Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5709 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 9
Hành hạ

❊ ❊ ❊

"Anh... xin anh đừng như vậy." Kiều Tâm Du cầu khẩn, đôi mắt trong suốt đã ngập nước.

Giờ phút này, hắn giống như loài mãnh thú đã sớm mất đi lí trí.

Trực tiếp đè lên người cô, vật cứng kiêu ngạo đã nhanh chóng giương cao để ở giữa hai chân cô. Đôi mắt đen hiện lên vẻ u ám lạnh lùng, không một tia do dự, dũng mãnh xuyên qua thâm cốc u bí của cô.

Loại cảm giác bị xé rách cùng với đau nhức đến tê liệt làm cho Kiều Tâm Du nhịn không được thét chói tai, móng tay cắm chặt vào lòng bàn tay đến rỉ máu, "Đau, anh..đi ra đi." Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.

Thân thể khô khốc của cô căn bản không thể tiếp nhận được, cõi lòng tan nát cùng với đau đớn, cảm giác giống như bị sóng đại dương đánh ụp lên, cô dường như chìm vào trong nước, liều mạng vùng vẫy, giãy dụa nhưng vẫn không cách nào thoát được.

"Câm miệng!" Động tác thô bạo của hắn cũng không bởi vì tiếng kêu thảm thiết của cô mà dừng lại, ngược lại càng mãnh liệt di chuyển. Cô vì chịu đựng đau nhức mà khuôn mặt nhỏ nhắn vặn vẹo, lúc này đã tái nhợt như tờ giấy.

Nhâm Mục Diệu dường như chất chứa nỗi phẫn nộ đã lâu, lần nữa tiến nhập phần cứng rắn vào cô, lại nói với cô: "Hãy nếm trải mùi vị sống không bằng chết cùng với đau đớn thống khổ đi, có lẽ như vậy sẽ giúp cho đầu óc của cô càng thêm rõ ràng một chút, cô có từng làm sai chuyện gì hay không? Có hay không?!"

Hắn từng bước một chất vấn.

Cô ta sao có thể dễ dàng quên đi buổi tối ấy? Vì sao hung thủ giết người, đầu sỏ gây nên việc này lại không có một chút tự trách cùng với áy náy? Chỉ vì sai lầm của cô ta, trong nháy mắt đã làm mất đi hai mạng người, cũng mất đi cuộc sống hạnh phúc tương lai của hắn.

Lửa giận trong lòng Nhâm Mục Diệu cuồng dại không cách nào đè nén được bùng cháy lên, điên cuồng chạy nước rút, nội tâm bị đè nén cùng với phẫn nộ thề phải đem cô đẩy vào hố sâu vạn kiếp không trở lại được.

Kiều Tâm Du cảm giác mình đã sớm cận kề cái chết, một loại cảm giác đau tê dại khiến cô cắn chặt cánh môi, tơ máu đỏ thẫm theo khóe miệng chảy ra, sau đó làn môi dần trắng bệch giống như đóa hồng kiều diễm bị nước xối vào.

Hắn bị vẻ xinh đẹp trước mắt mê hoặc, cúi đầu hôn lên môi cô, nhẹ nhàng liếm đi chút máu còn dính trên môi, "Đây chỉ mới là khởi đầu thôi, tôi muốn cho cô đau đớn nhiều hơn - đến mức muốn chết cũng không được."

Ngay sau đó, hắn tăng nhanh tốc độ cơ thể, mạnh mẽ thâm nhập vào cô.

Kiều Tâm Du không còn sức để kêu gào nữa, giờ phút này cô dường như đang chịu đựng một loại cực hình lăng trì.

Hắn cảm giác được chất lỏng của cô dần chảy ra, khiến hắn dễ dàng tiến nhập vào càng sâu bên trong cô. "Cô luôn miệng khóc lóc, la hét nhưng thân thể của cô đã thành thực hơn nhiều, không phải sao? Cô thật dâm đãng!"

Vì sao hận tôi như thế? Vì sao? Những giọt mồ hôi lạnh che phủ đầy trán cô, ý thức của cô dần dần mơ hồ, ánh mắt suy nhược muốn đóng lại nhưng người bên trên dường như không có ý muốn buông tha cho cô.

Kiều Tâm Du cảm giác được gió lạnh vù vù hướng về phía cô thổi tới. Phút chốc, cô mở mắt ra.

Đối diện là khuôn mặt phóng đại của Nhâm Mục Diệu với nụ cười châm biếm, lập tức ánh mắt cô hiện lên vẻ kinh hoàng.

Cô vội lấy tấm chăn che kín người, hoảng sợ nói: "Anh...anh muốn làm gì?"

"Cô nói xem? Tôi đã mua cô, cô phải có bổn phận thỏa mãn tôi." Hắn kéo tấm chăn trên người cô xuống.

Kiều Tâm Du dùng chân đá một cái, động tác ấy lập tức đổi lấy một trận đau đớn co rút, cô biết sự đau đớn kia là vì đâu mà có.

"Vậy mời anh nhanh lên một chút." Cô đột nhiên nhàn nhạt nói, ánh mắt nhìn hắn đã không còn những gợn sóng, thật giống như linh hồn đã hoàn toàn bị tách ra trong vô thanh vô tức.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »