Bữa Cơm Ngày Mai Chúng Ta Cùng Chờ Đợi

Lượt đọc: 835 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 6 ☆

Một ngày thứ Bảy lạnh lẽo, trời sắp sang tháng Ba nhưng chưa thấy chút hoi ấm nào trong không khí. Dù thế, mặt tròi vẫn xuất hiện, bầu trời trong xanh. Tôi ra mộ anh trai từ sáng sớm. Không khí ở nghĩa trang vào buổi sáng trong lành hơn những nơi khác rất nhiều.

“Mọi khi em đều tới vào buổi chiều, hóa ra buổi sáng dễ chịu thật.”

Vừa nói tôi vừa cắm hoa vào chiếc bình đặt trên mộ.

Hoa hoàng anh và hoa cải vàng. Từ khi đi thăm mộ, tôi trở nên am hiểu về các loài hoa hơn hẳn. Hoa nào cũng nhạt nhòa, nhưng số màu sắc đã tăng lên so với lần trước.

“Thỉnh thoảng một mình em tới đây cũng hay.”

Từ ngày kết hôn, mỗi lần tôi đều cùng Koharu tới đây, nhưng đúng ra nên đi thăm một mình thì hơn. Tôi có nhiều điều muốn nói với anh trai hơn Koharu nghĩ rất nhiều. Lần cuối tôi tới là hai tuần trước, vậy mà hôm nay để kể hết những chuyện gần đây tôi đã phải mất đến gần một tiếng.

“Anh à, nhờ anh phù hộ cho chúng em nhé.”

Sau khi cầu khấn và chắp hai tay lại, tôi khẽ nghiêng đầu.

“Ủa, mà có phải theo lẽ thường không được cầu xin điều gì khi đi thăm mộ không anh nhỉ?”

Ngày xưa ông tôi từng nhắc nhở tôi rằng “Người đã mất đâu phải thần thánh. Chúng ta đi thăm mộ chỉ để thông báo mọi việc vẫn yên ổn, để người thân của chứng ta được yên nghỉ thôi.”

“Mà thôi không sao. Anh của em quyền năng hơn cả thần thánh mà.”

Tôi tự ý kết luận như vậy, rồi chắp tay lần nữa. Chắc chắn ở dưới kia, anh trai tôi đang nghiêm mặt nói: “Lại đánh giả anh quá cao rồi.” Nhưng nếu được tôi nhờ, bất kể là việc gì, anh trai cũng sẽ tìm mọi cách giúp tôi.

Có lẽ vì lạnh nên đôi tay đang chắp lại của tôi khẽ run. Mặt trời đang tiến dần lên đỉnh, những tia nắng rọi xuống mạnh hơn lên một chút.

Mười một giờ. Chị y tá tới phòng bệnh một tiếng trước giờ phẫu thuật.

“Sẽ ổn cả thôi em.”

Nghe tôi nói, Koharu bảo “Lần thứ hai mươi sáu trong ngày anh nói câu đó rồi đấy.”

Bác Yamazaki và bác Saitou đều liên tục trấn an vợ tôi: “Cháu cứ thoải mái, loáng cái là xong ấy mà”, “Có thuốc mê đấy, cháu không cần lo đâu.”

“Sáng nay cứ như buổi sáng cô con gái đi làm dâu ấy.”

Koharu bật cười.

“Đầu tiên chị sẽ tiêm bắp cho em. Em sẽ thấy hơi lâng lâng một chút. Một lúc sau chị sẽ tiêm thuốc mê nhẹ và đưa em tới phòng phẫu thuật.”

Chị y tá giải thích đơn giản như vậy.

“Cuối cùng cũng đến thời khắc này rồi.”

Koharu vươn vai một cái sau khi chuyển từ giường nằm sang giường có bánh xe đẩy.

“Sẽ xong ngay thôi mà.”

Dù căng thẳng đến mức hơi thở nghẹn lại, tôi vẫn nói chắc chắn.

“Xong ngay ư, mất tới năm tiếng lận đấy anh.”

“Ừ. Chỉ cần giao phó cả cho bác sĩ, mọi việc sẽ ổn thôi.”

“Vâng. Vậy thì, cầu trời cho con không phải chết. Cầu cho khối u của con không phải là ác tính. Cầu cho con không phải cắt bỏ tử cung. Cầu cho thuốc mê không hết công dụng giữa chừng. Cầu cho bác sĩ không quên dao mổ trong bụng con.”

“Lời khẩn cầu của em càng lúc càng chi tiết hơn kìa.”

“Vâng. Chỉ cần em còn sống là được.”

Koharu nói, nhưng khi bị tiêm bắp, gương mặt cô cứng đờ lại.

“Này này, sao cháu làm vẻ mặt ủ dột vậy?”

Bác Yamazaki nhìn Koharu nói.

“Khi có phẫu thuật, người ngồi ngoài chờ mới vất vả. Người được phẫu thuật chỉ cần ngủ một giấc dậy là xong, nhưng người chờ thì phải ngồi yên chờ đợi trong phòng đợi tẻ nhạt đến năm, sáu tiếng liền. Trong thời gian chờ đợi, người đó chỉ nhớ tới nét mặt cuối cùng mà họ nhìn thấy ở người bệnh.”

“Vâng.”

“Lúc đi phẫu thuật phải mỉm cười vui vẻ. Đó là luật thép của phòng bệnh số 16 này. Như người ta vẫn nói đấy. Chúa chỉ đặt ra những thử thách chúng ta có thể vượt qua mà thôi. Hai người mới là một đôi vợ chồng trẻ, có hợp sức lại cũng chẳng mạnh mẽ gì. Vì chẳng mạnh mẽ gì, nên sẽ không có thử thách quá lớn nào đến với hai người đâu.”

Bác Yamazaki nói một cách kiên định.

“Thế ạ. Bác nói phải ạ.”

Koharu cười, thuốc mê dường như đã phát huy công hiệu, cô chầm chậm nhắm mắt lại.

“Cố lên em. Nhất định em sẽ ổn.”

Lần thứ ba mươi tôi nói câu này trong ngày, nhưng lần này không còn lời đáp nữa.

“Chúng ta đi thôi.”

Chị y tá nói với tôi, rồi đẩy chiếc giường có bánh xe ra khỏi phòng bệnh.

Phòng đợi tẻ nhạt hơn tôi tưởng tượng. Ngoài tôi ra còn có hai người đang đợi, nhưng chúng tôi không chào hỏi gì nhau. Trong phòng chỉ có một bộ sô pha cứng, chiếc ti vi cũ và đồng hồ. Tệ nhất là phòng không có cửa sổ. Nếu tôi là Thù tướng, tôi sẽ cho cải tạo những phòng này thành những không gian thoải mái hơn. Trong đầu tôi mơ hồ nghĩ thế, tôi không còn tưởng tượng ra những kết cục khủng khiếp và lo sợ một cách thừa thãi như hồi anh trai tôi nữa.

Sau khoảng mấy tiếng, mùi bánh mì mà người ngồi cạnh bò ra ăn khiến tôi nhận ra mình đã đói. Tôi chưa ăn bữa sáng và bữa trưa, giờ đã hơn ba giờ chiều. Trong bất kỳ hoàn cảnh nào bụng người ta vẫn sẽ đói, và trong hoàn cảnh nào người ta cũng phải ăn. Tôi bước ra cây bán hàng tự động, mua một lon cà phê ở đó.

Hồi anh tôi phải nằm viện dài ngày và phải mổ đi mổ lại nhiều lần, thấy tôi không buồn ăn uống gì, anh bảo:

“Ryota à, trong bất kỳ hoàn cảnh nào em cũng phải ăn, nếu không sẽ rất phí phạm. Vì rất có thể ngày mai em sẽ không thể ăn uống gì được nữa.”

“Em biết.”

“Hãy ăn, hãy uống cho đầy đủ, ai rồi cũng sẽ tới lúc phải chết thôi.”

Anh trai tôi nói với vẻ hiểu đời.

“Câu đó là sao?”

“Một câu tục ngữ của Catalunya đấy.”

“Catalunya là cái gì?”

Tôi nghiêng đầu trước một từ mình chưa được nghe bao giờ.

“Đó là tên một địa phương của Tây Ban Nha.”

Sau khi trả lời như vậy, anh trai tôi nói nhỏ: “Thật đáng buồn cho anh, phải không?”

“Có gì đáng buồn chứ?”

“Anh mới mười sáu tuổi. Anh chẳng hứng thú gì với địa lý hay ca dao tục ngữ cả. Vậy mà anh lại biết câu tục ngữ Catalunya vừa rồi.”

“Biết nhiều càng tốt chứ sao anh. Điều đó chứng tỏ anh rất thông minh.”

Tôi ra sức khen, nhưng nét mặt anh chẳng tươi lên chút nào.

“Kiến thức của anh đều có được từ những thứ mà những người xa lạ tạo ra, nhờ xem ti vi, đọc sách báo. Anh không thực sự biết điều gì cả. Dù anh đã mười sáu tuổi rồi.”

Lẽ ra tôi nên nói chuyện nhiều hơn với anh. Tôi không thông minh, nhưng chắc chắn tôi đã có thể làm anh vui hơn những tác phẩm do những con người xa lạ tạo ra.

Bao nhiêu lần nhìn đồng hồ là bấy nhiêu lần tôi thở dài. Tôi sốt một phát điên lên được. Nhưng khi Koharu được đưa ra ngoài, quãng thời gian chờ đợi ấy đã bị thổi bay đi mất.

Sau nhiều lần được chị y tá gọi “Chị Hayama ơi”, Koharu mới mở mắt.

Tưởng rằng sau khi nghe chị y tá thông báo đã phẫu thuật xong, Koharu sẽ khó nhọc nói “May quá” hoặc nói lời cảm ơn chị, nhưng Koharu lại ngủ thiếp đi mất.

“Có lẽ thuốc mê còn một nửa công hiệu nên cô ấy sẽ mơ màng thêm một lúc nữa.” Thấy tôi chăm chú nhìn Koharu cả sau khi chị y tá đi khỏi, bác Yamazaki liền bảo.

“Dạ vâng.”

“Vậy là tốt rồi. Cuộc phẫu thuật đã kết thúc suôn sẻ.”

“Cảm ơn bác ạ.”

Giây phút cúi thấp đầu cảm ơn bác Yamazaki, khóe mắt tôi chợt nóng lên.

“Từ giờ cháu yên tâm rồi nhé.”

“Dạ vâng.”

Được bác Yamazaki trò chuyện thân tình như vậy, nước mắt tôi dâng lên ầng ậng. Sao tôi lại khóc vào lúc này chứ. Nhưng càng cố nén, nước mắt càng trào ra. Nước mắt là thứ luôn đến vào lúc người ta ít mong muốn nhất. Lúc anh trai tôi mất cũng vậy. Lúc đó tôi đã có thể khóc, mọi người xung quanh đều đợi tôi khóc. Thế nhưng tôi chẳng thể nhỏ một giọt nước mắt ở đó, vậy mà những lúc tôi muốn ngừng thì nước mắt cứ dâng trào lên.

“Chắc cháu đã phải kìm nén cảm xúc nhiều lắm.”

“Dạ, cũng không hẳn ạ.”

Tôi lấy tay lau mắt.

“Người ta thường nói đàn ông hay sợ hãi hơn phụ nữ, sau khi cháu về, ở đây bọn bác đều bảo nhau là cháu đã phải gồng mình tỏ ra mạnh mẽ rất nhiều đấy.”

“Thế ạ?”

“Ừ. Ông chồng bác cũng sợ, nhưng vẻ gượng gạo của cháu khi ở bệnh viện rõ nét hon hẳn ông ấy. Koharu bảo rằng cháu thực sự không chịu nổi bệnh viện.”

Bác Saitou cũng cười.

Mới ba ngày mà đã bị mọi người nhìn thấu, tôi thực sự khó coi đến thế sao?

“Kết cục đúng là ‘Chúa chỉ đưa ra những thử thách chúng ta có thế vượt qua được’, phải không nào?”

Bác Yamazaki nói một cách đầy trải đời.

“Bác cũng nghĩ vậy ạ?”

“Vậy là gì cơ?”

“Là Chúa chỉ đưa ra những thử thách chúng ta có thể vượt qua được ấy.”

“Đương nhiên rồi. Dù rằng Chúa đang đánh giá bác hơi cao quá.”

Bác Yamazaki cười.

Chúa đánh giá ra sao về tôi? Người đã cho rằng nếu thiếu Koharu tôi không thể sống nổi. Vậy đánh giá của chúng tôi thì sao? Chúng tôi đã nghĩ tôi và Koharu có thế làm được điều gì?

Quá giờ thăm bệnh nhân một chút, Koharu mới từ từ mở mắt.

“Em thấy ổn chứ?”

“Vâng.”

Koharu khẽ gật đầu.

“Thật may quá.”

Tôi nắm lấy tay Koharu, Koharu khẽ mỉm cười như vừa thở phào yên tâm.

“Nhưng mà bụng em đói lắm.”

“Ừ nhỉ.”

“Mong anh thứ lỗi cho em.”

“Về chuyện gì cơ?”

“Chắc anh cũng rất buồn vì em không sinh được con nữa. Em không cố tình bị căn bệnh này, nhưng vẫn cám thấy thật có lỗi với anh.”

“Sao cách em xin lỗi giống một ông giám đốc công ty thực phẩm sau khi bại lộ chuyện lừa dối nguồn gốc món hàng thế?”

“Nếu chỉ xin lỗi bình thường thì giống như em xin lỗi cho có lệ, nên em quyết định xin lỗi theo cách nghiêm trang của một người trưởng thành đó.”

Có lẽ vì đau nên Koharu chau mày lại, nói chầm chậm ngắt quãng.

“Em đừng xin lỗi gì cả.”

“Em biết anh sẽ nói vậy mà.”

Koharu nói rồi lại thiếp vào giấc ngủ.

Vương Hải Yến (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »