Bữa Cơm Ngày Mai Chúng Ta Cùng Chờ Đợi

Lượt đọc: 832 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 4 ☆

Từ khi việc nhập viện được quyết định, mỗi ngày đều trôi qua đầy tẻ nhạt. Koharu bận rộn với công việc cho tới ngày được nghỉ, chúng tôi vẫn ăn uống như bình thường, thứ Năm đi mua sữa, trời vẫn còn lạnh nên tôi mua bổ sung thêm một chiếc máy sưởi nữa.

“Không ngờ việc xin nghỉ dễ như vậy. Lại còn được nghi những hai tháng.”

Koharu xin nghỉ ba ngày trước ngày phẫu thuật, giờ cô đang thong thả ngồi trên ghế sô pha uống cacao nóng. Gần đây để giấc ngủ được sâu hơn, sau bữa ăn cô uống một loại nước ấm nào đó, điều này đã trở thành công việc hằng ngày của cô.

“Em cứ thong thả nghỉ ngơi. Nhất là những lúc như thế này.”

“Vâng.

“Không được gặp lũ trẻ ở trường mầm non nữa, em có thấy buồn không?”

“Em ổn hơn mình nghĩ. Không sao đâu anh ạ.”

Vừa nhớ lại khuôn mặt lũ nhóc, Koharu vừa trả lời.

“Thế à. Vậy thì tốt. Nhưng mà, thật may là em làm việc ở trường mầm non nhỉ.”

“Tại sao?”

“Tại sao gì cơ?”

“Có gì tốt khi em là một cô giáo mầm non thế?”

“À không, ý anh không hẳn thế…”

Thôi chết, tôi lại lỡ miệng rồi. Hồi anh trai tôi nhập viện, có lần tôi cũng đã làm anh nản chí với những câu nói bất cẩn của mình.

“Để tránh hiểu nhầm, em nói trước nhé: Việc nuôi dạy con ruột của mình không giống với việc chăm sóc các em bé ở trường mầm non chút nào cả.”

Koharu chau mày nói.

“Ừ.”

“Nếu không phải con mình thì chẳng có ý nghĩa gì hết.”

“Nhưng mà chắc chắn sẽ có nhiều cách để có con mà. Em thấy đó, Brad Pitt có rất nhiều con nuôi đó thôi.”

“Sao anh ngốc vậy? Chúng ta đang ở Nhật Bản. Anh nghĩ ở đây dễ dàng xin con nuôi đến vậy à? Đừng nói những điều mà chỉ cần tìm hiểu một chút cũng biết là sai như vậy chứ.”

“Ừ nhỉ.”

Ừ nhỉ là thế nào?”

“Anh chẳng nghĩ ra câu nào phù hợp.”

Tôi thật thà đáp. Koharu đang xúc động, có làm cách nào cô ấy cũng chưa thể dịu lại ngay được. Chẳng có mấy câu nói hợp lý có thể giúp chúng tôi thoát khỏi trạng thái này.

“Anh không cần tìm một câu phù hợp đâu.”

“Anh nghĩ hẳn là em thấy khổ sở lắm.”

Tôi khẽ đặt tay lên đầu Koharu.

“Cũng không khổ sở lắm… Nhưng mà, anh không thấy kỳ cục sao? Nếu như cắt bỏ tử cung không gây ảnh hưởng gì tới sinh hoạt bình thường, sao trời không để những người yêu đương bừa bãi, có thai rồi đi phá bị bệnh này? Sao không để những người có khả năng ngược đãi con cái bị bệnh này? Nếu vậy thế giới sẽ yên bình biết bao, một mũi tên trúng hai con nhạn. Giá mà trước giờ em đã không tránh thai cẩn thận đến thế. Nếu thế giờ này biết đâu chúng ta đã có Ikuo rồi.”

“Em nói nghiêm túc đấy ư?”

“Không đến mức 100%, nhưng em thực sự nghĩ vậy đấy.”

Nước mắt Koharu lã chã rơi.

“Em chưa từng trộm vặt, chưa từng lấy cớ xin nghỉ, chưa từng nhét đinh ghim vào giày người khác, vậy mà sao em mắc phải cần bệnh này?”

“Con người bị bệnh đâu phải vì họ từng làm việc xấu. Nói như vậy là không phải với những người bị bệnh đấy.”

“Em biết, nhưng lòng em luôn thắc mắc tại sao. Luôn tự vấn mình đã làm sai điều gì, sai ở đâu, em đã có thể làm điều gì để không phải gặp cảnh này.”

Nói rồi Koharu vùi mặt lên đầu gối mình.

Anh trai tôi cũng từng nhiều lần nói những câu tương tự như thế. Rằng tại sao những người định tự sát không mắc bệnh, rằng anh đã có thể làm gì để tránh căn bệnh này, rằng tại sao căn bệnh lại chọn anh. Bố, mẹ và tôi đều không thể trả lời những câu hỏi ấy, chỉ biết chờ cảm xúc của anh dịu lại mà thôi.

“Trước đây đôi lúc anh trai anh cũng trở nên u uất như vậy. Nhưng anh đã không thể làm gì cho anh ấy cả.”

Tôi quàng cánh tay qua vai Koharu. Dù đang khóc, cơ thể Koharu vẫn ấm áp, điều đó khiến tôi nhẹ nhõm.

“Vì sợ điều đó nên dần dần anh chỉ nói những chuyện không khiến anh ấy chạnh lòng. Đương nhiên anh không nhắc tới căn bệnh, nhưng ngay cả những chuyện bình thường liên quan đến bản thân anh ấy, anh cũng không dám nhắc đến.”

Vì sợ anh ghen tị nên tôi đã không kế chuyện trường lớp. Càng không thể nói tới tương lai này nọ. Khen ngợi anh càng khiến anh cảm thấy tự ti về mình hơn. Phải nói chuyện gì mới không khiến anh nghĩ ngợi đây? Những chuyện được tôi chọn theo cách đó cuối cùng đều là những chuyện vớ vẩn.

“Ngày nào anh cũng nói toàn chuyện vô thưởng vô phạt. Phải nghe những chuyện đó chắc anh trai anh cũng thấy ngán lắm.”

Nhớ lại ngày tháng ấy, tuy thật buồn nhưng không hiểu sao tôi lại mỉm cười.

“Lẽ ra anh nên thử nói với anh ấy thật nhiều chuyện khác.”

Koharu khẽ ngẩng mặt lên.

“Ừ. Nhưng khi đó anh không biết điều gì sẽ khơi dậy nỗi đau trong lòng anh ấy. Anh rất lo ngôn từ không truyền tải chính xác, khiến tâm trạng anh ấy nổi sóng. Dù thực ra anh có rất nhiều điều muốn nói, muốn bàn với anh ấy. Anh biết, giờ có nói ra tất cả những chuyện đó cũng chẳng thay đổi được gì nữa.”

“Thôi đừng nói đến những chuyện buồn nữa anh ạ.”

“Ừ.”

“Lại còn ừ. Tại anh mà không khí trở nên nặng nề quá.”

Koharu dùng cả hai tay lau nước mắt. Có lẽ đây chính là một điểm tốt của cô ấy.

“Thế nên anh sẽ luôn nói ra mọi điều mình nghĩ với Koharu. Nếu chẳng may anh không diễn đạt tốt, làm em bị tôn thương, thì hãy nhớ rằng anh không có ác ý gì cả. Bất kể lời nói đó là gì, thì cũng là những lời anh nói ra vì muốn tốt cho em. Anh muốn em hiểu điều đó.”

“Anh lấy đâu ra luật lệ khôn lỏi đó vậy?”

“Rất tiện lợi đúng không?”

“Vậy em cũng sẽ làm thế. Có lẽ từ nay em sẽ nói rất nhiều lời quá đáng, nhưng đó đều là do căn bệnh của em, còn con người em thật ra rất tốt và rất yêu thương anh.”

Mắt vẫn ửng đỏ, Koharu mỉm cười.

Có lẽ trước đây tôi cũng nên làm như thế này chăng? Nếu làm như vậy, có thể tôi đã thấy được nụ cười của anh trai mình nhiều hơn.

“Anh cho vào va li ư?”

Đêm trước ngày nhập viện, Koharu đứng nhìn tôi chuẩn bị với vẻ vui thích.

“Ừ. Trong phòng bệnh ít chỗ đựng đồ hơn mình tưởng, có va li đựng đồ sẽ tiện hơn.”

“Giống đi du lịch ghê. Còn thiếu khăn tắm và cốc… à, phải cho cả bàn chải đánh răng vào nữa.”

Vừa nhìn tờ hướng dẫn nhập viện, Koharu vừa kiểm tra đồ đạc.

“Anh có mua cho em mấy cuốn sách nữa này.”

Tôi đưa cho Koharu xem mấy quyển sách tôi mua hôm qua.

“Asami Mitsuhiko ư?”

“Không phải tiểu thuyết trinh thám đâu. Trên đời này có rất nhiều câu chuyện mà trong đó không ai chết cả.”

“Thế ư?”

“Không những thế, còn có những tiểu thuyết mà trong đó không nhân vật nào phải chịu đau khổ cơ. Thế giới này hạnh phúc mà.”

“Ra là vậy. Xin lỗi anh nhé, làm anh phải tiêu tốn vì em rồi. Từng có lúc em nghĩ có tiền cũng chẳng làm gì được, suy nghĩ giống như những ban nhạc đường phố vậy, nhưng việc nhập viện, tiêm thuốc hay khám bệnh đều cần tiền cả.”

Koharu so vai lại.

“Đừng lo. Hằng ngày chúng ta vẫn tiết kiệm mà.”

“Không ngờ số tiền tiết kiệm đó chẳng được dùng làm học phí cho Ikuo, mà phải dùng cho em thế này…”

Vừa nói nhỏ, Koharu vừa nhét dép lê, kem đánh răng vào trong va li.

“Này, sao em lại nhét dép lê với hóa mỹ phẩm vào một chỗ thế? Mất công anh xếp ngăn nắp nãy giờ.”

Koharu khúc khích cười nhìn tôi xếp lại đồ.

“Anh giống một bà mẹ chuẩn bị đồ cho con đi du lịch cùng toàn trường quá.”

“Tại Koharu qua loa quá đấy. À phải rồi. Chúng ta nên báo với ông và bà em một tiếng nhỉ.”

Chúng tôi cứ mải chuẩn bị mà quên đi chuyện quan trọng đó.

“Chuyện đó… Em không biết có nên không nữa.”

Koharu khẽ nghiêng đầu.

“Anh dự định không nói với bố mẹ. Bố mẹ là người tốt, nhưng chắc họ sẽ trăn trở suy nghĩ nhiều lắm, điều đó sẽ khiến em không được bình tâm mất.”

“Vâng. Chúng ta nên làm như vậy.”

“Em nhập viện khoảng hai mươi ngày thôi, anh có thể xoay xở chăm sóc em được, nhưng ta vẫn nên báo với ông bà em. Có ông bà ở bên em sẽ yên tâm hơn, phải không nào?”

“Em không muốn.”

“Thật á?”

“Ông bà em chắc chắn sẽ lo lắng quá mức cần thiết. Em muốn giữ im lặng chuyện này với ông bà.”

“Có người thân bên cạnh sẽ làm em vững tâm hơn nhiều đấy.”

“Không sao. Có anh ở bên là đủ rồi.”

Koharu nắm lấy tay tôi cười.

“Thế à. Vậy anh sẽ chỉ nói với bố mẹ và ông bà những chuyện cần nói thôi.”

“Anh thu xếp mọi thứ chu đáo thật đấy.”

“Thế á?”

“Vâng. Mọi việc đều được xử lý rất khéo.”

“Chắc là anh đã phát huy được kinh nghiệm khi anh trai anh mất đấy.”

“Đừng nói những câu khiến em không biết phải đáp lại thế nào như vậy.”

Koharu khẽ chau mày, nhưng chắc chắn đúng như lời tôi nói. Sau mười năm, tôi có cảm giác cuối cùng mình đã hiểu được ý nghĩa của thứ mình có được lúc đó.

“Anh cực kỳ ghét câu nói ‘Không có kinh nghiệm nào là thừa thãi cả’.”

“Trên đời này có thứ khiến anh ghét ư?”

“Ừ. Riêng câu nói này, và việc phết mayonnaise lên cơm để ăn là anh không chịu nổi.”

“Lần đầu em được biết đấy. Từ giờ em phải chú ý tới thực đơn mới được.”

Dù chẳng bao giờ ăn mayonnaise nhưng Koharu vẫn nói vậy.

“Người ta vẫn nói, khi một người đã nếm trải qua đủ buồn đau cục khổ, người đó sẽ mạnh mẽ và tốt bụng hơn. Anh đã luôn nghĩ câu nói này thật là ngu ngốc.”

“Thế ư?”

“Cũng có lúc nhìn những kẻ đường đời bình ổn, anh chợt nghĩ con người này thật hời hợt, nhưng ngay cả những người này cũng rất dịu dàng và mạnh mẽ. Thế nên mỗi lần bị ai đó an ủi rằng nỗi đau buồn cũng rất có ý nghĩa đối với mọi người, anh đều cảm thấy buồn nôn.”

“Nếu lúc đó anh uống thuốc tiêu hóa thì đỡ rồi.”

Dù nói vậy nhưng Koharu vẫn khẽ chạm vào gò má tôi.

“Nhưng gần đây anh chợt nghĩ rằng, giữa những đau khổ đó anh vẫn học được một số thứ cho riêng mình. Nếu nhờ việc của anh trai mà lúc này anh có thể đưa một bàn tay cho em nắm, dù chỉ một chút thôi, anh vẫn thấy biết ơn những ngày tháng đau khổ đó.”

“Vâng. Anh là chỗ dựa vững chắc cho em mà. Chắc chắn là như vậy.”

Koharu nói, lặp lại lời mình.

Vương Hải Yến (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »