Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5709 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 87
Kế hoạch truy thê

❊ ❊ ❊

Con ngươi đen của Nhâm Mục Diệu dần biến chuyển, phát ra những tia lửa hừng hực, "Hừ! Cô ấy là của tôi, vĩnh viễn cũng không thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay tôi, ngay cả nghĩ đến cũng không thể!".

————

Từng nhân viên của tập đoàn Nhâm thị, ai nấy cũng đều lo sợ, không người nào dám thở lớn tiếng. Tổng giám đốc của họ giờ đây đã hóa thành Diêm Vương, "thẩm phán" của Diêm Vương còn có thể may mắn thoát nạn chút đỉnh, còn những "con tôm, con tép" như bọn họ hầu như đều đã bị ghi vào "sổ tử thần" rồi.

Rõ ràng Nhâm tổng giám đốc vừa thắng được một trận đấu thầu, thành công thu mua tập đoàn Vạn Hồng, Ngân Nguyệt Hồ cũng đã vào tay Nhâm tổng, đáng lẽ tổng giám đốc nên khao bọn họ một trận mới phải. Vậy mà, Nhâm tổng giám đốc giờ đây lại giống như núi lửa, ngày ngày đều phun trào. Hết phê phán thư kí, lại lấy giám đốc* ra làm "bao cát", sau đó là tới bộ phận quản lý, cuối cùng ngay cả tiếp tân cũng không tha.

(*): tổng giám đốc = tổng giám đốc, dưới tổng giám đốc là giám đốc

Bão tố đã diễn ra liên tục suốt một tuần và có khuynh hướng ngày càng nghiêm trọng, dự đoán vòi rồng sẽ xuất hiện.

Hiện giờ, Nhâm thị thật giống như Địa Ngục, tràn ngập đen tối và lạnh lẽo.

"Hello!" Đinh Hạo Hiên vẫy tay, khuôn mặt tươi cười thẳng bước tiến vào Địa Ngục.

Ủa? Thật kỳ quái, không một ai trong đại sảnh chào hỏi lại hắn cả.

Đinh Hạo Hiên bỗng rùng mình một cái, "Lạnh quá ~~~". Nhưng rõ ràng điều hòa ở đây chỉnh đúng độ rồi mà

Ơ! Sao hôm nay bọn thủ hạ của Nhâm Mục Diệu lại "quá mức nghiêm túc" thế kia? Đinh Hạo Hiên nhìn quanh.

Đinh Hạo Hiên đá văng cửa phòng làm việc của Nhâm Mục Diệu, "Hello, Tiểu Diệu Diệu mau đến xem tôi mang tới cho cậu cái gì này?"

Đáp lại hắn là một bầu không khí trầm lặng.

"Ồ? Ám Dạ Tuyệt cậu cũng ở đây à. Vừa đúng lúc, tin tức thú vị này nên cùng mọi người chia sẻ." Đinh Hạo Hiên không để ý tới khuôn mặt hắc ám của Ám Dạ Tuyệt, tiếp tục mặt dày mày dạn ngồi xuống bên cạnh hắn.

"Rầm——" Đinh Hạo Hiên đem một xấp báo chí ném lên khay trà.

"Xem này xem này, gần đây trên trang nhất của tất cả các tờ báo đều bị tổ chức Ám độc chiếm, từ giải trí, xã hội, cho đến sức khỏe, ôi không biết là tổ chức nào thế nhỉ."

Ánh mắt lạnh của Ám Dạ Tuyệt nhìn lướt qua chúng một cái, sau đó là tỏ vẻ khinh thường, lười phải mở miệng.

Từ lúc Kiều Tâm Du mất tích, Nhâm Mục Diệu đã kêu Ám Dạ Tuyệt huy động 300 người, một ngày hai mươi bốn giờ thay phiên nhau đóng đô trước cửa bệnh viện. Nhâm Mục Diệu vốn muốn nhờ "vẻ bảnh trai" của bọn họ, tạo áp lực khiến thu nhập của bệnh viện giảm sút, gây áp lực với Phương Đình, ép hắn khai ra nơi ở của Kiều Tâm Du. Nhưng ...... dường như......lại tạo nên một hiệu ứng ngược.

"Các cậu biết tin gì hôm nay chưa?" Đinh Hạo Hiên không thèm để ý tới hai "kẻ mặt lạnh" kia, vẫn tiếp tục vai trò MC của mình: "Bệnh viện Phương thị vừa xảy ra một "cuộc trị liệu ngoài ý muốn" cho thân nhân bất mãn bắt ép bệnh viện bồi thường. Ặc, các cậu biết không, đám bệnh nhân và thân nhân đó vốn là một bọn lưu manh định đến bệnh viện làm một cuộc "đại náo", kết quả là bị 100 tên áo đen khôi ngô, dọa cho sợ đến mức bị tiêu chảy luôn, chẳng những không thể gây chuyện, ngược lại còn phải tạm trú ở bệnh viện làm một cuộc kiểm tra điện tâm đồ nữa. Ha ha......" Đinh Hạo Hiên tự nói tự cười: "Tổ chức Ám vốn muốn mang đến phiền toái cho bệnh viện, nhưng bây giờ chẳng những thay bọn họ giải quyết phiền toái, lại còn giúp họ kiếm thêm tiền nữa. Ha ha....."

"Đủ rồi!" Chân mày Nhâm Mục Diệu nhảy lên, mây đen tối tăm hoàn toàn che phủ gương mặt tuấn tú.

"Tôi còn còn chưa nói hết mà." Đinh Hạo Hiên lật lên một trang báo, "Cậu xem nội dung này nè: bởi vì mục đích của tổ chức Ám quá thần bí, đã khiến người dân nhanh chóng nảy sinh ra lòng hiếu kì khổng lồ, lần lượt kéo tới trước cửa bệnh viện, qua đó "lại ngắm" được 100 thanh niên, đẹp trai lạnh lùng, thật không ngờ thanh niên của tổ chức Ám đều là các chàng trai khôi ngô tuấn tú. Điều này đã khiến cho bệnh nhân nữ tại bệnh viện ngày một đông... Ha ha... Phần cuối tờ báo họ còn làm một bảng xếp hạng những chàng trai đẹp của tổ chức Ám nữa chứ!"

"Nhàm chán." Ám Dạ Tuyệt thình lình xuất ra một câu. Truyện Sắc Hiệp - http://thegioitruyen.com

"Ôi! Đại ca của tôi ơi." Một cánh tay của Đinh Hạo Hiên khoác lên vai của hắn, lại gần hắn, "Tôi cảm thấy cậu không nên thành lập cái "tổ chức ngầm" gì đó đâu, cậu nên trực tiếp mở một chuỗi cửa hàng café hay là kinh doanh Ngưu Lang cho rồi. Thủ hạ của cậu, ai nấy đều đúng chuẩn "soái ca" như thế, tôi khẳng định lợi nhuận sẽ ngày một tăng, biết đâu chừng cậu còn có thể đổi nghề trở thành một "ông mai", hoặc người kinh doanh "nhan sắc nam giới" cũng nên.——"

Ám Dạ Tuyệt lạnh lùng liếc xéo hắn, bàn tay nắm chặt thành quả đấm, hướng thẳng tới một bên mặt Đinh Hạo Hiên——

"Ôi ——" Đinh Hạo Hiên lần đầu biết mùi vị khi bị Ám Dạ Tuyệt ra tay là thế nào, hắn kêu to, "Cậu muốn mưu sát tôi à!"

"Ai bảo cậu quá nhiều lời."

"Tôi có lòng đề xuất cho cậu một phương thức kinh doanh tốt, thế mà cậu lại lấy oán báo ân......" Đinh Hạo Hiên hướng sang Nhâm Mục Diệu cầu xin, "Tiểu Diệu Diệu, cậu báo thù cho tôi đi!"

"Đáng đời!" Nhâm Mục Diệu lãnh đạm ném cho hắn hai chữ.

Đinh Hạo Hiên thở phì phò nói: "Hai người các cậu thật đen tối."

"Cậu đang trông nom tập đoàn của cậu thành dạng gì còn không biết sao? Thật không biết nên xếp cái tập đoàn Đinh Đạt đó của cậu vào dạng kinh doanh gì nữa!" Nhâm Mục Diệu chất vấn.

Tập đoàn Đinh Đạt kinh doanh từ lĩnh vực buôn bán nhà đất, đến cổ phần... giờ lại chuyển qua lĩnh vực Truyền Hình, còn khai thác cả mảng báo chí, xuất bản tạp chí, quả thật là một hỗn hợp kinh tế.

Đinh Hạo Hiên dương dương đắc ý nói: "Cậu phải biết, chỉ cần có tin tức về tổ chức Ám, lượng tiêu thụ của báo chí lập tức tăng lên gấp năm lần." Hắn bỗng dưng thấy ánh mắt Nhâm Mục Diệu lóe lên ánh sáng muốn giết người, vội đổi đề tài, "Thật ra thì tôi cũng muốn thông qua việc này, khiến cho chị dâu phần nào biết được chuyện cậu đang tìm cô ấy, sau đó ba chân bốn cẳng chạy về đấy chứ."

"Có tác dụng sao?" Nhâm Mục Diệu lớn tiếng gầm thét, "Đã một tuần rồi, cô ấy vẫn chưa xuất hiện, ngay cả nửa điểm tin tức cũng không có."

"Đó là bởi vì cậu không mời tôi tới giúp cậu bày mưu tính kế." Nhận ra lời nói này có chút đắc tội với Ám Dạ Tuyệt, Đinh Hạo Hiên lập tức nhảy dựng lên, xích ra xa một chút ."Chì cần tôi ra tay, đảm bảo chị dâu sẽ về ngay"

"Còn cần tới phiên cậu ra tay sao?" Ám Dạ Tuyệt bực bội nói

Đinh Hạo Hiên che miệng cười trộm, "Cậu chưa biết tin gì sao, bọn thủ hạ của cậu trong bệnh viện, ngày ngày được biết bao phụ nữ đẹp vây quanh, họ đã bắt được không ít trái tim của các y tá và bệnh nhân trong đó làm tù binh rồi và cả ngược lại nữa. Coi bộ không bao lâu nữa bệnh viện Phương Đình sẽ trở thành trung tâm mai mối mất, chỉ cần chờ thêm chừng 1 tháng nữa thôi, cậu sẽ nhận được gần trăm cái thiệp hồng cùng đơn xin nghỉ việc đấy, tôi khuyên cậu nên mau mau kêu bọn họ trở về úp mặt vào tường sám hối đi."

Nhâm Mục Diệu gật đầu một cái, "Cậu bảo bọn thuộc hạ đang trông chừng ở đại sảnh bệnh viện lui đi, nhưng những người phụ trách giám thị Phương Đình nhất định phải giữ lại, nếu được thì hãy tăng thêm người phụ trách việc giám thị anh ta."

"Được." Ám Dạ Tuyệt đối với bạn bè luôn luôn ủng hộ.

"Nói đi, kế hoạch của cậu đấy!" Nhâm Mục Diệu ra lệnh cho Đinh Hạo Hiên.

"Đầu tiên, cậu phải tham dự chương trình "Nhân Vật YI", trực tiếp đem thân phận của Kiều Tâm Du công khai ra."

Nhâm Mục Diệu nghe xong, con ngươi đen lập tức hiện lên một tầng sương lạnh, "Cậu bảo tôi lên ti vi, tham dự cái chương trình lố bịch đó?" Hắn cho là mình đã nghe lầm, bèn lặp lại lần nữa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »