Sau khi Emiri đi khỏi, rất nhiều thứ đã không còn như cũ. Ngỡ rằng đó là việc chính mình quyết định nên lòng mình sẽ thoáng đãng đi ít nhiều, nhưng suy nghĩ đó hoàn toàn sai lầm, tâm trạng tôi chỉ nặng nề thêm. Tôi nhớ da diết cảm giác dễ chịu khi ở bên Emiri, nhớ tới hình ảnh đầy nước mắt của Emiri trái tim tôi lại đau đớn.
“Mày biết trường khai giảng rồi đấy chứ?”
Tsukahara bước vào phòng khi tôi đang nằm ườn trong lúc vẫn bật ti vi. Hóa ra tôi không chốt cửa phòng.
“Ừ, tháng Chín rồi mà.”
Tôi chậm rãi ngồi dậy.
“ Tháng Chín rồi mà cái gì, giờ là giữa tháng Chín rồi ông tướng ạ.”
“Hèn gì sáng sớm và tối trời mát thế.”
“Sao mày ăn nói như ông già thế?”
Tsukahara cười nói, đoạn đây mấy thứ lăn lóc trên sàn nhà vào góc rồi ngồi xuống.
“Chúng nó ngạc nhiên lắm đấy. Vì Jesus nổi tiếng là không đi muộn, không trốn tiết mà.”
“Thế à? Tao nghỉ học một tí ấy mà.”
“Ừ, mày nghỉ học, nhưng là nghỉ nhiều hôm liên tiếp rồi.”
Tôi đang nghỉ học dù không bị ốm. Tôi - một kẻ chưa từng vi phạm dù chỉ là giờ tập trung. Có lẽ khi đó tôi thực sự đã yêu Emiri.
“Cơm nắm, gà chiên, bánh ngọt và bánh mì đây. Ăn thôi nào. Đằng nào mấy ngày nay mày cũng chẳng ăn uống tử tế đâu đúng không?”
Tsukahara lôi một đống đồ ăn khỏi túi đồ mua từ cưa hàng tiện lợi.
“Nhìn chỗ đồ ăn này thấy đói ghê.”
Mấy ngày nay, tôi chỉ ăn những thứ còn sót lại trong nha.
“Biết mà. Nào, ăn thôi ăn thôi.”
“Ừ, cảm ơn mày.”
Tôi nhanh chóng nhai nhồm nhoàm miếng cơm nắm.
“Thế Uemura nói sao?”
Tsukahara nói với cái miệng đầy com nắm giống như tôi.
“Gì cơ?”
“Mày bảo sẽ tìm gặp Uemura nói chuyện mà.”
“À, đúng là tao có nói thế.”
“Biết ngay là mày chưa đi mà.”
“Ừ.”
“Làm gì thì làm cho lẹ đi. Mày mà nhởn nhơ, mọi chuyện lại vượt ngoài tầm kiểm soát đấy. Những việc như thế này ấy à, nghĩ ra ngày nào thì ngày đó chính là ngày đẹp để thực hiện đấy.”
“Tao biết.”
“Mày bảo biết nhưng rồi lại lừng khừng cho mà xem. Lúc nào mày đi? Hôm nay à? Hay mai?”
“Mệt thật đấy.”
Thấy Tsukahara thúc giục, tôi bất giác bật cười.
“Mệt cái gì?”
“Thì khi có mày bên cạnh, tao phải đi nói lời chia tay, rồi lại bị mày thúc giục đi bày tỏ nỗi niềm. Tao thấy mày ồn ào thật đấy. À, nhưng mà tao thấy điều đó rất tuyệt, ừm. May mà có mày ở đây.”
“Mày nói thế là vì tao đem đồ ăn cho mày chứ gì.”
“Đó cũng là một phần nguyên nhân, nhưng chỉ cần có mày ở bên, mọi việc tao làm đều được tiếp thêm sức mạnh.”
“Mày nói gì vậy?”
“Tâm trạng tao nhẹ nhõm hon một chút, và tao có động lực để bắt tay vào việc mình vẫn chần chừ bấy lâu. Vừa rồi tao cùng trở nên hăng hái muốn làm hơn rồi đấy. Nhờ có mày mà độ hăng hái của tao tăng lên gấp rưỡi.”
“Mày đúng là một thằng hạnh phúc đó Jesus ạ.”
Vừa nhai nắm cơm nắm thứ hai, Tsukahara vừa trầm ngâm nói.
Bầu trời của một ngày tháng Chín trước bảy giờ tối đã chuyển sang một màu sậm không còn ánh mặt trời.
Tôi đứng ở cống nhà Uemura đợi cô đi làm về. Hôm nay là thứ Sáu nên chắc khoảng tám giờ cô ấy sẽ về tới nơi. Có lẽ khi nhìn thấy tôi, Uemura sẽ thấy phiền hà khó chịu lắm. Dù nghĩ thế, nhưng kỳ lạ thay, tôi không thấy bất an chút nào. Tôi thong thả ngắm nhìn bầu trời, bụng nghĩ trời đã sang thu tự khi nào mà mình chẳng hay, dù làn gió hãy còn ấm áp nhường này. Đúng lúc đó, bóng dáng Uemura hiện ra trong tầm mắt tôi.
“Gì thế này?”
Vừa nhìn thấy tôi, có lẽ vì ngạc nhiên quá nên thay vì tỏ ra khó chịu, Uemura lại cao giọng hỏi.
“Chào em. Lâu không gặp rồi nhỉ.”
“Anh làm gì ở đây vậy?”
“Anh chờ em.”
“Chờ ư…?”
“Anh vừa hiểu ra một chuyện.”
“Đột nhiên anh muốn nói gì vậy?”
Vẫn chưa biết phải xử trí ra sao, Uemura hạ giọng.
“Anh hiểu rất rõ về em, Uemura à.”
“Hả?”
“Anh có thể tưởng tượng được những gì em đang nghĩ trong đầu.”
“Tưởng anh định nói gì cơ. Dạo này anh tự tin gấp năm lần người khác rồi đấy.”
“Anh chỉ tự tin về việc mình rất hiểu em thôi.”
“Anh tới đây chỉ để khoe khoang tự mãn về điều đó thôi à? Em về đây.”
Uemura lấy lại nhịp độ như mọi khi, cô nàng định nhanh chóng kết thúc cuộc nói chuyện. Nếu tôi lơ đãng phản ứng chậm, sẽ lại bị cô ấy gạt qua một bên như mọi khi mất. Tôi liền nói thẳng những suy nghĩ trong đầu mình.
“Anh yêu em, Uemura. Nếu em cũng yêu anh, anh nghĩ anh sẽ cố thể phá vỡ mọi quy tắc luật lệ.”
“Ý anh là sao?”
“Ý anh là, vì Uemura, anh có thể thuyết phục người bà đầu óc cứng nhắc của em, và cũng có thế làm tổn thương một cô gái dễ thương. Anh nghĩ anh thậm chí có thể phớt lờ cả Hiến pháp Nhật Bản nữa.”
“Thế cơ đấy.”
“Còn em thì sao, Uemura?”
“Sao là sao?”
“Em có thể bỏ mặc mọi người xung quanh để yêu anh không?”
“Anh quen bị ghét rồi nên đâu có để ý gì đến mọi người xung quanh, nhưng em không muốn thế. Em không thể cắt đứt mối liên hệ với mọi người xung quanh mình được.”
“Anh có thản nhiên khi bị ghét đâu em.”
Tôi của ngày xưa luôn cố gắng sống khép mình. Nên tôi thậm chí không nhận ra mình bị ghét. Nhưng bị ghét thật buồn. Cắt đứt mối liên hệ với mọi người xung quanh không thể hiện sự mạnh mẽ, tôi cũng không thể nói rằng chuyện của tôi chẳng liên quan gì tới bố mẹ hay bạn bè cả. Giờ tôi đã hiểu điều đó.
“Thế ư? Kể cũng đúng.”
Giống như tôi hiểu Uemura, Uemura cũng rất hiểu tôi. Nếu vậy, tôi càng muốn làm gì đó. Tôi khẽ thở ra, tự lên dây cót cho chính mình.
“Chuyện gì cũng có những phiền phức, rắc rối của riêng nó. Nếu em nghiêm túc muốn làm, những rắc rối đó chỉ là chuyện phụ. Những người thực sự thích gà rán KFC sẽ tới làm thêm ở quán KFC thay vì làm ở cửa hàng bánh mì. Họ sẽ không ngại dạ dày mình yếu đi hay bị chán đâu.”
“Lần này anh muốn nói gì vậy?
Uemura càng chau mày.
“Ý anh là, anh muốn em nỗ lực thêm một chút nữa.”
“Nỗ lực ư?”
“Ừ. Mỗi khi gặp một chút vướng mắc, Uemura sẽ thấy phiền hà và liền từ bỏ luôn. Cả món gà rán KFC cũng thế, tình yêu với anh cũng thế. Nhưng đôi lúc em phải cố gắng một chút chứ.”
“Đừng có tự tiện phân tích em như thế.”
“Anh hiểu rõ con người em.”
Thấy tôi nói vậy, Uemura hơi mỉm cười. “Lần này anh nói đúng rồi.”
“Ngày xưa chúng ta từng cùng nhảy bao gạo, em nhớ không? Việc đó rất khó, nhưng chúng ta đã làm được.”
Hồi đầu, chúng tôi đã không thể đứng trong bao gạo nhảy về phía trước. Hơi thở và nhịp điệu của chúng tôi không khớp nhau. Nhưng trong kỳ hội thao đó, chúng tôi đã về nhất.
“Chuyện lần này đâu có đơn giản như vậy. Có phải chỉ cần hai chúng ta nhảy là đủ đâu.”
“Anh biết. Nhưng chắc chắn vẫn giống vậy thôi em. Chúng ta có thể làm điều tương tự với nó.”
“Thật ư?”
“Ừ.”
Những thứ tôi nhìn thấy lúc này đã rộng lớn hơn so với khi tôi chui vào bao tải gạo. Hơn nữa, tôi đã hiểu rõ Uemura hơn hồi nhảy bao gạo đó. Chỉ cần Uemura quyết tâm, chắc chắn chúng tôi sẽ làm được.
“Sẽ ổn thôi em. Nhìn này.”
Tôi nâng chiếc túi lên cho Uemura xem. Bên trong chứa đầy bánh kẹo truyền thống loại cao cấp tôi mua ở trung tâm thương mại mang tới.
“Gì đây anh?”
“Thạch trà xanh, bánh giầy nhân đậu và bánh bao ngọt.”
“Anh định làm gì với thạch trà xanh vậy?”
“Anh sẽ lấy lòng bà với món này. Thấy anh chuẩn bị hoàn hảo chưa?”
Tôi tự tin ngời ngời, nói.
“Bà ngoại em ghét đậu lắm.”
“Dù bà đã già ư?”
“Bà em đã già nhưng không ăn bánh kẹo truyền thống bao giờ.”
“Không thể nào!”
Mọi sức lực trong tôi như tiêu tan đi hết. Mặc định trong lòng tôi rằng người già chắc chắn thích bánh truyền thống đã sụp đổ hoàn toàn.
“Thôi kệ, mình ăn đi anh.”
Thấy tôi ủ rũ, Uemura nói.
“Gì cơ?”
“Dù sao anh cũng mua rồi, chúng mình ăn thôi.”
“Bây giờ, ở đây á?”
“Vâng.”
Uemura ngồi xuống thảm cỏ dày.
“Chỗ này có nhiều lắm đó.”
Tôi mua trong lúc phấn khích, nên lượng bánh truyền thống trong túi rất lớn.
“Có sao đâu. Hai người ăn sẽ hết thôi.”
“Anh không ăn được toàn đồ ngọt thế này đâu. Sẽ bị tiểu đường mất.”
“Còn phát phì và sâu răng nữa. Nhưng như vậy cũng được chứ sao.”
“Được chỗ nào cơ chứ?”
“Anh dám phớt lờ Hiến pháp Nhật Bản mà lại không ăn được bánh ngọt à?”
“Không phải vậy.”
“Em thì ăn được. Thạch trà xanh, bánh giầy nhân đậu và bánh bao ngọt em đều ăn được. Anh Hayama quyết định đi.”
Bị dồn ép, tôi đành miễn cưỡng ngồi xuống bên cạnh Uemura.
“Không ổn rồi. Dạ dày anh khó chịu quá.”
Ăn bánh ngọt giữa trời tối, không có nước uống thực sự là một thử thách đáng sợ.
“May đây là bánh ngọt nhé. Nếu chỗ này toàn bộ là món chiên thì chắc chắn không thể ăn hết rồi.”
“Toàn bánh ngọt cũng khó ăn mà. Ôi, cuộc đời này vất vả quá.”
“Lại cường điệu rồi. Anh ăn chậm thế thì sáng mai mới hết mất.”
Vừa đưa miếng bánh bao ngọt lên miệng, Uemura vừa cười giễu lời kêu ca của tôi.
“Ừ, em nói phải.”
Sau khi nuốt xuống miếng bánh bao ngọt, tôi xốc lại tinh thần và cầm lên một miếng thạch trà xanh.
Đây cũng là một việc tôi cần vượt qua ư? Tôi không rõ nữa. Nhưng đầu tiên tôi phải ăn đã. Dưới bầu trời lờ mờ ánh sao, hai đứa chúng tôi mải miết ăn món thạch trà xanh.