Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5709 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 69
Dịu dàng trong phút chốc

❊ ❊ ❊

Ở trên thương trường Nhâm Mục Diệu như Satan tàn khốc hung ác, từ trước đến nay luôn bình tĩnh phân tích, nắm chặt mọi thứ trong tay. Nhưng lần này, hắn sơ xuất, là vì chuyện này quan hệ tới Kiều Tâm Du, hay là vì hắn sợ hãi cô phản bội ....

Bất kể là nguyên nhân nào, đều chứng minh, hắn quá để ý cô

Nhâm Mục Diệu nhìn gương mặt thanh lệ trắng mịn của cô, giống như có thể thổi bay bóp vỡ, còn có một vết máu nhỏ, là bị bức ảnh cắt qua, tựa như một vết nứt trên viên ngọc hoàn mỹ tinh xảo.

Hắn vươn tay, nhẹ vỗ về hai má của cô, cảm nhận được mềm mại dưới bàn tay. Đôi mắt đen như trời đêm dâng lên một tầng sương mù, thần bí, khiến người ta không nắm bắt được.

"Đừng! Xin anh đừng như vậy..." Kiều Tâm Du đột nhiên lên tiếng kinh hô, hai tay vung loạn, đôi mắt nhắm chặt, lông mi như cây quạt kích động.

"Không có việc gì, không có việc gì!" Nhâm Mục Diệu ôm cô vào lòng, rất sợ cô động mạnh sẽ làm liên lụy đến vết thương trên đùi. Nhẹ tay dịu dàng vỗ về sau lưng cô, "Không việc gì rồi, không có việc gì rồi, đừng sợ..."

Chẳng lẽ ngay cả lúc nằm mơ cô cũng sẽ mơ tới cưỡng ép của hắn đối với cô sao? Hắn mang đến nhiều thương tổn về thể xác và tinh thần cho cô đến thế.

Đây rõ ràng là thủ đoạn trả thù hung thủ giết người, nhưng hiện giờ, vì sao Nhâm Mục Diệu đột nhiên dễ dàng cảm thấy hối hận.

Lúc này Nhâm Mục Diệu dùng bàn tay ấm áp khẽ vuốt xuống dưới, Kiều Tâm Du dần dần bình tĩnh lại...

————

Không biết đã ngủ bao lâu, Kiều Tâm Du nhập nhèm tỉnh lại.

Ánh đèn sáng rực có chút chói mắt, một lát sau mới thích ứng kịp, tầm mắt chạm vào Nhâm Mục Diệu, đáy mắt lập tức hiện lên một tia khó xử.

Dường như đối với hắn nhiều thêm một phần sợ hãi.

"Về nhà." Nhâm Mục Diệu tùy ý nói, giống như ra lệnh cho thú cưng của mình.

Rõ ràng trong lòng hắn không muốn, nhưng hắn vừa mở miệng, lại là thái độ ác liệt như vậy đối với cô.

Ở cánh cửa tình cảm này Nhâm Mục Diệu còn đang trên lớp học, hắn giống như trẻ em đến tuổi đi học căn bản là không biết biểu đạt như thế nào.

"Ừm!" Kiều Tâm Du nhẹ đáp lại hắn, cô vén chăn lên, muốn tự mình xuống giường.

Chân vừa mới chạm vào giầy đã bị Nhâm Mục Diệu bế ngang, "Băng bó như Xác Ướp, đừng có đi ra ngoài dọa người chứ."

Kiều Tâm Du liếc nhìn hai chân của mình, một vòng lại một vòng quấn băng gạc, đích thực có vài phần... giống Xác Ướp.

"Xác Ướp bị người ta bế ra ngoài, chẳng lẽ sẽ không dọa người sao?" Kiều Tâm Du hỏi lại một câu.

"Bớt nói nhảm đi!" Con ngươi đen của hắn nhiễm một tầng mờ mịt buồn bực. Truyện Tiên Hiệp - Truyện FULL

Kiều Tâm Du nằm yên trong ngực của hắn, cảm thụ rõ tiếng tim đập mạnh mẽ, từ từ mở miệng, "Tôi sẽ chứng minh trong sạch của mình."

Nhâm Mục Diệu cúi đầu, thấy sự nghiêm túc trong mắt cô, tầm mắt mất tự nhiên nhìn đi nơi khác, lạnh nhạt phun ra hai chữ: "Tùy cô."

Hắn cao ngạo bá đạo, cho dù biết mình có sai, nhưng vì mặt mũi, đánh chết cũng sẽ không thừa nhận.

Ra khỏi bệnh viện, mưa thu cũng đã ngừng.

Trời tảng sáng, bầu trời u ám, vầng sáng đều đều, giống như tơ lụa thượng đẳng, mềm mại, uyển chuyển.

Về tới biệt thự, Nhâm Mục Diệu ôm Kiều Tâm Du vào phòng, sau khi đặt cô lên giường, hắn giữ nguyên áo nằm xuống, lập tức truyền đến tiếng hít thở nhè nhẹ.

Hắn quá mệt mỏi, liên tục hai đêm không ngủ, khiến trong mắt hắn hiện đầy tơ máu.

Kiều Tâm Du vừa mới tỉnh ngủ, giờ ngủ không được nữa, đôi mắt sáng của cô ngây ra nhìn chằm chằm trần nhà, mất đi tiêu cự......

Tại sao Trầm Trạm Vân lại muốn hại cô?

Có lẽ là vì hắn! Kiều Tâm Du nghiêng đầu ngưng mắt nhìn mặt hắn đang ngủ, tỉ mỉ quan sát, đây là lần đầu tiên cô táo bạo nhìn kĩ hắn. Đôi mắt sắc bén khiếp người của hắn, khoảng cách người lạ tới gần hắn cũng biến mất. Đuôi lông mày như thanh kiếm, mang theo anh khí mạnh mẽ. Mũi cao thẳng, môi mỏng khêu gợi khẽ mím. Hắn giống như đứa nhỏ nằm lỳ trên giường, ngang nhiên to lớn, lơi lỏng đề phòng, buông xuống áp lực.

Kiều Tâm Du giống như bị hắn mê hoặc, cẩn thận cúi người xuống, nhẹ nhàng hạ xuống trán hắn một cái hôn.

Nếu nói yêu Satan là Vạn Kiếp Bất Phục, như vậy, giờ phút này cô còn có thể lý trí trói buộc tim của mình sao?

Trong mắt Kiều Tâm Du hiện lên nhu tình, nhẹ xuống giường, từ trong bộ đồ tây của hắn lấy ra chiếc điện thoại di động, tìm kiếm số điện thoại mình muốn, vội vàng trả lại.

Cô trốn vào phòng vệ sinh, dùng di động của mình bấm dãy số điện thoại, lo lắng chờ đợi đáp lại.

Chờ thật lâu cuối cùng cũng nối máy được, "A lô!" Đầu bên kia truyền đến tiếng không kiên nhẫn.

"Xin chào, tôi là Kiều Tâm Du, hôm nay có thể gặp mặt một chút không?" Cô bình tĩnh nói, trong giọng nói lộ ra vẻ lạnh lùng.

"A!" Trầm Trạm Vân giống như dự liệu được Kiều Tâm Du sẽ tìm cô, "A......" Lập tức truyền đến một tiếng thét kinh hãi, tiếp theo là tiếng thở gấp của cô ta, lẩm bẩm một câu, "Anh đừng như vậy......"

"Này! Cô còn nghe chứ?"

"Được, có thể......" Giọng nói của cô ta đứt quãng, giống như là bị cái gì cắt ngang...

Bên kia điện thoại truyền đến tiếng rên rỉ kiều mị, âm thanh khàn đục. Kiều Tâm Du dường như đoán được tình hình đầu bên kia, mặt của cô không khỏi nóng lên, "Được rồi, buổi trưa gặp."Vội vàng ngắt điện thoại.

————

Trong phòng một mảnh hỗn độn, quần áo bị xé tan, áo lót, quần lót tùy ý vứt trên sàn nhà. Trong không khí tràn ngập mùi nước hoa, còn có hơi thở lả lướt mờ ám sau khi hoan ái.

Trên chiếc giường lớn rộng khoảng hai thước, một đôi nam nữ lõa thể cùng một chỗ.

"Nói, vừa rồi là ai?" Vạn Khải Phong giật lấy chiếc điện thoại quăng tới bức tường, "Chẳng lẽ cô không biết tôi ghét nhất đang làm chuyện quan trọng lại bị người quấy rầy!" Hắn trừng phạt, tăng nhanh tốc độ chạy tiến lên.

"A......" Trầm Trạm Vân bị hắn điên cuồng ra vào như thế, thở gấp liên tục, rên rỉ, rõ ràng đau đớn không chịu nổi, nhưng ửng hồng trên mặt cô lại lộ vẻ hưởng thụ cùng khoái cảm, "Oa a ..... Thực kích thích........ Tôi muốn nhiều hơn, nhiều hơn...... "

Thân thể dâm đãng cong lên chủ động nghênh đón mỗi một lần tiến sâu vào của hắn, ra sức đong đưa hai chân, bộ ngực cao ngất dán vào thân thể hắn, dẫn vào trong thân thể hắn một tầng nhiệt nóng......

Hoàn thành một cuộc đua chạy nước rút, Vạn Khải Phong cười xảo quyệt, "Như thế này cũng chưa đủ kích thích, chúng ta thứ kích thích hơn đi!" Nói xong, hắn lấy ở đầu giường một bộ còng tay ...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »