Bữa Cơm Ngày Mai Chúng Ta Cùng Chờ Đợi

Lượt đọc: 817 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
Những điều tôi đỡ phá vỡ
☆ 1 ☆

“Cảm giác kỳ cục thật.”

Rời khỏi nhà Uemura, tôi bất giác lầm bầm.

“Vâng. Nhưng không phải anh Hayama đã quen với điều này rồi sao?”

Uemura nói đùa như để an ủi tôi, điều đó chứng tỏ cô ấy cũng nhận thấy tôi không được bà ngoại cô ấy chấp nhận.

“Anh quen với việc bị ghét. Nhưng chuyện này khác với việc bị ghét đó…”

Tôi đã hẹn hò với Uemura được hơn hai năm. Tôi vừa ăn bữa tối tại nhà Uemura vì hôm nay là sinh nhật của bà ngoại cô ấy. Khoảng thời gian chưa đầy hai tiếng nhưng cảm giác dài như một thập kỷ. Đương nhiên ông ngoại và bà ngoại cô ấy đều tươi cười nói những câu người ta thường nói như “Cảm ơn cháu đã tới nhé”, “Cảm ơn cháu vì thường ngày luôn giúp đỡ Koharu nhà bà”… Họ cũng vui vẻ ăn bánh tôi mang tới làm quà. Nhưng tất cả chỉ có vậy.

“Ông bà em thân thiện và dễ tính mà.”

Đúng như Uemura nói, cả hai ông bà đều toát lên vẻ dễ tính, cởi mở giống hệt Uemura vậy. Chính bởi thế nên tôi càng thấy lòng không yên khi ông bà tỏ ra cẩn trọng và xa cách trước một số chuyện nhất định.

“Cảm giác như ông bà không muốn thân với anh.”

“Gặp mặt lần đầu nên ông bà em căng thẳng đó thôi. Anh thấy đó, phụ huynh nhà nào cũng đều khắt khe với bạn trai của con gái mình cả. Ông ngoại em cũng vậy thôi mà.”

“Thế ư?”

Nếu so sánh thì người khiến tôi lo lắng hơn là bà ngoại cô ấy kia. “À, cháu là Hayama đó hả.” Sau khi biết được tôi là ai và mối quan hệ giữa tôi với Uemura, bà lập tức trở nên xa cách với tôi.

“Từ hồi anh lên đại học, chẳng mấy khi anh có dịp bị người khác ghét nên cảm nhận của anh không còn chuẩn nữa đấy.”

“Thế á?”

“Vâng. Hồi cấp ba, dù bị cả lớp giữ khoảng cách, anh vẫn thấy bình thường đó thôi. Hôm nay chỉ có hai người, hơn nữa lại là hai ông bà lão. Anh bận tâm làm gì.”

Ngày xưa tôi bị mọi người tránh né đến thế sao? Giờ đây mới chỉ bị hai người già khước từ tôi đã hoang mang như vậy, có phải tôi đã bé lại rồi không?

“Túm lại, anh đừng bận tâm nhé. Em tiễn anh tới đây thôi.”

Ra tới đường lớn, Uemura liền đưa tay lên vẫy tạm biệt tôi.

“Ừ.”

“Ngày mai anh có tiết học từ sáng đúng không?”

Uemura đã tốt nghiệp trường đại học ngắn hạn vào tháng Tư năm nay, giờ cô đang làm công việc trông giữ trè. Từ hồi đi làm, Uemura trở nến thực tế hơn hẳn. Đôi khi tôi phải lấy làm ngạc nhiên trước sự khác nhau to lớn giữa một người đi làm và một sinh viên mơ mộng.

“Ừ, sáng mai anh có tiết học.”

“Thế thì anh đừng làm vẻ mặt u ám đó nữa.”

“Em nói phải.”

“Em sẽ gọi cho anh.”

Lúc tôi nói “Em ngủ ngon nhé”, Uemura đã quay bước trở về nhà rồi. Vầng trăng ấm áp nổi lên giữa bầu trời đêm mơ màng của một ngày cuối xuân. Tôi khẽ hít vào một hơi thật sâu rồi cất bước. Trong lòng tôi chỉ chắc chắn một điều, ấy là không có ai trong gia đình đó mời tôi đến chơi lần sau cả.

« Lùi
Tiến »