Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5709 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 46
Mặt khác của hắn

❊ ❊ ❊

Kiều Tâm Du lắc lắc tay của mình "Lúc này tôi đang bị thương".

"Ngoài da thôi mà". Con ngươi sắc bén của Nhâm Mục Diệu vừa chuyển "Nhanh đi!"

Đối với hắn chỉ có nặng giọng nói chuyện, Nhâm Mục Diệu mới có thể không cảm thấy xấu hổ. Bản thân đối với cô chỉ có hận, không cho phép có cảm xúc dư thừa tồn tại, một chút cũng không thể. Cho dù có phải lập tức bóp chết từ giai đoạn mới nảy sinh, hắn vĩnh viễn cũng sẽ không quên cái đêm đen như mực kia, không quên Tử Oánh người đầy máu tươi nằm trên mặt đất lạnh lẽo. Cô ấy nhắm nghiền hai mắt, thân thể ở trong lòng hắn dần dần cứng lại.

Nhâm Mục Diệu liếc nhìn Kiều Tâm Du, cô mặc tạp dề gọn gàng, bóng dáng bận rộn trong phòng bếp, thỉnh thoảng truyền đến tiếng nồi, chén, muôi, chậu, dường như đem biệt thự vắng vẻ này hóa thành tràn đầy sức sống. Mùi thơm nhàn nhạt bay tới chính là hương vị của gia đình. Hai mắt đen thâm trầm nhắm lại che giấu dao động trong mắt hắn. Nếu không có vụ tai nạn xe kia, năm năm này hắn cũng không cần sống trong bóng đêm. Một màn lại một màn thời gian hạnh phúc cùng Lương Tử Oánh hiện ra trước mắt.

"Này." Kiều Tâm Du cẩn thận lay tỉnh hắn một chút. Nhâm Mục Diệu bỗng mở mắt đồng thời bắn ra một luồng sắc bén đâm về phía Kiều Tâm Du.

Cô sợ hãi rụt tay về, không biết mình đã làm sai cái gì, nhưng có thể thấy đáy mắt lửa giận dày đặc, giọng nói hòa nhã hỏi: "Sủi cảo đã nấu xong rồi, anh muốn ăn không?"

Nhâm Mục Diệu đứng lên, thân hình cao lớn bao trùm lên Kiều Tâm Du, thân thể gầy yếu bị che phủ bởi cái bóng lười biếng. Vòng qua cô, nhìn thấy trên bàn có hai khay sủi cảo nóng hổi, một đống sủi cảo màu trắng đục lớn nhỏ hình dáng xinh xắn đáng yêu. Truyện FULL

Vừa nghĩ tới nhân bên trong sủi cảo là từ tay Phương Đình làm ra. Nhâm Mục Diệu bưng hai cái khay sủi cảo đi vào phòng bếp.

"Này! Anh muốn đi đâu?" Kiều Tâm Du đi theo phía sau hắn.

Bịch —— Sủi cảo trên khay đều bị đổ vào thùng rác. Đáy mắt Nhâm Mục Diệu tối đen như một tia sáng nhạt, mặt không chút thay đổi. Trên mặt căng cứng, toàn thân quanh quẩn hơi thở âm trầm thô bạo như Satan.

"Nè! Anh không thích sủi cảo cũng không cần phải đem đĩa sủi cảo tôi vất vả làm đổ đi hết chứ!" Kiều Tâm Du thở hổn hển ồn ào cãi nhau với hắn.

Nhâm Mục Diệu phủi phủi tay giống như mình vừa cầm cái gì bẩn tay, "Tôi nhìn buồn nôn thì sao?"

"Anh..." . Kiều Tâm Du chỉ ngón tay vào hắn, tức giận đến run nhè nhẹ "Dù sao đồ ăn tôi nấu anh đều đổ hết rồi." Trong lòng nguyền rủa đói chết hắn đi.

Gần đây Nhâm Mục Diệu vì dự án thu mua đất mà bận tối mày tối mặt, thường xuyên bỏ bữa. Một ngày không ăn cơm, bao tử của hắn lại đau đớn, uống vào hai viên thuốc vẫn không tốt hơn, ngược lại càng ngày càng trầm trọng, một trận lại một trận đau khoan tim liệt phổi khiến tính tình của hắn nóng nảy, "Đứng lên, đi nấu cháo cho tôi!"

Kiều Tâm Du bĩu môi, thấp giọng, "Ờ" một câu chân thực.

Nhâm Mục Diệu cau mày, làn da khỏe mạnh màu mạch nha dần dần trở nên trắng bệch, tay hắn đập đập vào vị trí bao tử của mình,

"Này! Anh làm sao vậy?" Kiều Tâm Du đã nhận ra sự khác thường của hắn "Có chỗ nào không thoải mái sao?"

Nhâm Mục Diệu không chút lưu tình đẩy tay cô ra, "Cháo nấu mềm một chút". Nói xong xoay người đi lên lầu, bước chân rõ ràng có chút khó khăn nhưng hắn chịu đựng đau đớn, để thẳng lưng lên. Kiêu căng như hắn làm sao lại ở trước mặt người khác để lộ một mặt yếu đuối?

Kiều Tâm Du nhìn bóng lưng cô đơn tịch mịch của hắn, đột nhiên có một loại xúc động đi lên ôm chặt lấy hắn. Hắn chính là dùng vẻ ngoài kiên cường để che lấp yếu ớt của mình.

.....

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »