Việc mà Kiều Ân nói là "chuyện dài dòng", thì nhất định là rất dài dòng. Dù sao thì đối với Kiều Ân, sở trường của cậu chính là nói ngắn gọn, chuyện gì có thể không nói nhảm thì tuyệt đối sẽ không nói nhảm.
Stephen đối với mấy chuyện này không tỏ thái độ gì, có vài chuyện hiện tại cậu vẫn chưa tiếp xúc tới, nên Kiều Ân có nói hay không đối với cậu cũng chẳng có gì khác biệt.
Dù sao đến cuối cùng, chắc chắn cậu ấy cũng sẽ nói thôi.
"Chuyện đó khoan hãy bàn, cậu đang cười cái gì thế?"
"Cậu nói cái này sao?" Stephen lắc lắc bản thảo trong tay, trên mặt không giấu nổi ý cười: "Đây là ghi chép thực tế buổi học của giáo sư Lockhart chiều nay, do chính tay Scally ghi lại, không sai một chữ. Nói thật, người được viết trong này khoa trương đến mức khiến tôi không thể tin đây là thầy Lockhart mà tôi quen biết."
Kiều Ân đưa tay nhận lấy cuộn giấy da từ tay Stephen, quét mắt nhìn sơ qua vài cái, cũng nhịn không được mà bật cười thành tiếng.
"Ha ha ha ha ha ha ha ha ha!"
Kiều Ân chưa bao giờ nghĩ rằng văn phong của Scally lại có công lực thâm hậu đến thế, điều này thực sự quá buồn cười, nhất thời cậu không thể nhịn được nữa.
"Thật sự là quá xấu hổ rồi."
Cậu cảm thấy cái bệnh "xấu hổ thay cho người khác" của mình sắp tái phát rồi. Vừa cười ha hả, cậu vừa xấu hổ đến mức ngón chân quắp chặt lại như thời còn tập thể dục cho mắt vậy. Mức độ quắp ngón chân của cậu thậm chí có thể đào ra được cả một tòa thành cổ Tinh Tuyệt dưới lòng đất.
Cậu vốn đã có chuẩn bị tâm lý cho những biểu hiện khoa trương có thể xảy ra của Lockhart, nhưng thật sự không ngờ tới ông ta lại có thể khoa trương đến mức này.
Đây là định không dùng thân phận này để lăn lộn nữa, nên bắt đầu "đập nồi dìm thuyền", nỗ lực hủy hoại danh tiếng của chính mình luôn phải không?
Cũng may là Lockhart không ở đây, nếu ông ta mà ở đây, Kiều Ân nhất định phải hỏi thẳng một câu như vậy từ tận đáy lòng.
Nhưng hiện tại, cậu dự định để dành câu hỏi này đến tối khi gặp mặt rồi hỏi sau.
Đến lúc đó, biểu cảm của Lockhart chắc chắn sẽ rất buồn cười.
"Được rồi, đừng cười nữa, chúng ta còn chính sự cần bàn đây."
Stephen đưa tay rút lấy cuộn giấy da trong tay Kiều Ân, nhắc nhở cậu rằng bây giờ cậu không phải là không có việc gì làm.
"Ồ, đúng rồi, suýt nữa quên mất chuyện muốn nói với cậu."
Kiều Ân xoa xoa đầu, điều chỉnh cảm xúc từ vui vẻ sang nghiêm túc.
"Chuyện là thế này, mấy ngày gần đây tôi định làm vài việc trong trường, chủ yếu là tìm đồ. Nhưng tôi vẫn chưa chắc chắn khi nào mới xong, thêm nữa là trong trường vốn dĩ cũng không an toàn, nên các cậu cố gắng đừng ra ngoài vào ban đêm."
"Nếu không cần thiết thì bình thường chúng tôi cũng chẳng ra ngoài đâu. Nhưng cậu sống một mình ở bên ngoài, bây giờ có định dọn về ở cùng chúng tôi không?"
Câu trả lời cho loại câu hỏi này tất nhiên là phủ định, Kiều Ân sẽ không dọn về ở đâu.
"Về đó sẽ ảnh hưởng đến việc tôi làm, hơn nữa chỗ tôi đây, biết đâu vài ngày nữa sẽ có một vị khách lợi hại hơn đến thăm."
Kiều Ân hướng ánh mắt về phía mảnh đất trống cạnh nhà mình, nơi đó vừa vặn có thể xây thêm một căn nhà nữa.
Nếu không, sau khi thầy Grindelwald đến thì sẽ ở đâu chứ?
Trước đó thầy ấy đã nói với Kiều Ân rằng, nếu Dumbledore lần này vẫn không chấp nhận thầy, thầy dự định sẽ cứ "bám đuôi" ở lại đây.
Kiều Ân tất nhiên là ủng hộ cách làm này của thầy, dù sao thì tình cảm giữa họ còn sâu đậm hơn những gì Kiều Ân biết, căn bản không cần đến mấy hành động bám đuôi kiểu đó.
E là đối với Dumbledore, muốn khiến ông chấp nhận sự tồn tại của Grindelwald, chỉ cần Grindelwald chịu nói một câu xin lỗi với ông là đủ.
Chuyện này tất nhiên liên quan đến vấn đề quan điểm của hai người, nhưng hiện tại xem ra Grindelwald đã chẳng còn vấn đề quan điểm hay không quan điểm gì nữa rồi. Ngoài việc không ngừng leo lên cảnh giới cao hơn, trong thế giới của thầy có lẽ cũng chỉ còn lại nỗi tiếc nuối mang tên Dumbledore vẫn chưa được giải quyết.
Cho nên việc họ làm hòa với nhau là một điều tất yếu.
Dù là xuất phát từ lợi ích hay tình cảm, sự trở lại của Grindelwald đối với Dumbledore đều là một chuyện tốt. Ông vừa có thể có được chỗ dựa tinh thần cho mình, lại vừa có được một trợ lực khổng lồ.
Nhưng điều này lại không giống với tương lai mà Kiều Ân biết.
Mặc dù không trực tiếp nhúng tay vào, nhưng Kiều Ân vẫn tham gia vào quá trình thay đổi thế giới này.
Có lẽ hướng đi của thế giới này vốn dĩ nên là như vậy. Phần nội dung mà cậu biết chẳng qua chỉ là một câu chuyện, một câu chuyện được viết ra bởi một người tên là Rowling. Nhưng cũng có thể vì người này không nắm rõ hết toàn bộ câu chuyện, hoặc giống như Joanne, dưới tác động của một áp lực nào đó, đã viết ra cuốn sách trong ký ức của Kiều Ân.
Nghĩ như vậy cũng rất hợp lý.
Bản thân Kiều Ân lười đi sâu tìm hiểu những thứ này. Trong mắt cậu, hướng đi thế nào không quan trọng, thế giới nhất định sẽ phát triển theo chiều hướng tốt đẹp, biết được điều này là đủ rồi.
Thế nhưng cậu không quan tâm, vẫn luôn có người quan tâm đến những điều đó.
Ví dụ như Stephen.
Sau khi nghe xong sự sắp xếp gần đây của Kiều Ân, sắc mặt cậu đột nhiên trở nên rất tệ, giống như thứ gì đó của chính mình vừa bị đập vỡ mà không cách nào hàn gắn lại được.
"Tại sao lại lộ ra vẻ mặt đó, chẳng phải không có chuyện gì sao?"
"Cậu không lo lắng không có nghĩa là thực sự không có chuyện gì xảy ra. Khoảng thời gian nghỉ lễ vừa rồi tôi cũng đâu có ngồi không. Hội Nghiên cứu Pháp thuật tuy chỉ là một hội nhóm mang tính chất câu lạc bộ, nhưng hai khóa tốt nghiệp đã xây dựng được khung sườn cơ bản rồi. Chúng tôi cũng có kênh thông tin của riêng mình, và cũng biết được vài chuyện."
"Vốn dĩ tôi không định để tâm đến những thứ này, nhưng nghe cậu nói vậy, tôi đột nhiên cảm thấy căng thẳng. Chúng ta có lẽ phải đối mặt với một tương lai rất khắc nghiệt, đúng không?"
Tương lai có khắc nghiệt hay không?
Câu hỏi này liệu còn cần phải trả lời sao? Tất nhiên là có rồi.
Kiều Ân không nói gì, nhưng ánh mắt cậu đã truyền đạt ý đó, Stephen lập tức hiểu ra ngay.
"Cậu xem, tôi đã bảo rồi, lo lắng luôn có lý do của nó mà."
"Tôi tất nhiên biết lo lắng là có lý do, nhưng cậu cũng không cần phải đối mặt với chuyện này một cách nghiêm trọng đến thế. Nếu đến tâm thái của cậu mà cũng không thể giữ ở trạng thái tốt nhất, thì những học sinh khác phải làm sao đây?"
"Vậy thì không liên quan gì đến tôi nữa."
Stephen cười: "Tôi cũng chỉ mới là một học sinh năm ba thôi, cho dù có may mắn đi chăng nữa, cũng chưa đến mức có thể tham gia vào những chuyện như thế này."
Nhìn gương mặt chân thành của Stephen, Kiều Ân cũng rơi vào trầm mặc.
Ai mà chẳng chỉ là một học sinh năm ba chứ?
Thế nhưng không còn cách nào khác, có vài thứ giống như bánh xe lịch sử đang lăn tới, căn bản không có đường để ngăn cản.
"Nhưng dù sao đi nữa, ít nhất chúng ta vẫn còn có nhau, còn có những người đứng sau lưng chúng ta."
Trên thế giới này có rất nhiều chuyện chúng ta không thể tránh khỏi, khủng hoảng có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, tai nạn cũng có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Kiều Ân nhìn vào lòng bàn tay mình, nơi đó có hình ảnh một chiếc găng tay vô hình đang ẩn giấu.
Cậu nghĩ.
Chỉ cần đối mặt là được mà.