Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5920 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 74
Đột nhiên dịu dàng

❊ ❊ ❊

Trong con ngươi long lanh của Kiều Tâm Du chợt phát sáng, bàn tay vốn đang để ngang giữa bọn họ, giống như nhận mệnh, thỏa hiệp, chết lặng...

Tâm đã đau không gượng dậy nổi...

Mùi thơm nhàn nhạt của cơ thể dễ dàng đốt lên dục vọng trong cơ thể hắn. Lửa nóng đã sớm chẳng có chừng mực, từ ngực lan tràn ra tứ chi.

Nhâm Mục Diệu đưa tay giữ eo của Kiều Tâm Du, rồi đẩy cô ngã về phía sau.

Trên người đột nhiên gia tăng sức nặng, khiến Kiều Tâm Du thét lớn một tiếng. Nghe được cô nhẹ giọng kháng nghị, Nhâm Mục Diệu khẽ cười một tiếng, lấy hai tay chống lên thể trọng của mình, tiếp tục liếm hôn cô.

Kiều Tâm Du bày ra dung nhan thanh lệ, ngượng ngùng, nhắm mắt lại, giống như người sắp bị tử hình, không dám nhìn hắn một cái.

Khẽ ôm thân thể xinh đẹp kiều mị, tiếng thở dốc nặng nề, Nhâm Mục Diệu rầm rĩ khát vọng, ánh mắt của hắn che lấp một tầng mê tình.

Hiện giờ, thân thể Trầm Trạm Vân khiến cho hắn buồn nôn, mà thân thể Kiều Tâm Du làm hắn mê say.

Khẽ cắn cánh môi hơi sưng đỏ mím chặt của Kiều Tâm Du, thừa dịp cô kinh thanh kêu đau, cái lưỡi nhanh chóng xâm nhập trêu chọc lưỡi của cô, càn quấy hương vị ngọt ngào của cô, dường như muốn buông thả, nhiệt tình yêu cầu với cô.

"Giao em cho tôi đi..." Hơi thở nóng bỏng phả vào cổ của cô, khơi dậy khát vọng trong cơ thể Kiều Tâm Du.

Cô nhắm chặt đôi mắt mê ly, nhiệt hỏa khó nhịn, động đậy thân thể của mình.

"A ——" Ngọn lửa trong cơ thể Nhâm Mục Diệu toàn bộ bị cô đốt lên. Nhâm Mục Diệu nhanh chóng cởi bỏ cà vạt, cởi bộ đồ Tây ra, giơ tay lên dùng lực bỏ đi sơ mi trắng trên người, cúc áo vì mãnh lực của hắn mà rơi xuống, lộ ra ngực trần cường tráng, rắn chắc.

Khi Kiều Tâm Du vẫn còn mê loạn, hai tay hắn đã nhanh chóng thoát đi tất cả trói buộc trên người cô. Híp mắt nhìn thân thể xinh đẹp trước mặt, cổ họng Nhâm Mục Diệu khô khốc, hô hấp trở nên dồn dập.

"Đừng tiếp tục đi xuống được không..." Đột nhiên sửng sốt, khiến Kiều Tâm Du lấy lại được một chút lý trí. Biểu tình cô xấu hổ, trên mặt đỏ hồng, khẽ nói, "Chân tôi có vết thương."

Tên đã lắp vào cung, không bắn không được, Nhâm Mục Diệu há lại cho cô dưới tình huống này kêu ngừng.

Nhâm Mục Diệu ôm chặt cô, ám muội nói: "Yên tâm, tôi sẽ cẩn thận......" Giọng nói khàn khàn chứng tỏ hắn đã chịu đến cực hạn.

Thân thể chồng lên, tiếp xúc chặt chẽ, cô cảm giác rõ ràng được vật cứng rắn dưới thân của Nhâm Mục Diệu, trong lúc nhất thời mặt đỏ lan ra toàn thân cô.

Kiều Tâm Du đóng chặt hai mắt, mặc cho Nhâm Mục Diệu cướp đoạt.

Chấp nhận lửa cháy cuồn cuộn của hắn, thân thể Kiều Tâm Du mềm nhũn, bất lực vươn tay bám lấy cổ hắn, không ngừng đung đưa, nhanh chóng rơi vào dục hỏa....... Cô khẩn cầu có một chút không gian mát mẻ, nhưng, trong cơ thể lúc này đã đốt lên ngọn lửa, cùng thân thể nóng rực của hắn hợp làm một.

Hắn thật dịu dàng, Kiều Tâm Du lần đầu tiên cảm nhận được Satan lãnh khốc, tàn nhẫn cũng có tình cảm .

Lòng của Kiều Tâm Du đã bị dục vọng mãnh liệt bao phủ, cô chỉ có thể thuận theo hắn.

