Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5709 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 77
Nhốt

❊ ❊ ❊

"Tên biến thái này, anh buông ra..." Hai tay Kiều Tâm Du bị giữ lại thật chặt, cô chỉ có thể đá loạn hai chân, làm động tới vết thương, một trận đau đớn từ trên đùi truyền tới, đôi mắt trong nhiễm một tầng ẩm ướt.

Nhâm Mục Diệu cảm giác được thân thể trong lòng run rẩy, buông lỏng cô ra, môi của cô bị hắn hôn đến vừa đỏ vừa sưng, sáng bóng, dụ dỗ người thưởng thức.

Đôi mắt trong suốt bị nước mắt làm ướt, hiện lên vẻ mờ ảo mà đau buồn, "Xin anh... Đừng như vậy... Có thể buông tha cho tôi không, tất cả những chuyện này cũng không phải là lỗi của tôi mà..."

Lời nói vô lực yếu ớt, một tiếng lại một tiếng đánh vào trái tim Nhâm Mục Diệu, hắn có chút dao động. Nhưng vừa nghĩ tới cô thấy Phương Đình là vui vẻ nói chuyện, ngọn lửa giận lại bùng lên.

"Nói cho cô biết! Cô muốn tự do, tuyệt đối không có khả năng đâu! Cô vĩnh viễn đều thuộc về một mình tôi thôi!" Nhâm Mục Diệu ném lại một câu tàn nhẫn, xoay người đi ra ngoài.

Giọt nước trong suốt từ từ chảy xuống, phản chiếu như ánh sáng yếu ớt ngày thu, phát ra một mảng trong trẻo nhưng lạnh lùng ưu thương...

————

Ngày hôm sau, thương giới bị giáng xuống một quả bom lớn, các tờ báo lớn, truyền thông đều đăng tin, xí nghiệp được tín nhiệm tập đoàn Vạn Hồng lại bị nghi ngờ là trộm bí mật thương nghiệp, Vạn tổng giám đốc đã bị cảnh sát bắt đi. Sau đó, có một đoạn video biến thái được lan truyền nhanh chóng trên mạng, khiến cho ai ai cũng biết. Thân là nhân vật chính của hai sự kiện, Vạn Khải Phong lập tức trở thành nhân vật nổi bật, trở thành tiêu điểm mà giới truyền thông điên cuồng tìm kiếm.

Hình tượng bên ngoài của tập đoàn Vạn Hồng không còn sót lại chút gì, kết quả tự nhiên chính là cổ phiếu giống như nhảy lầu, tụt thẳng xuống. Đương nhiên, đây là mục đích của Nhâm Mục Diệu, lập tức bỏ vốn không ngần ngại thu mua cổ phiếu tập đoàn Vạn Hồng

Vốn là Nhâm Mục Diệu chỉ muốn miếng đất Ngân Nguyệt Hồ kia, ai bảo Vạn Khải Phong chọc vào Satan lãnh huyết trên thương trường này, chỉ cần hắn vừa ra tay, với thủ đoạn tàn độc của hắn có thể lưu lại "toàn thây" đã là khá rồi.

Nhâm Mục Diệu từ trước đến nay nói được là làm được, hắn ra lệnh một tiếng, từ chỗ Ám Dạ Tuyệt phái tới mười tên vệ sĩ áo đen dũng cảm, canh giữ nghiêm ngặt Kiều Tâm Du, ngoài ra còn có hai nữ giúp việc, cùng hai cô y tá. Mười mấy người vây quanh Kiều Tâm Du, quả thật chính là coi cô như tội phạm mà nhốt lại, mọi hành động đều được giám sát, không hề tự do. Truyện FULL

Kiều Tâm Du biết mình vô lực phản kháng, cho nên cô giống như cái xác không hồn, không để ý tới cũng không hỏi, đi tới đâu thì phía sau cũng có hai vệ sĩ, cũng không để ý vết thương trên đùi đã khép miệng lại. Dần dần, cô bắt đầu trầm mặc ít nói. Trừ bỏ "Ừ", "Được", "Cám ơn" lễ phép đơn giản ra, cô không nói gì nữa.

Kể từ ngày đó Nhâm Mục Diệu cũng không thấy xuất hiện lại, Kiều Tâm Du hẳn là phải thấy may mắn, cứ như vậy, hắn cũng sẽ không đến hành hạ cô. Nhưng...... cô cao hứng không nổi, dần dần bắt đầu có chút nhớ hắn, nhớ ấm áp của hắn, còn nhớ nụ hôn mềm mại nóng cháy của hắn. Cô cảm thấy mình sắp hết thuốc chữa rồi, yêu hắn chẳng khác gì thiêu thân lao đầu vào lửa tự chịu chết,vì sao cô không thể khống chế trái tim mình?

Hắn vẫn không xuất hiện, có phải chứng tỏ là hắn đã chán ghét cô không, hắn vẫn luôn cùng một chỗ với Trầm Trạm Vân? Nghĩ đến đây, Kiều Tâm Du đau đớn, một đêm không thể ngủ.

Vừa tỉnh lại, cô vội chui vào phòng sách, cả ngày chôn trong đống sách. Có lẽ, vùi mình trong sách mới có thể tạm thời quên hắn.

Tương tư là một loại chua xót, đáy lòng Kiều Tâm Du hóa thành yêu thương nồng đậm.

————

Ban đêm.

Ngày đông giá rét, không khí lạnh lẽo, tràn đầy khí lạnh hiu quạnh.

Hệ thống sưởi trong phòng làm việc mở vừa đủ, nhiệt độ bên trong và bên ngoài chênh lệch, khiến cho hai cửa sổ sát đất dày đặc hơi nước, giống như thủy tinh bị che kín một tầng lụa mỏng, mang đến mấy phần cảm giác mông lung.

Nửa tháng nay, Nhâm Mục Diệu tập trung toàn bộ vào dự án thu mua tập đoàn Vạn Hồng, buổi tối cũng qua đêm ở công ty. Mặc dù rất không yên lòng về Kiều Tâm Du, nhưng mỗi ngày đều nghe vệ sĩ báo cáo, biết cô không có cớ bước một bước ra khỏi Nhà họ Nhâm, cũng không có đến một lần gặp được Phương Đình, không có một cuộc điện thoại. Điều này làm cho chủ nghĩa đại nam tử của hắn không kìm chế được cảm giác vô cùng thỏa mãn.

"Trầm tiểu thư, Nhâm tổng giám đốc nói bất luận người nào cũng không thể quấy rầy ngài ấy......" Từng tiếng nói khéo léo của cô thư kí truyền đến, lộ ra ý khó xử.

"Cô có truyền lời đến cho tôi không, Trầm Trạm Vân tôi là người bình thường sao? Bây giờ, lập tức tôi muốn gặp Diệu."

"Nhưng ......" Nữ thư kí trẻ tuổi vẫn không ngăn cản được cô ta.

Trầm Trạm Vân kiều mỵ khẽ gọi: "Diệu......" Một mùi nước hoa nồng nặc nhanh chóng lan ra.

Chân mày Nhâm Mục Diệu nhanh chóng cau chặt, nghe tới giọng nói như gai, khơi dậy trong lòng dày đặc phiền hà.

"Tổng giám đốc, thật xin lỗi, tôi không ngăn cản được Trầm tiểu thư......" Nữ thư kí thấy tối tăm trên mặt ông chủ, lập tức nói xin lỗi.

Nhâm Mục Diệu phất tay một cái, "Cô ra ngoài đi."

"Hừ!" Lúc nữ thư kí đi qua Trầm Trạm Vân, cô cười nhạt liếc mắt một cái.

"Cô tới đây làm gì?" Tiếng nói lạnh lùng hậm hực không vui, Nhâm Mục Diệu tiếp tục xem tài liệu, không ngẩng đầu nhìn cô ta lấy một lần.

Phải biết rằng, Trầm Trạm Vân hôm nay chăm chút ăn mặc một phen, lúc trước bởi vì trên người có thương tích, nên mới không tới tìm Nhâm Mục Diệu, biết những vết thương này sẽ làm hắn thiếu hứng thú, cho nên nhẫn nhịn tới bây giờ mới tới tìm hắn, phụ nữ có "dục vọng" như cô có thể chịu lâu như vậy, đã là cực hạn rồi.

Không để ý ngày đông rét lạnh, Trầm Trạm Vân vẫn mặc áo da hở ngực, cô cởi áo khoác ngoài bên người, áo da bó sát như áo lót, quấn quanh đường cong trên người cô, nửa bộ ngực lộ ra đã sinh động rồi, cô uốn éo thân hình mảnh mai, nâng cao cái mông, chạy về phía Nhâm Mục Diệu.

Theo di chuyển của cô, mùi nước hoa nồng nặc bay trong không khí.

"Diệu, người ta rất nhớ anh." Cố ý nghiêng người, vén lên mái tóc dài, phần lớn da thịt trắng hiện ra.

Đôi mắt Nhâm Mục Diệu lạnh băng, hắn nhìn cô giống như đồ bỏ đi, "Tôi còn bận nhiều việc, cô có thể đi rồi."

Đôi mắt Trầm Trạm Vân nhanh chóng lấp lánh lệ quang, "Diệu, người ta không có gặp anh, Anh đối với người ta lạnh nhạt quá! Anh nhìn xem, thương tích của em lành hết cả rồi, một vết sẹo cũng không có lưu lại!" Cô lớn mật cầm bàn tay Nhâm Mục Diệu lên, đặt ở ngực mình.

Lạnh quá! Bàn tay Nhâm Mục Diệu giống như một khối băng, độ lạnh khiến cho cả người Trầm Trạm Vân rùng mình một cái.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »