“Ủa sao em tới đây? Hôm nay là ngày trong tuần mà?”
Uemura tới tiệm sách của tôi sát giờ cửa tiệm đóng của.
“Ủa? Cửa hàng này chỉ bán sách vào thứ Bày và Chủ nhật thôi sao?”
Uemura nói đùa khi thấy vẻ mặt ngạc nhiên của tôi.
“À không, chỉ là anh thấy lạ, mình vừa gặp nhau hôm nọ mà.”
Từ hồi đi làm, Uemura không còn ghé qua nơi làm thêm của tôi nữa, và một tuần chúng tôi chỉ cần gặp nhau một lần vào Chủ nhật là đủ.
“‘Hơn nữa hôm nay em không chỉ mua Tokyo Walker thôi đâu.”
Uemura mang thêm mấy cuốn sách ảnh tới quầy thu ngân với vẻ tự mãn.
“Ồ, em mua bốn cuốn cơ à.”
“Nhiều chua? Em định dùng chúng ở nhà trẻ đấy. Anh thấy sao, em là khách sộp đó chứ.”
“Vậy em là khách hàng thân thiết của cửa hàng rồi.”
“Cửa hàng sắp đóng cửa rồi anh nhỉ. Em đợi anh ở Gusto nhé. Chúng mình cùng ăn hamburger nhé.”
Uemura nhận lấy chiếc túi đựng những cuốn sách bên trong rồi nói.
“Đồ ở Coco’s mang hương vị tiêu chuẩn, còn đồ ở Gusto lại mang hương vị dịu dàng giống như món ăn nấu tại nhà vậy.”
Uemura chậm rãi đưa miếng hamburger lên miệng.
Hồi cả hai còn là sinh viên, chúng tôi thường ăn ở McDonald’s hoặc KFC, nhưng dần dần chúng tôi chuyển qua ăn ở Gusto và Coco’s. Chi tiết này thực nhỏ, nhưng nó làm tôi có cảm giác mình đã người lớn hơn một chút*.
☆ ☆ ☆
KFC và McDonald’s là các quán đồ ăn nhanh bình dân, Gusto và Coco’s là các quán ăn phục vụ bữa ăn gia đình, mức giá cao hơn một chút.
“Nhưng món hamburger thì ở đâu cũng ngon em nhỉ.”
“Đó là vì anh Hayama không kén ăn đó thôi.”
Uemura - một người không thích rất nhiều món - lúc này đang chăm chú gỡ từng miếng tỏi bỏ qua một bên.
“Vậy mà từng có thời anh bị mọi người xung quanh ghét đó thôi.
Tôi tự nói ra những thông tin mà bình thường Uemura hay chêm vào, điều này khiến cô bật cười một chút.
“Công việc bận không em?”
“Em không chắc nữa. Em vẫn chưa quen việc, có lẽ chủ yếu em bận rộn vì không biết cái gì bận rộn nữa. Dù em bắt đầu công việc hơn một tháng nay rồi.”
“Chắc ai cũng vậy cả thôi. Mà tại sao hôm nay em lại tới?
“Tại sao là sao hả anh?”
Có lẽ vì mệt mỏi sau giờ làm nên mức hăng hái nói chuyện của Uemura giảm hơn một nửa so với mọi khi.
“Hôm nay là ngày thường mà em lại tới cửa hàng.”
“Hôm nay là thứ Ba nên em phải đi mua tờ Tokyo Walker . Nhân tiện em mua mấy cuốn sách tranh luôn. Nhìn tờ quảng cáo của cửa hàng sách, em không thể không mua chúng được.”
“Tờ poster ấy hả?”
“Vâng, là mấy tờ đó. Anh Hayama không viết chúng à?”
“Anh đâu có khả năng viết lách hoặc vẽ tranh đâu.”
“Nó là cái gì? Một loại dầu gội mới à?*”
☆ ☆ ☆
Trong câu của Hayama, cậu dùng từ tiếng Anh “potential” với ý “khả năng”. Uemura không thích kiểu nói lẫn lộn Anh - Nhật này.
Uemura chau mày lại trước cách dùng từ của tôi. Đợt trước tôi dùng từ “sympathy” (đồng cảm), cô đã khó chịu hòi “Đó là tên một loài vượn người mới được phát hiện hả?” Không biết là vì công việc làm thêm ở hiệu sách của tôi kéo dài quá lâu, hay là vì lây nhiễm từ Takeshima - một cậu chàng nhân viên mới rất ham mê văn học - mà thỉnh thoảng tôi lại nói lẫn vào mấy từ tiếng Anh thịnh hành như vậy, mỗi lần như thế Uemura lại tỏ ra khó chịu thấy rõ.
“Em rõ ràng hiểu từ đó mà còn vặn vẹo anh.”
“Thôi, muốn là tên dầu gội hay dầu xả gì cũng được. Phải rồi, chúng ta chia tay đi anh.”
“Hả?”
“Vâng, chúng ta nên chia tay thôi.”
Uemura nói rõ ràng như vậy, nhưng nhìn lại cuộc nói chuyện của chúng tôi và nhìn lại mọi chi tiết từ khi chúng tôi gặp nhau ở hiệu sách cho tới khi ăn hamburger, tôi không hiểu nổi ý nghĩa của câu nói đó.
“Em nói rồi đó, em muốn chia tay.”
Uemura đặt nĩa xuống, lặp lại câu nói.
“Chuyện này là sao?”
“Còn là sao nữa, là như thế đó.”
“Không không không, anh chẳng hiểu gì cả.”
Tôi lắc lắc đầu. Lúc cô ấy tỏ tình với tôi cũng chằng có dấu hiệu báo trước nào, nhưng lần này còn đường đột bất ngờ hơn cả lần ấy nữa.
“Có gì mà không hiểu, đơn giản thôi anh. Điều đó nghĩa là năm phút sau chúng ta sẽ không còn là người yêu nữa.”
“Anh không hiểu lý do dẫn đến việc đó.”
“Nói tới lý do thì kể cả ngày cũng không hết được.”
“Em nói thế thì sao anh hiểu được. Em giải thích rõ ràng hơn đi.”
Tôi vô cùng hoang mang.
“Ừm, cũng phải. Vậy thì, đầu tiên là anh Hayama ít tuổi hơn em, thường hay dùng những từ kỳ cục, không có khả năng viết lách, và anh còn đang là sinh viên nữa.”
“Ít tuổi hơn ư, chúng ta học cùng lớp cơ mà?”
“Chỉ là học cùng lớp thôi. Nhưng em sinh vào tháng Tư, anh Hayama sinh tháng Tám, cách biệt cả bốn tháng lận đấy.”
Từ sau khi nói ra đề nghị chia tay, Uemura lấy lại được vẻ hoạt bát thường ngày, cô nói liên tiếp.
“Em thích người khác rồi ư?”
“Lý do này được đấy. Dù sao chúng ta cũng hẹn hò hơn hai năm rồi, không phải quá đủ rồi sao?”
Uemura thản nhiên nói.
“Quá đủ là thế nào, chuyện này đâu phải như vậy. Anh không thể chấp nhận được.”
“Thế coi như đó là đánh giá tổng hợp đi.”
“Đánh giá tổng họp là sao? Anh không hiểu ý em. Không hiếu gì cả.”
Tôi ôm đầu. Tôi không thể nghĩ ra nên hỏi câu gì, nên nói như thế nào.
“Xin lỗi anh, nhưng em đã quyết định như vậy rồi. Lời em nói không phải để bàn bạc mà là để thông báo cho anh thôi.”
“Đây đâu phải chuyện một mình em quyết định được.”
“Thế ư? Nhưng nếu một trong hai người không muốn hẹn hò nữa thì mối quan hệ sao thành được?”
“Em nói vậy là sao?”
“Em rất tiếc phải thông báo đột ngột thế này, nhưng xin anh đừng nói thêm nữa, phiền phức lắm.”
Uemura đĩnh đạc thông báo chuyện mình tự ý quyết định như vậy.
Cho tới khi nãy tôi vẫn chưa hề tưởng tượng rằng chuyện giữa chúng tôi sẽ thành ra thế này. Tôi quá kinh ngạc, không hiểu mình muốn khóc hay muốn nổi giận. Tôi không biết nên nghĩ về mọi việc ra sao. Tôi chỉ hiểu một điều, rằng tôi sẽ không thế lật ngược lại điều mà Uemura đã quyết định được.
Dù tôi có nói gì, hoàn cảnh hiện tại cũng sẽ không thay đổi.
“Thôi chết. Em không ăn được hết chỗ này. Em chọn sai thời điểm bắt đầu nói chuyện mất rồi.”
Uemura nói, rồi cô đứng lên nhanh chóng rời khỏi đó, bỏ lại hamburger và nước trái cây trên bàn.