Bữa Cơm Ngày Mai Chúng Ta Cùng Chờ Đợi

Lượt đọc: 831 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 3 ☆

“Em đi rồi phải không?”

Tôi đặt đũa xuống, nhìn vào mắt Koharu.

“Đi đâu cơ?”

Koharu vừa đảo nồi lẩu vừa nghiêng đầu vẻ ngạc nhiên.

Gần đây bữa tối của chúng tôi chủ yếu là lẩu. Cải thảo và củ cải đều ngon, hơn nữa có thể nấu theo nhiều vị. Hôm nay là lẩu hàu, nhưng tốc độ đũa của Koharu quá chậm. Mọi lần cô ấy đều giục tôi ăn nhanh kẻo hàu bị cứng lại, nhưng hôm nay món hàu được cho vào nồi lẩu khá lâu giờ vẫn bị bỏ mặc ở đó.

“Còn đi đâu nữa, bệnh viện ấy.”

“À, phải rồi. Hôm nay tình cờ em xin nghỉ được duyệt luôn nên tranh thủ đi rồi anh ạ.”

Koharu điềm nhiên nói dối.

“Mình đã hẹn thứ Bảy đi cùng nhau rồi mà?”

“Thế à? Em quên mất, đúng là đã hẹn thật.”

Tôi bực bội nghĩ từ đâu em đã định tự đi một mình thì có, nhưng tôi không nên nổi giận trong chuyện này. Sau khi chờ cho lòng bình tĩnh lại, tôi uống ngụm trà ừng ực.

“Rồi sao? Kết quả thế nào em?”

“Ừm, giống lần trước anh ạ.”

“Giống nghĩa là sao?”

“Bác sĩ ở đó cũng khuyên em điều tương tự.”

“Rồi em xử trí ra sao?”

Vừa hỏi, tôi vừa có một dự cảm chẳng lành.

“Anh biết ư?”

“Biết chứ. Thời nay việc xin second opinion là chủ đề nóng mà.”

“Vâng. Nhưng trào lưu đó sắp thoái trào rồi, nên em quyết định thử đi xin third opinion xem. Mình phải tiến thêm một bước nữa anh ạ.”

“Koharu này.”

“Dạ?”

“Em nghĩ cẩn thận hơn đi.”

“Em vẫn đang nghĩ mà.”

Koharu dừng việc đảo nổi lẩu, đặt đũa xuống một cách thô lỗ.

“Chúng ta có nên kéo dài thời hạn ra thế này không?”

“Em đâu có ý muốn kéo dài.”

“Nhưng vị bác sĩ hôm trước đã nói chúng ta nên nhanh chóng quyết định mà. Trong lúc chúng ta ngồi bàn bạc thế này, bệnh tình của em vẫn đang tiến triển nặng thêm đó.”

“Điều đó không cần anh nói em cũng biết. Nhưng em rất muốn có con.”

Koharu chau mày lại, giọng cô sắc lẻm.

“Anh biết, nhưng mà…”

“Nhưng mà sao? Em không thể chấp nhận việc mình phải vứt bỏ cơ hội xây dựng gia đình tới hai lần. Em rất biết ơn ông bà, nhưng từ nhỏ em đã quyết định rằng mình sẽ xây dựng một gia đình nhỏ có bố, có mẹ và có con cái. Thế nên em thậm chí đã phải kiên nhẫn chờ đợi cho tới bây giờ đấy.”

Tôi biết điều đó, bản thân tôi cũng mong ước như vậy. Nhưng không thể làm thế được.

“Con cái không phải là tất cả đâu em. Chỉ cần hai chúng ta cũng đủ trở thành một gia đình rồi.”

“Hai người thì chỉ là đôi vợ chồng thôi. Có đứa con mới trở thành một gia đình được. Hai người trèo lên xe máy thì chỉ là một chuyến đi bình thường thôi. Thật nhiều người trèo lên thì mới thành băng đảng đường phố được.”

“Một chuyến đi bình thường tốt hơn chuyến đi của một băng đảng đường phố chứ. Vả lại, chắc chắn có điều quan trọng hơn con cái.”

“Điều gì quan trọng đến vậy?”

“Ngay bây giờ thì anh chưa biết được.”

“Nếu vậy anh đừng bàn ra tán vào nữa. Người bị bệnh là em nên em sẽ quyết định.”

Koharu nói cứng, không chừa chỗ để tôi chen vào. Tôi suýt nữa thì lơ ngơ không biết xử lý ra sao trước khí thế đó của Koharu, nhưng giờ không phải lúc tôi được phép làm thế.

“Nhưng nếu có chuyện gì xảy ra với em thì anh biết phải làm sao.”

“Nhỡ có chuyện gì thì anh chỉ cần đọc tiểu thuyết nhắc đến người chết và lơ đãng nhìn xa xăm như trước đây thôi, thời gian sẽ chữa lành cho anh.”

Koharu lạnh lùng nói. Thời gian quả thực ẩn chứa sức mạnh đáng kinh ngạc. Trong vòng chưa đầy mười năm, một kẻ chìm dưới đáy như tôi đã hồi phục lại như cũ. Thế nhưng tôi không muốn nếm trải lại cảm giác đó thêm một ngày nào nữa.

“Anh đọc gần hết những cuốn tiếu thuyết kiểu đó rồi.”

“Trên đời có nhiều cuốn tiểu thuyết nhắc tới người chết hơn anh tưởng nhiều. Không chỉ có bộ Asami Mitsuhiko, còn có bộ Ngôi nhà mèo tam thể và bộ Viên cảnh sát Totsugawa nữa, rồi còn có Conan nữa mà.”

“Cho rằng đúng là như vậy, thì sau này cũng sẽ không có ai thô bạo bước vào nội tâm u sầu của anh như Koharu trước đây nữa, không phải sao?”

“Em không biết.”

“Nếu không có Koharu, anh sẽ không thể làm gì. Vì có Koharu nên anh mới thoát khỏi tình trạng đó. Xin em, làm om đừng để anh phải trải qua cảm giác đó lần nữa được không?”

“Đừng nhờ cậy em một chuyện thế này…”

Thấy tôi nói với tâm trạng van lơn, nét mặt Koharu đã dãn ra một chút.

“Anh muốn Koharu sống thật khỏe mạnh.”

“Em cũng đâu có muốn chết.”

“Nếu thế thì…”

“Em biết…”

Koharu mơ hồ nhìn lên trời.

“Anh biết căn bệnh này nghiêm trọng, nó khiến em phải cân nhắc đắn đo rất nhiều. Anh hiểu tâm trạng của em. Nhưng đây không phải một chuyện cho phép chúng ta lưỡng lự.”

Câu trả lời đúng về việc nên làm thế nào đã được định sẵn. Tôi cẩn trọng chuyển cảm xúc của mình vào lời nói.

Đương nhiên, việc này không khiến Koharu hiểu và thuận theo, nhưng chí ít cô ấy đã đồng ý lần tới sẽ để tôi đi khám cùng.

“Trong phòng chờ khoa Sản này toàn là tạp chí Câu lạc bộ Trứng và Câu lạc bộ Gà bông *. Người ta nên dừng việc bày chúng ở đây mới phải.”

☆ ☆ ☆

Các tờ tạp chí chuyên cung cấp thông tin liên quan mang bầu, sinh nở và nuôi con nhỏ.

Tuy nói vậy nhưng Koharu vẫn cầm lấy một tờ Câu lạc bộ Trứng rồi ra sô pha ngồi. Bệnh viện lần này có cửa sổ lớn hơn bệnh viện lần trước, mang tới cảm giác tự do hơn một chút.

“Tại sao? Có tạp chí vẫn hơn không có chứ?”

Tôi cũng ngồi xuống bên cạnh.

“Tuy là vậy, nhưng phòng khám sản phụ khoa không phải nơi chỉ các bà mẹ đang mang thai mới ghé tới, người ta nên đặt những tờ tạp chí không khiến ai phải chạnh lòng thì hơn. Kiểu như tờ Thông tin các công ty Nhật Bản hay Người hâm mộ đường sắt chẳng hạn. Anh nghĩ sao?”

“Nhưng rất có thể trong những người tới đây có những người đầu tư chứng khoán thua lỗ, có những người đang chuẩn bị ly hôn với người chồng say mê đường sắt. Chẳng có thứ gì không khiến bất kỳ ai chạnh lòng đâu em ạ.”

“Vậy nếu em là Thủ tướng, em sẽ cho dựng vách ngăn trong phòng chờ của khoa Sản. Em sẽ cho chia thành các ngăn dành cho phụ nữ sắp sinh, người đang chừa vô sinh, và những người bệnh giống em.

“Không ngờ em cũng có tham vọng ghê.”

“Thường thôi anh.”

Dù vậy, Koharu vẫn lật giở cuốn Câu lạc bộ Trứng soàn soạt.

Khi Koharu đọc xong cuốn Câu lạc bộ Trứng thứ ba, cuối cùng cô cũng được đưa tới phòng khám. Bác sĩ lần này nuôi râu, vẻ ngoài khá luộm thuộm, nhưng vẫn đầy uy nghiêm. Những người làm công việc thông báo chuyên gì đó cho người khác đều mang ý chí mạnh mẽ, vững vàng như vậy cả.

“Ừm, mọi chuyện đúng như những gì được viết ở đây.”

Vị bác sĩ đọc tờ kết quả khám, đoạn đưa mắt nhìn một lượt xấp ảnh X-quang đính kèm.

“Hai người còn trẻ, hẳn đã muộn phiền nhiều lắm. Vì tương lai vẫn còn rất dài phía trước mà.”

Bác sĩ mỉm cười thân thiện, nhưng chắc chắn ông đã đưa ra kết luận.

“Anh chị kết hôn chưa lâu đúng không?”

Thấy tôi chăm chú nhìn vào miệng bác sĩ chờ nghe nói tiếp, vị bác sĩ bèn hỏi.

“Sắp được hai năm ạ.”

“Đây là giai đoạn hạnh phúc nhất đấy. Bùi ngùi thật. Năm sau là tròn hai mươi năm từ khi tôi kết hôn. Cuộc sống hôn nhân có nhiều điều mệt mỏi lắm. Giờ nhìn lại chính tôi cũng thấy ngạc nhiên vì nó đã tồn tại được lâu đến thế đấy.”

“Không có cách nào sao bác sĩ?”

Koharu hỏi, cắt ngang câu chuyện của vị bác sĩ khi ông tìm cách giải tỏa căng thẳng cho chúng tôi.

“Cách gì cơ?”

“Cách để không phải cắt bỏ tử cung ấy ạ.”

“Tôi hiểu cảm giác của chị. Chị vẫn chưa có con, điều này thật tàn nhẫn đối với chị. Có thể nghĩ đến việc cắt khối u ra và lập tức dùng khối u đó để xét nghiệm bệnh. Nếu nó là u ác tính, chị chỉ còn cách cắt bỏ toàn bộ thôi.”

“Không thể đợi tới khi sinh con xong ạ?”

“Không được. Phải làm sớm nhất có thể. Chị càng trẻ, bệnh tiến triển càng nhanh.”

Bác sĩ nhẹ nhàng trả lời hết những câu hỏi của Koharu. Cô ấy đã phải nghe nhắc lại cùng một việc đến ba lần. Gương mặt Koharu tối sầm như phủ bóng mây. Cảm thấy phải nói gì đó giữa không khí đông cứng của phòng khám này, tôi cố tìm một câu phù hợp, nhưng không tìm ra câu nào để nói với Koharu hay để hỏi bác sĩ.

“Năm thứ ba kể từ khi làm việc ở đây, tôi có làm phẫu thuật cho một người có chứng bệnh giống như chị đấy.”

Bác sĩ nhìn hai chúng tôi rồi bắt đầu kể.

“Thế ạ?”

“Ừ. Cô gái ấy cũng trẻ như chị vậy. Hình như khi đó cô ấy chưa kết hôn. Trước phẫu thuật, cô ấy luôn nói khả năng cao là u lành tính, chắc chắn sẽ không sao, nhưng khi mổ mới biết đó là u liên kết. Chưa đầy hai tuần sau phẫu thuật cô ấy đã qua đời. Khi đó tôi đã rất khổ sở.”

Giọng nói của bác sĩ vẫn chậm rãi đều đều như cũ, nhưng lồng ngực tôi đã thắt lại. Chuyện kể về người khác ờ bệnh viện chẳng khác gì lời tuyên cáo bệnh trực tiếp dành cho mình cả.

“Những người không biết bệnh thật của mình lúc nào chẳng nhiều lý do, phải không? Nào là công việc là quan trọng, nào là tương lai, nào là ước mơ, nào là trách nhiệm. Nhưng hơn hai mươi năm làm việc ở đây, thật ngạc nhiên là cho tới giờ tôi chưa từng thấy điều gì quan trọng hơn sinh mạng con người cả. Chưa một lần nào.”

Tôi gật đầu đồng tình với bác sĩ. Bản thân tôi cũng chưa từng thấy điều gì như thế cả.

“Những kẻ khôn ngoan nửa vời sẽ cho rằng chính nhờ có bệnh nhân nên nghề bác sĩ mới được hình thành. Nhưng chúng tôi luôn ước thế giới này không còn những căn bệnh nữa. Ước một cách thật lòng, như những kẻ ngốc vậy. Ngày hôm nay chị đã tới đây gặp tôi thế này, nên tôi rất muốn có thể cứu chị.”

“Xin nhờ cậy cả vào bác sĩ ạ.”

Bác sĩ chưa dứt lời, tôi đã đứng lên, cúi đầu xuống thật thấp. Xin hãy cứu lấy cô ấy. Trong lòng tôi chỉ còn nguyện cầu đó mà thôi.

Bác sĩ mỉm cười nói “Tất nhiên rồi”, đoạn quay sang nhìn Koharu:

“Chị đồng ý chứ?”

Koharu khẽ gật đầu.

“Tốt rồi. Vậy chúng ta lên lịch thôi. Ngày sớm nhất tôi có thể phẫu thuật là ngày mười lăm. Trong hai tuần kể từ giờ tới lúc đó, chị cần tới bệnh viện hai lần, một lần để lấy máu dùng cho phẫu thuật, một lần để xét nghiệm, lần đầu là vào Chủ nhật tuần sau…”

Sau đó, rất nhiều việc đã được quyết định, hệt như khi đăng ký lớp học bơi vậy.

Vương Hải Yến (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »