạnh. Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL

Đây là...... "Đạo cụ" của bọn họ trước đây mà.

Kiều Tâm Du buông lỏng tay,... Chiếc remote TV theo quán tính dần lăn xuống trên ghế sofa.

"Ha ha......" Cô MC cười đùa nói: "Tất cả mọi người đều nói sau lưng sự thành công của đàn ông luôn có bóng dáng người phụ nữ, Nhâm tiên sinh, ngài có thể kể cho chúng tôi biết một chút chuyện về vợ của ngài không?"

Giờ phút này trên màn ảnh bỗng xuất hiện một tấm hình của cô, gương mặt thanh lệ, ánh mắt chăm chú, cúi đầu đọc những quyển sách. Dưới ánh mặt trời, gương mặt của cô càng thêm xinh đẹp, cô đang thơ thẫn chìm đắm trong từng dòng chữ mà ngẩn người. Lại có tấm hình cô khẽ mở miệng hô hấp, đôi mắt nhắm nhẹ, lạnh nhạt ngủ trên bàn, gương mặt lại mang theo một nụ cười xấu hổ......

Kiều Tâm Du cũng không biết hắn làm thế nào mà có những tấm hình này, rất dễ nhận thấy đây đều là chụp lén, nhưng là lúc nào đây?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »