Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Lượt đọc: 5709 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »
Chương 72
Bí mật

❊ ❊ ❊

Kiều Tâm Du không có hạnh phúc, một chút cũng không hạnh phúc. Lúc này hắn thật hối hận chính mình lại dễ dàng buông tay.

Phương Đình ngẩng đầu, môi mỏng khẽ mở, "Tâm Du, anh thích em." Đôi mắt sáng chói như sao hiện lên gợn sóng nhẹ, kích thích một vòng nước xoáy, như muốn kéo Kiều Tâm Du vào trong.

Kiều Tâm Du bỗng chốc thu hồi tầm mắt của mình, bối rối chuyển hướng khác "Thật xin lỗi......"

Cô không thể cho hắn một trái tim nguyên vẹn, đối với hắn như vậy quá không công bằng.

"Tâm Du, không cần vội trả lời, cứ từ từ suy nghĩ." Trên mặt Phương Đình có vẻ mất mát, trên mặt lại bày ra tươi cười ấm áp, giống như mặt trời ngày đông ấm áp nhu hòa.

Hắn ân cần, sự bao dung của hắn, cho cô cảm giác như người thân. Cái gọi là người thân, chính là bất kể lúc nào, cô đi mệt rồi, có thể cho cô nghỉ ngơi, cho cô một lá chắn, có thể đến an ủi cô.

Kiều Tâm Du chỉ khi ở bên cạnh hắn mới có thể tháo xuống lớp ngụy trang nặng nề của mình, "Anh Phương Đình......" Tiếng nói nghẹn ngào từ cổ họng Kiều Tâm Du bật ra, cô nhào vào ngực hắn, "Em đau lắm, đau lắm ...... Chân thật sự rất đau......"

Nước mắt mặc sức như trận hồng thủy, chảy xuống, giọt nước mắt trong suốt dọc theo hai má tú lệ rơi xuống, hiện ra nhiều chua xót .....

Là chân đau, hay là lòng đau? Cô đến khóc cũng phải tìm cho mình một cái cớ.

Phương Đình ôm lấy thân thể run rẩy không thôi, khẽ vuốt phía sau lưng của cô, nước mắt của cô thấm ướt blouse trắng của hắn, cũng như thấm ướt tim hắn......

Khóc thật lâu, tiếng ngẹn ngào dần thấp xuống.

Lúc Kiều Tâm Du lại ngẩng đầu, đôi mắt trong sáng của cô được nước mắt rửa càng thêm trong, nhưng khiến cho người ta tìm không thấy dấu vết cô đã khóc, cô nhanh chóng thu lại bi thương của mình.

Thấy trước ngực Phương Đình bị ướt một mảng lớn, Kiều Tâm Du xin lỗi: "Thật xin lỗi, làm bẩn quần áo anh."

Kiều Tâm Du lấy khăn ra muốn lau đi vết này, nhưng bàn tay mảnh khảnh bị Phương Đình nắm lấy, hắn kích động hỏi: "Tâm Du, ly hôn với anh đi được không? Sau khi ly hôn chúng ta lập tức ra nước ngoài kết hôn, rời khỏi nơi này, một lần nữa bắt đầu lại tất cả, quên đi mọi chuyện không vui, chúng ta sẽ hạnh phúc."

Lệ trong suốt cuồn cuộn trong mắt cô, "Anh Phương Đình, có lúc em nghĩ, em kiếp trước có phải hay không tội nghiệt quá sâu, nên kiếp này em phải hoàn trả nhiều như vậy, có lẽ, em không xứng có được hạnh phúc......"

Phương Đình đau lòng ôm lấy thân thể gầy yếu của cô vào lòng, "Đây chỉ là thử thách mà cuộc sống cho em, tất cả đều đã qua, đều đã tốt đẹp ...... Anh vĩnh viễn ở bên cạnh em." Truyện FULL

"Em không đền đáp nổi đâu...... Anh đừng đối với em tốt như vậy, không đáng......" Kiều Tâm Du cảm thấy chiếm giữ trái tim hắn là một tội lỗi.

"Vậy em xem như đây là nợ anh phải trả em đi." Con ngươi Phương Đình dịu dàng, nhưng cũng hiện ra đau thương ——

......

"Cẩn thận!" Tiếng kêu gào kinh hoàng phá vỡ màn đêm yên tĩnh.

"Két ——" một tiếng, giống như trời long đất lở, tim vì chấn động quá mà run lên.

Chiếc xe tải lớn mất phanh lao về phía một đứa bé trai, trong phút chốc sắp bị đâm, được một người phụ nữ đẩy ra, người phụ nữ kia bị xe đâm vào văng ra một quãng, nằm lặng trong vũng máu.

"Mẹ, mẹ...... Mẹ tỉnh dậy đi, mẹ mau tỉnh lại đi......" Một cô gái nhỏ đáng yêu, tết bím hai bên, mặc trên người bộ quần áo màu trắng, cô bé giống như một thiên sứ thuần khiết.

Chẳng qua là...... Thiên sứ gãy cánh, rơi xuống......

Thế giới của cô sụp đổ......

Cô bé khàn giọng, kiệt lực khóc kêu, giọt nước mắt to như hạt đậu rơi xuống, giống như chuỗi hạt trân trâu bị đứt dây. Sắc mặt trắng bệch như tuyết, thê lương, tiếng khóc bi thương đánh vào trái tim cậu bé.

Bé trai đứng ở xa xa phía sau cô, hai chân như bị rót chì, một bước cũng không di chuyển được, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm bóng lưng run run của cô bé.

Hắn khi đó, có một quyết định quan trọng, muốn bảo vệ cô cả đời. Giống như hoàn thành một nhiệm vụ nhân sinh, vững vàng in dấu trong lòng hắn.

Mẹ của Kiều Tâm Du xuất huyết não quá nghiêm trọng, lúc đưa đến bệnh viện cấp cứu đã không còn kịp nữa, bà qua đời. Cho nên Phương Đình lựa chọn làm một bác sĩ, nghiên cứu khoa não. Nhưng, khi hắn ra nước ngoài học trở về, lại phát hiện Kiều Tâm Du bởi vì gây tai nạn xe đụng chết người nên phải vào tù, hắn hối hận vì mình không ở bên cô lúc đó, để cô một thân một mình, không thể bảo vệ cô cho tốt.

Cô vừa ra tù, Phương Đình đã vội vàng muốn cầu hôn, hắn muốn bảo vệ cô, cho cô hạnh phúc......

————

Nhâm Mục Diệu lần nữa bước vào phòng ở của Trầm Trạm Vân, ngẩng đầu quét mắt nhìn khung cảnh tồi tàn xung quanh, trên mặt lộ ra vẻ chán ghét .

"Diệu, anh muốn uống gì?" Trầm Trạm Vân kiều mị nói, biến giọng nói của mình thật yếu mềm.

Con ngươi chợt nhìn tới cái kính không cân xứng với mặt cô, "Đã vào nhà, sao còn phải mang kính, bỏ ra đi." Tay hắn đưa về phía mắt kính.

Trầm Trạm Vân lập tức xoay người, đưa lưng về phía hắn, tay giữ chặt gọng kính: "Không cần...... Mang cái này khá thoải mái......"

Cô càng che giấu càng thêm khơi dậy hứng thú của Nhâm Mục Diệu, hắn tới gần Trầm Trạm Vân, "Em yêu, em muốn tôi xoay người rời đi sao?"

Giọng nói hùng hậu, hơi thở mập mờ, cho dù là lời nói ép người, nhưng cũng khiến cho Trầm Trạm Vân say say.

"Anh đừng giật mình ......" Trầm Trạm Vân đánh tiếng dự phòng trước, sau đó lấy mắt kính xuống. Nơi khóe mắt có một khối máu tụ trên làn da tuyết trắng, có vẻ dị thường.

"Em làm sao vậy?" Ngữ khí Nhâm Mục Diệu lãnh đạm, vươn tay chạm vào chỗ máu tụ, ngón tay thon dài dùng sức ấn xuống, khóe miệng hiện lên nụ cười tà mị, "Sao lại bị thương? Đau không?"

Trầm Trạm Vân hờn dỗi nhào vào trong ngực hắn, "Diệu, anh làm em đau. Là em không cẩn thận bị thương, vết thương nhỏ thôi, không có gì đáng ngại."

"Em thật không cẩn thận".

Đột nhiên, hắn cảm thấy có chỗ kì lạ, thường ngày Trầm Trạm Vân phong tình vạn chủng, cho dù vào lúc rét lạnh nhất mùa đông, cũng muốn lộ ra ngực phấn trắng nõn, rãnh thật sâu, giống như nhất định phải trưng ra vốn sẵn có của mình.

Hôm nay lại thấy cô ta mặc một chiếc áo cao cổ đã thấy không quen rồi, càng che giấu, bên trong càng thêm cổ quái.

Con ngươi lạnh băng hiện lên vẻ lạnh lẽo, "Anh nhớ em lắm..." Bàn tay hắn từ sau lưng vòng qua trước ngực cô, dò vào bên trong áo, vuốt ve da thịt nóng bỏng, từng chút từng chút kéo áo lên trên...

"Không, đừng..." Trầm Trạm Vân vội vàng hốt hoảng ngăn cản hắn, cúi đầu lí nhí nói: "Diệu, hôm nay thân thể em không thoải mái."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 27 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268
Tiến »