Buổi lễ được tổ chức tại hội trường lớn của trường. Trường Trung học phổ thông trực thuộc Đại học Phục Đán có tổng cộng ba khối lớp, mỗi khối tám lớp, mỗi lớp hơn sáu mươi học sinh, tức là cả trường có khoảng hơn một nghìn năm trăm giáo viên và học sinh.
Học sinh sẽ quay về lớp học của mình trước, sau đó mới lần lượt từng lớp đi đến hội trường lớn để tránh tình trạng chen lấn, giẫm đạp.
Trình Hiểu Vũ và Vương Âu đi cuối hàng của lớp mình, lúc họ bước vào thì hội trường đã chật kín người. Học sinh khối mười ngồi ở khu vực cuối hội trường, khối mười một tập trung ở giữa, còn học sinh khối mười hai đều ngồi phía trước. Lớp của Trình Hiểu Vũ là một trong những lớp vào sau cùng nên được xếp ngồi ngay hàng đầu tiên.
Sau khi Trình Hiểu Vũ và các bạn đã ổn định chỗ ngồi, bầu không khí ồn ào náo nhiệt trong hội trường dần dần lắng xuống. Các cán bộ hội học sinh đứng xung quanh hội trường để duy trì trật tự.
Hội trưởng hội học sinh đứng trên bục phát biểu ở giữa sân khấu tuyên bố lễ tốt nghiệp khóa 2010 của trường Trung học phổ thông Phục Đán bắt đầu: "Đầu tiên, chúng ta xin mời thầy Hiệu trưởng Phong Thúc lên bục phát biểu."
Tiếp đó, trong tiếng vỗ tay nồng nhiệt, một người đàn ông tầm năm mươi tuổi, dáng người gầy gò, nhanh nhẹn ngồi ở hàng ghế đầu tiên sải bước đi lên sân khấu.
Đây là lần đầu tiên Trình Hiểu Vũ nhìn thấy vị hiệu trưởng có vóc người không cao nhưng ánh mắt sắc bén này. Đa số học sinh trường Phục Đán đều thân mật gọi ông là Phong Thúc. Khi Phong Thúc đứng sau bục phát biểu, trong hội trường lại bùng nổ những tràng pháo tay dữ dội. Tất cả học sinh đều chân thành kính trọng vị hiệu trưởng khiêm tốn, hài hước và dễ gần này.
Phong Thúc không cầm bản thảo, ông mỉm cười với phía dưới, dùng giọng điệu trầm bổng nói: "Các em có lẽ vẫn nhớ cảm giác bi tráng khi bước vào phòng thi với tâm trạng thấp thỏm lo âu trước khi kỳ thi bắt đầu, các em cũng sẽ nhớ niềm vui sướng khi đạt được kết quả tốt; các em có lẽ vẫn nhớ những câu chuyện về sự theo đuổi xuất sắc không ngừng nghỉ của ngôi trường có lịch sử lâu đời này; các em có lẽ vẫn nhớ sự chật chội trong hội trường lớn, cũng nhớ sự phóng khoáng và tùy ý trong các câu lạc bộ;"
"Các em chắc chắn vẫn nhớ cảm giác hụt hơi và khoái chí khi đạp xe lên 'đường Quốc Quyền'; các em có lẽ vẫn nhớ hương tóc và hương hoa quế khiến mình say đắm trong vườn thanh niên, sự thánh thiện hay yêu kiều bên hồ Mắt khiến các em lưu luyến không rời; các em có lẽ vẫn nhớ 'nỗi dằn vặt trong lòng khi tỏ tình với cô gái mình thích mà bị từ chối', và chắc chắn cũng nhớ cảm giác đê mê khi trao nụ hôn đầu." Nói đến đây, phía dưới hội trường bùng nổ một tràng cười lớn.
Phong Thúc dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Đối mặt với sự bào mòn của thời gian, phiền não của các em có lẽ sẽ ngày càng nhiều, vấn đề cần suy nghĩ cũng có thể sẽ ngày càng thực tế hơn, sự chuyển đổi vai trò có thể khiến các em cảm thấy đôi chút trở tay không kịp. Không sao cả, thành công thường ưu ái những gian nan và thử thách, cũng giống như chỉ có đi qua con đường bùn lầy mới để lại được dấu chân."
Trong tiếng vỗ tay dồn dập, bài phát biểu của Phong Thúc đi đến hồi kết: "Thầy biết, các em vẫn còn những ký ức đặc biệt khác. Các em chắc chắn đã ghi nhớ 'chống đẩy', 'trốn tìm', 'uống nước sôi', từ những ồn ào và ngu ngốc ấy, các em đã ghi nhớ về chính nghĩa; các em đã ghi nhớ 'đi đánh tương' và 'mẹ gọi về nhà ăn cơm', từ sự tê liệt và nực cười ấy, các em đã ghi nhớ về trách nhiệm và lương tri; các em chắc chắn đã ghi nhớ sự cuồng phóng của chị và sự đê tiện của anh, trong tương lai, biết đâu ký ức năm nào sẽ khiến các em tự hỏi, đó từng là trò giải trí của chị, hay là nỗi cô đơn của anh?" Đến đây, Phong Thúc còn trêu chọc Trình Hiểu Vũ một chút, lại khiến cả hội trường cười ồ lên. Trình Hiểu Vũ cũng chỉ biết cười khổ chấp nhận lời trêu chọc không chút ác ý này.
Cuối cùng, Phong Thúc nghiêm nghị nói: "Tất nhiên, các em chắc chắn cũng sẽ ghi nhớ trường cũ. Trường cũ là gì? Chính là nơi mà ngày nào các em cũng chửi tám lần nhưng tuyệt đối không cho phép người khác chửi." Nói xong, Phong Thúc bước khỏi bục phát biểu, cúi chào học sinh phía dưới. Tiếng vỗ tay trong hội trường vang dội tận mây xanh.
Tiếp theo, người đầu tiên lên bục phát biểu cảm nghĩ tốt nghiệp là Lý Lịch Vĩ. Hôm nay, Lý Lịch Vĩ ủi chiếc áo sơ mi trắng đồng phục phẳng phiu, tóc chải chuốt chỉn chu, bên trái còn cài huy hiệu trường. Khi bước lên sân khấu, dáng đi vững chãi, tinh thần phấn chấn, khiến không ít nữ sinh phải trầm trồ.
Lý Lịch Vĩ đi đến sau bục phát biểu, trước tiên lịch sự cảm ơn bài phát biểu của thầy hiệu trưởng Phong Thúc, sau đó hắng giọng nói: "Hôm nay là một ngày trọng đại, toàn thể giáo viên và học sinh cùng sum họp để chúc mừng lễ tốt nghiệp của khóa 2010 chúng ta. Tôi ở đây xin cảm ơn toàn thể thầy cô giáo trường Phục Đán cùng các em học sinh khối mười và khối mười một."
"Ba năm trước, ngày hôm ấy, thời tiết thật đẹp, ánh nắng thật rực rỡ, chúng tôi, những học sinh tốt nghiệp khóa 2010 với gương mặt ngây thơ và nụ cười rạng rỡ, đã bước chân vào ngôi đền thiêng liêng mang tên Phục Đán. Chớp mắt, hơn một nghìn ngày đã trôi qua, hôm nay chúng ta mang theo sự trưởng thành và những thành quả sắp sửa rời xa."
"Điều khó khăn nhất trong cuộc đời chính là sự sum họp trước lúc chia ly. Hôm nay, tôi ngồi một mình trong lớp học khối mười hai trống trải một lúc, cảm thấy rất buồn bã, tôi cảm nhận rõ rệt rằng mình yêu các bạn biết bao. Yêu thành tích xuất sắc của các bạn, yêu sự phấn đấu gian khổ của các bạn, yêu sự tràn đầy sức sống của các bạn, yêu từng ưu điểm của các bạn; yêu cả việc các bạn ngủ gật trong lớp, yêu việc các bạn lén chơi điện thoại, yêu việc các bạn lén lút yêu đương, yêu từng khuyết điểm của các bạn. Mỗi ưu điểm và khuyết điểm đều trở thành sắc màu không thể thiếu, cùng nhau vẽ nên bức tranh tuyệt đẹp rực rỡ sắc màu của trường Phục Đán..."
Bài phát biểu của Lý Lịch Vĩ rất gần gũi, không hề sáo rỗng, lại một lần nữa nhận được tràng pháo tay và những lời tán thưởng nhiệt liệt.
Những bài phát biểu tiếp theo khá rập khuôn, bầu không khí không còn sôi nổi như trước, cho đến khi Tô Ngu Hề bước lên sân khấu, trường Phục Đán lại bùng nổ những tiếng reo hò dữ dội. Mặc dù sau scandal với Trình Hiểu Vũ, vị thế nữ thần của cô có vẻ lung lay, nhưng dù nữ thần có rơi xuống trần thế thì vẫn là nữ thần. Tất cả học sinh Phục Đán đều nhận ra nữ thần Tô vẫn là nữ thần Tô ngày nào, khí chất vẫn mạnh mẽ như vậy, vẫn lạnh lùng như băng sương, không hề thay đổi chút nào.
Thực ra, đa số học sinh đều cho rằng scandal chỉ là scandal, hơn nữa sau đó hai người cũng không có cử chỉ thân mật nào, nên những lời đồn thổi này cũng dần tan biến.
Hôm nay, Tô Ngu Hề đại diện cho học sinh khối dưới phát biểu, thực ra cô đã từ chối, nhưng ngặt nỗi trong lòng các giáo viên, cô chính là học sinh đại diện cho khí chất siêu phàm thoát tục của trường Phục Đán nhất. Nhiệm vụ này bị cưỡng ép giao cho cô, đối với những giáo viên có thể giở trò vô lại trước mặt học sinh, Tô Ngu Hề cũng đành bó tay, chỉ còn cách lên sân khấu. Thế nhưng, mãi đến tận lúc này cô mới bắt đầu nghĩ xem mình nên nói gì, cô không hề chuẩn bị bản thảo trước.
Phải nói rằng bộ đồng phục thủy thủ mùa hè của trường Phục Đán khi mặc trên người Tô Ngu Hề thật sự rất đẹp. Trong hội trường hơi nóng bức, theo bước chân nhẹ nhàng của cô lên sân khấu, trong tầm mắt mọi người như có một luồng gió mát rượi thổi qua, sự mát mẻ ấy thấm từ đôi mắt vào tận trong tim. Dường như Tô Ngu Hề không phải đang đi trong hội trường, mà giống như một tiên tử lướt trên mặt nước xanh biếc.
Khi cô đứng trước bục phát biểu, bộ đồng phục thủy thủ trắng muốt phối cùng chiếc cà vạt màu xanh biển làm tôn lên gương mặt xinh đẹp tuyệt trần của Tô Ngu Hề. Làn da mịn màng như ngọc, đôi môi anh đào đỏ thắm, mái tóc xanh đen như dòng nước đổ dài trên đôi vai, đặc biệt là đôi mắt đẹp đến mức người ta không dám nhìn thẳng, chỉ cần liếc nhẹ một cái đã thấy mặt đỏ tim đập.
Trước đây, Trình Hiểu Vũ không hiểu thế nào là vẻ đẹp thoát tục không vướng bụi trần, dù sao trước kia anh cũng chưa từng cảm nhận được vẻ đẹp như thế, bây giờ anh cuối cùng đã thấu hiểu. Anh không nói rõ được cảm xúc trong lòng mình, chỉ cảm thấy đối với anh, Tô Ngu Hề bớt đi một chút lạnh lùng khó gần, thêm vào một chút ấm áp dưới ánh hoàng hôn.
Có lẽ đối với đa số nam sinh trường Phục Đán, Tô Ngu Hề chính là cô gái vào buổi chiều tan học, khi ánh hoàng hôn lơ lửng giữa những tòa nhà cao tầng, rải những tia sáng cuối cùng vào lớp học chiếu lên mặt bàn, cô đứng bên cửa sổ phản chiếu bầu trời xanh mây trắng, mỉm cười dịu dàng với bạn. Dù xa vời vợi, nhưng lại thắp sáng tuổi thanh xuân của bạn.
Dù thế nào đi nữa, trong ký ức của bạn luôn có một vị trí dành cho cô ấy.
Tô Ngu Hề đưa tay chỉnh lại chiếc micro ở khá xa mình, lúc này hội trường yên tĩnh đến mức một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy. Tô Ngu Hề dừng lại, sắp xếp lại suy nghĩ rồi nhẹ nhàng cất tiếng, giọng nói ôn hòa vang vọng khắp hội trường Phục Đán.
"Hôm nay thầy cô sắp xếp tôi đại diện cho khối dưới lên đây nói vài lời, thực ra trước khi lên sân khấu tôi vẫn chưa nghĩ ra mình nên nói gì. Cho đến tận lúc này, khi đứng ở đây, tôi nhìn thấy anh trai mình, hôm nay anh ấy cũng tốt nghiệp, đang ngồi ở phía dưới. Tôi nghĩ rằng vì tôi cũng chẳng biết nói gì, vậy thì hãy nói về anh trai tôi đi, tiêu đề là 'Bạn có thể không tầm thường'!"