Cô cảm thấy toàn thân mình nóng bừng không dứt, mà tay của hắn thật mát như băng. Kiều Tâm Du giữ lấy tay hắn, xoa gương mặt của mình, liếm vào bàn tay mát lạnh của hắn, muốn dùng hai tay mát lạnh của hắn đuổi đi nhiệt nóng khắp người cô.

Nhâm Mục Diệu vỗ về gương mặt của cô, xúc cảm trơn mềm trong tay kia làm cho tim hắn không khỏi đập thình thịch. Dấu vết do ảnh chụp gây nên trên gương mặt kia đã phai nhạt, nhưng lại in dấu trong lòng hắn.

"Em thật đẹp, tôi rất thích......" Đáy mắt Nhâm Mục Diệu bị nhiễm sương mù, không nhịn được ca ngợi.

Hắn để ý chỉ có thân thể của cô, rõ ràng cô là công cụ phát tiết có giá trị duy nhất của một mình hắn.

"Nếu, trên chân của tôi lưu lại một vết sẹo lớn thì sao?"

"Vẫn thích......" Hắn cúi người xuống, thân mật hôn lên băng gạc trên đùi cô.

Kiều Tâm Du bị hành động dịu dàng của hắn mê hoặc.

Cô mới vừa không dễ dàng quyết định, muốn hoàn toàn buông tay, hắn hiện giờ vì sao phải đối xử dịu dàng như thế, lòng của cô bắt đầu dao động, cô nên làm gì bây giờ?

Mở mắt ra, Kiều Tâm Du dường như nhìn thấy nhu tình giấu trong đáy mắt đen của hắn.

Lòng của cô, say.

Cô lại thua mất tim mình.

————

"Đinh đong ~~~ đinh đông ~~~" Sáng sớm tinh mơ, chuông cửa vang lên không ngừng.

"Ưm......" Kiều Tâm Du mệt mỏi không mở nổi mắt, "Thật ồn ào!" Cô bất mãn nói thầm một câu, cọ xát vào ngực Nhâm Mục Diệu, tiếp tục ngủ.

Nhâm Mục Diệu mở đôi mắt xa xôi, nhìn Kiều Tâm Du như một con chim nhỏ nép vào trong ngực mình, khóe miệng cong lên một chút, không dễ làm cho người ta phát hiện đang cười, ở bên tai cô nhẹ giọng: "Tôi đi xem là ai, em ngủ tiếp một lúc đi."

Đêm qua hắn làm mệt chết cô, khả năng kiềm chế của hắn luôn cao nhất, chỉ cần gặp phải cô, là lập tức hóa thành không. Lần nữa đòi hỏi, dường như vĩnh viễn hắn đều ăn không no.

Kiều Tâm Du cảm giác cánh tay bên hông mình bị buông lỏng ra, có chút không vui dịch chuyển thân thể một chút, "Đừng đi......" Nhưng vừa oán xong, lại chìm vào giấc ngủ.

Đối với biểu lộ kìm lòng không chút e ngại của cô, Nhâm Mục Diệu tươi cười đắc ý, hạ xuống trán cô một nụ hôn, không muốn rời khỏi cô.

————

"Két ——" Cuối cùng cánh cửa mở ra, trên mặt Trầm Trạm Vân lập tức lộ ra một nụ cười sáng lạn, cô đã đứng ở cửa đợi chừng nửa giờ rồi.

"Diệu......" Yêu kiều gọi một tiếng, muốn nhào vào trong ngực hắn.

Lông mày Nhâm Mục Diệu hơi nhíu, chữ chán ghét ghi rõ trên mặt, nghiêng người sang một bên. Điều này làm cho Trầm Trạm Vân chụp một cái vào khoảng không.

"Sao em lại tới đây?" Ý ngầm chính là cô không nên xuất hiện ở nơi này.

"Diệu, anh có hỏi được Kiều Tâm Du lấy chứng cớ trộm bán tài liệu cơ mật cho Vạn Khải Phong không?" Truyện FULL

Nhâm Mục Diệu nghe được cô ta nói như vậy, biết cô ta đã mang đến thứ hắn muốn, "Không có, không bằng em đi hỏi cô ta sẽ tốt hơn."

Trầm Trạm Vân nhanh chóng đi vào, nhìn chung quanh, "A? Cô ta đâu?"

"Vẫn còn đang ngủ!"

"Chẳng lẽ còn phải đợi cô ta tỉnh ngủ mới hỏi sao?" Trầm Trạm Vân thở phì phì thẳng hướng lầu hai, hiển nhiên đã xem chính mình trở thành cô chủ của nơi này rồi.

"Ầm ——" Cô tức giận đẩy cửa phòng ngủ ra, rống to: "Cô đứng lên cho tôi."

Trong phòng, mùi vị ám muội còn chưa tản đi, giường đệm hỗn độn, cho thấy nơi này trải qua một phen kịch chiến.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »