“Cảm giác như em là học sinh mới chuyển tới ấy.” Đứng trước cửa phòng bệnh, Koharu nói.
“Liệu em có thể hòa thuận với mọi người không nhỉ?”
“Em đừng lo. Phòng này tốt lắm đấy.”
Chị y tá mỉm cười, tay mở cánh cửa.
“Giường của em ở cạnh cửa sổ nhé. Trong đây có bác Yamazaki nhập viện đã lâu, bác ấy sẽ hướng dẫn em nhiều việc.”
Nghe giới thiệu tên mình, một bác trung niên nhỏ bé khoảng năm mươi tuổi đứng dậy khỏi giường.
“Chào mừng cháu tới phòng bệnh số 16. Bác là Yamazaki, chị này là chị Saitou.”
“Cháu là Hayama* ạ. Rất mong được mọi người giúp đỡ ạ.”
☆ ☆ ☆
Phụ nữ Nhật sau khi lấy chồng thì đổi sang họ chồng, nên Koharu mới tự giới thiệu mình là Hayama.
Koharu và tôi đều cúi đầu.
“Hồi trước phòng này có bốn người, nhưng hôm nọ một người đã xuất viện, còn một người vừa qua đời tuần trước.”
Lời giải thích của bác Yamazaki khiến tôi cảm nhận được cuối cùng mình cũng tới bệnh viện, cơ thể tôi co cứng lại. Cái chết chẳng phải một việc xa xôi hay giật gân gì, nó luôn ghé thăm nơi nào đó một cách rất điềm nhiên như vậy.
Cô y tá dặn Koharu khi nào sắp xếp xong xuôi thì đi cân đo rồi bước ra khỏi phòng. Bác Yamazaki liền hỏi:
“Thế cháu bị bệnh gì?”
“Cháu bị u cơ, hoặc u liên kết gì đó, phải mổ mới biết được bác ạ.”
“Thế à. Thế thì vẫn còn may chán đấy cháu ạ.”
“Thật à bác?”
“Ừ. Như bác đây này, ban đầu được chẩn đoán là ung thư buồng trứng, nhưng về sau nó di căn đi khắp nơi. Mệt lắm cháu ạ. Mỗi lần cắt đi nó lại di căn tới nhiều chỗ khác nữa.”
Căn bệnh nghiêm trọng là vậy, nhưng bác Yamazaki kể về nó với giọng thật bình thản.
“Còn bác thì bị lạc nội mạc tử cung thể nặng, vừa mới phải cắt hết tử cung.”
Bác Saitou nằm nguyên trên giường, nói. Bác vừa làm phẫu thuật ba hôm trước.
Cả hai bác Yamazaki và Saitou đều thoải mái kể về căn bệnh của mình như thể đang nói về người khác vậy. Koharu lắng nghe và gật đầu, gương mặt hơi khó xử.
☆
Nghe xong giải thích về việc phẫu thuật và gây tê, rồi làm vài việc cân đo đơn giản xong thì đã tới giờ ăn tối.
“Ăn cơm trên giường trong khi em vẫn khỏe thế này thật không thoải mái chút nào.”
Koharu chỉnh đi chỉnh lại độ ngả của giường.
“Rồi sẽ quen thôi. Ở đây nhìn được cả cảnh sắc bên ngoài, đúng là một chỗ tốt.”
Tôi mở hé tấm rèm. Bệnh viện nằm trên một vùng đất khá cao, chúng tôi có thể thấy những chấm sáng điểm xuyết lay động bên ngoài. Cảnh đêm thật đẹp.
“Anh ăn gì không?”
“Không cần đâu. Em ăn cho no nhé. Ngon không?”
Koharu vừa đưa một miếng rau củ hầm lên miệng vừa nói: “Đồ ăn nóng sốt và ngon hơn em tưởng.” Nhưng khí thế ăn uống của cô chỉ bằng phân nửa mọi khi.
“Cháu gái mới vào ơi.”
Sau khi Koharu ăn được một lúc, bác Yamazaki tới bên cạnh giường, mang theo một hộp lớn.
“Đồ ăn hơi nhạt nên khó ăn đúng không cháu?”
“Dạ.”
“Trong khi cơm thì xới rõ nhiều. Cho cháu này.”
Nói rồi bác Yamazaki rắc furikake* lên bát cơm của Koharu.
☆ ☆ ☆
Furikake là một loại gia vị khô rắc lên thức ăn làm từ hỗn hợp các nguyên liệu đơn giản như rong biền khô, khô cá bào, hạt mè rang, cá khò, ruốc, cá tươi, trứng cá hay trứng…
“Ôi, cám ơn bác ạ.”
“Có cái này dễ ăn hơn một chút đúng không?”
“Dạ. Mà hộp furikake của bác to thế.”
Koharu chỉ tay, bác Yamazaki vừa lắc lắc hộp furikake vừa cười nói: “Ừ, nhìn là thấy dấu vết của năm tháng trên cái hộp nhỉ?”
Sau bữa tối, thời gian thăm bệnh nhân chớp mắt đã kết thúc.
“Về tới nhà anh nhớ ăn uống đầy đủ nhé.”
Koharu ra khỏi phòng bệnh, tới tận cửa thang máy để tiễn tôi.
“Anh nhớ rồi. Em thấy sao? Liệu có ngủ được không?” “Được anh ạ. Phòng toàn người tốt, em rất yên tâm.” “Thế à. Ngày mai xong việc anh sẽ tới ngay.” “Anh không cần gắng sức quá đâu. Em ổn mà.” Trong bộ pyjama màu xanh của bệnh viện, trông Koharu gầy rộc đi khiến tôi chẳng thể yên tâm nổi.
