Bữa Cơm Ngày Mai Chúng Ta Cùng Chờ Đợi

Lượt đọc: 821 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 5 ☆

Bước sang tháng Sáu, trời đổ mưa nhiều hơn, thời gian Emiri tới phòng tôi chơi cũng nhiều hơn. Chúng tôi sẽ gặp nhau ngay khi cả hai cùng rảnh. Ở bên Emiri tôi luôn cảm thấy vui sướng lâng lâng, tôi nghĩ chỉ cần được ở bên cô ấy là đủ hạnh phúc. Những lúc không thể gặp, tôi thấy khổ sở. Tôi nghĩ mình thực sự yêu Emiri. Thế nhưng, càng dễ thân thiết thì mọi thứ lại càng mong manh. Thời gian chúng tôi ở bên nhau càng nhiều thì sợi chỉ gắn kết càng bung ra nhiều hơn. Nếu không như vậy thì thật bất thường. Đâu đó trong lòng tôi tự nhiên nảy ra suy nghĩ kỳ cục đó.

“Bữa ăn trang trọng quá!”

Emiri bày món cơm cuộn trứng và salad khoai tây lên bàn ăn. Emiri nấu ăn nhanh và rất ngon, cô ấy hay nấu bữa tối cho tôi.

“Trứng xốp mềm ngon quá. Emiri món gì cũng nấu được nhỉ.”

“Toàn món đơn giản mà anh.”’

Emiri cũng ăn phần cơm cuộn trứng của mình và lẩm bẩm nói: “Ừm, cũng tàm tạm.”

“Em khéo tay thật đấy.”

“Những món này ai cũng làm được mà. Bạn gái cũ của anh không nấu ăn bao giờ à?”

Thấy tôi vừa ăn vừa tấm tắc khen, Emiri hỏi.

“Nấu nướng ấy à… Bọn anh chẳng mấy khi ăn ở phòng anh cả.”

Vốn Uemura cũng ít khi tới phòng tôi, tôi có cảm giác chúng tôi toàn ăn đồ ăn nhanh.

“À, có, có. Có một lần cô ấy đã làm món gà rán KFC cho anh ăn.”

“Gà rán KFC ư?”

“Ừ.”

Uemura định bắt chước món gà rán ở quán KFC, và cô ấy đã rất cố gắng thử làm việc đó ở đây. Cô ấy cho rằng vị cay quyết định hương vị đặc trưng của nó, nên đã tẩm thịt với một loại thảo mộc chẳng rõ ở đâu ra rồi rán lên, sau đó cô ấy lại nghĩ độ mềm của thịt có được là do người ta hấp thịt trước đó, nên cô ấy hấp thịt trước rồi mới rán, nhưng thành quả cuối cùng chỉ là món gà chiên tẩm bột đơn thuần, chẳng giống vị gà rán KFC chút nào. Cuối cùng, hai chúng tôi ăn đẫy một bụng gà tẩm bột chiên, và đã mất rất nhiều giờ để lau dọn khu bếp bám đầy dầu mỡ với nước lau kệ bếp Magic-clean.

“Nếu thích món đó đến thế, sao em không tới KFC làm thêm?”

Tôi từng khuyên Uemura như vậy, nhưng Uemura bảo nếu ngày nào cũng nhìn thấy gà rán thì cô ấy phát ngấy mất, vì thế cô ấy chỉ làm thêm ở quán bánh mì thôi.

“Cuối cùng món đó không giống vị gà rán KFC tí nào, bọn anh đã phải vật lộn ăn hết món gà tẩm bột chiên với đủ mùi vị và đủ độ mềm cứng khác nhau.”

“Anh Ryota ăn được mọi thứ mà.”

“Emiri cũng đâu có ghét món gì, phải không?”

“Nếu ăn ở nhà em thì em sẽ bỏ lại một số thứ. Như là gừng này, hành này. Vì lúc ở nhà em tùy tiện lắm.”

Nghe Emily nói, tôi liền nhớ lại bữa tối ở nhà Uemura. Có lẽ vì hôm đó là sinh nhật bà ngoại nên Uemura đã ngoan ngoãn ăn hết cà rốt và đậu Hà Lan, chẳng kêu ca câu gì.

“Không chỉ đồ ăn mà những cái khác anh Ryota cũng chẳng hề kén chọn chút nào.”

“Thế ư?”

“Anh vẫn thoải mái nói chuyện với những người bạn mà mọi người đều thấy khó chịu, và với vị giáo sư mà mọi sinh viên đều ghét đó thôi.”

“Đúng là như vậy thật.”

Ngẫm cho kĩ thì tôi chẳng ghét một ai. Ngay cả những bạn cùng lóp mà mọi người cho là u ám nặng nề, hay vị giáo sư bị sinh viên coi là kẻ tồi tệ, tôi cũng không nghĩ họ là những người xấu. Trái lại, chẳng ai bị những người đó hại điều gì, vậy mà luôn kêu ca về họ, thật là kỳ cục.

“Nhưng điều đó làm em bất an lắm.”

Emiri đặt thìa xuống, nhìn vào mắt tôi nói.

“Tại sao?”

“Bởi vì, việc anh thích mọi thứ khiến em lo rằng em cũng giống như những người khác, chẳng có gì đặc biệt với anh cả.”

“Nhưng anh yêu em một cách đặc biệt mà.”

“Thật ư?”

“Ừ, thật.”

“Yêu nhất trên thế giới này chứ?”

“Trên thế giới này ư…?”

Tôi bất giác nghiêng đầu bối rối. Trên thế giới này, nghĩa là yêu hơn tất thảy mọi người, bao gồm bố, mẹ và cả anh trai tới. Tôi nên trả lời sao đây? Nếu là Uemura, hẳn cô ấy sẽ đáp rằng “Trên thế giới này, nghĩa là bao gồm cả Mỹ cả Ấn Độ ấy à? Thế thì khó nhỉ. À, nhưng mà em không có người quen nào ờ nước ngoài, nên chắc thứ tự đó sẽ không có biến động gì đâu nhỉ.”

“Ừ, có lẽ là nhất trên thế giới này đó.”

Tôi không có bạn bè ở nước ngoài, thế nên tôi trả lời như vậy.

“Anh mất nhiều thời gian để trả lời ghê.”

“Vì anh đã nghiêm túc nghĩ về điều đó mà.”

“Đó đâu phải một chuyện cần nghĩ chứ. Chẳng bù với em, em có thể quả quyết ngay rằng trong vũ trụ này Ryota là người em yêu nhất.”

Tiếp sau “thế giới” là “vũ trụ” ư? Phạm vi ngày càng lớn rồi. Nhưng trên sao Kim hay sao Thổ đều chẳng có ai sinh sống, nên điều này hẳn không ảnh hưởng tới thứ tự yêu thích của chúng tôi rồi.

“Anh cũng vậy.”

Thấy tôi lập tức đáp lại, Emiri liền nhoẻn cười.

Đột nhiên tôi muốn kể với Uemura rằng: “Em biết không, những đôi tình nhân trên thế giới này có thể thản nhiên nói những câu chuyện sến sẩm lắm. Anh cũng vừa nói một câu sến rện xong.” Chắc chắn Uemura sẽ khen ngợi tôi, bảo: “Giỏi quá. Không ngờ có ngày anh Hayama có thể nói được một câu như vậy.” Chắc cô ấy sẽ thán phục nói: “Ngày xưa anh bị tất cả mọi người ghét, vậy mà giờ đây lại được yêu hơn tất thày mọi người trong vũ trụ, quả là một bước tiến vượt bậc.” Giờ tôi có thể ngồi đây nghĩ ra những câu thoại này, chứng tỏ tôi đã thật sự rời xa Uemura mất rồi.

« Lùi
Tiến »