“Chắc chắn anh sẽ đến.”
“Hôm nay anh cũng nghỉ việc để đưa em đi rồi mà. À, thang máy đến rồi.”
“Ừ. Kệ nó.”
Thấy tôi để mặc thang máy đi lên tầng khác, Koharu bật cười nói “Chúng mình cứ như đôi tình nhân ấy nhỉ.”
“Nằm viện hóa ra không tệ như anh tưởng tượng, Jesus nhỉ.”
“Ừ, may là như vậy.”
“Quá bảy giờ rồi kìa anh. Quy định về giờ thăm bệnh khắt khe lắm. Nếu anh còn ở lại thêm, ngày mai sẽ bị hội đồng kỷ luật của bệnh viện gọi lên đó.”
“Quá giờ một chút sẽ không bị phát hiện đâu. Mấy quy tắc kiểu này ai chẳng vi phạm ít nhiều hả em.”
“Một phát ngôn chẳng giống Jesus chút nào. Ngày mai anh sẽ bị hội đồng danh tính gọi lên đòi đổi biệt danh của anh mất đấy.”
“Không sao. Dù gì biệt danh Jesus cũng kỳ cục.”
Thấy tôi định bỏ lõ luôn chiếc thang máy thứ tư, Koharu kêu “Thật hết cách với anh”, rồi cùng bước vào thang máy với tôi, tiễn tôi xuống tận cửa bệnh viện.
☆
Ngày hôm sau, lúc tôi tan làm và tới được bệnh viện, giờ ăn tối đã sắp kết thúc.
“Anh đâu cần hấp tấp vậy.”
Thấy tôi chạy vội tới phòng bệnh, Koharu và bác Miyazaki đều bật cười.
“Ờ, ừm, anh xin lỗi.”
“Trông cậu cứ như học sinh đi học muộn ấy.”
Bác Saitou cũng cười. Hôm nay chồng con bác tới thăm, bác bảo:
“Cậu tới thăm chắc cũng đói rồi đúng không?”
Rồi bác đưa cho tôi nắm cơm mua ở cửa hàng tiện lợi.
Mọi người đều đang mở rèm, nói chuyện nhẹ nhàng vui vẻ. Nếu không tính tới căn bệnh, thì trông họ thật giống một câu lạc bộ, hoặc một hội nhóm trong khu vực đang tụ tập lại.
“Sao em ăn ít thế?”
Bát cơm của Koharu cũng phủ đầy furikake của bác Miyazaki cho giống như hôm qua.
“Anh thấy đấy, hôm nay ăn món cá thu hầm súp tương mà.”
Koharu chọc chọc miếng cá thu vẻ khó chịu.
“Cá thu tốt cho cơ thể mà. Em phải ăn đầy đủ vào.”
“Em vẫn ăn. Nhưng mai là ngày phẫu thuật, bữa sáng với bữa trưa đều không được ăn. Nên đây sẽ là bữa tối cuối cùng của em. Trong danh sách các món không thích của em, cá thu đứng thứ tám đấy.”
“Đâu phải bữa tối cuối cùng đâu. Nhất định em sẽ ổn mà.”
“Anh tự tin thế.”
“Đương nhiên rồi. Người ta có câu ‘Chúa chỉ đặt ra những thử thách chúng ta có thể vượt qua’ mà.”
“Đao to búa lớn ghê.”
Koharu miễn cưỡng đưa miếng cá thu lên miệng.
“Em thấy câu nói đó có vấn đề.”
Trên đường tiên tôi tới thang máy, Koharu nói.
“Câu nói đó là câu nào?”
“Câu gì mà Chúa chỉ đặt ra những thử thách vượt qua được ấy.”
“Tại sao?”
“Không hẳn là tại sao… Như bác Yamazaki đấy, bác ấy bảo chẳng mấy khi có ai tới thăm cả. Bác ấy có giải thích là vì không biết sẽ phải nằm viện đến bao giờ, vả lại bác ấy vào nằm viện quen rồi. Ừm, đại khái là vậy đó.”
“Ừ, em nói phải.”
Không biết khi nghe câu nói của tôi bác Yamazaki đã nghe ra thế nào. Nghĩ tới đó, tim tôi đập thình thịch.
“Chắc bác ấy không nghe chúng ta nói chuyện đâu. Cảm ơn anh hôm nay cũng đến thăm em nhé.”
Tới cửa thang máy, Koharu cúi đầu cảm ơn tôi.
“Hôm nay em lễ phép thế.”
“Trước phẫu thuật em sẽ giả vờ là người tốt, để Chúa thương tình cứu giúp.”
“Koharu không cần làm thế đâu. Em là một cô gái tốt mà.”
Nghe tôi nói vậy, Koharu nói “Anh đùa em hả” rồi cười thoải mái.
“Nhưng bị bệnh cũng có cái hay anh nhỉ.”
“Thế á?”
“Vâng. Mọi người sẽ thể hiện sự dịu dàng với chúng ta một cách dễ hiếu hơn. Ngày xưa, mỗi lần em bị cảm, bà em sẽ gọt táo, còn ông thì mua nước Pocari cho em.”
“Ừ, đúng là như vậy.”
“Còn bây giờ thì anh liên tục nói yêu em.”
“Anh có nói lần nào đâu?”
“Thế à?”
Koharu cười, nói “Thế thì hôm nay xuống luôn ở thang đầu tiên nhé”, rồi cô nhấn nút thang máy.