“Hóa ra tình yêu là thứ dễ dàng có được đến thế.”
Tôi thực sự ngạc nhiên.
“Thấy chưa? Tao bảo rồi mà, chỉ cần mày không lơ đãng nhìn xa xăm nữa thì mày sẽ có được hầu hết những thứ mày muốn thôi.”
Tsukahara kẻ cả nói.
Hai ngày sau buổi xem mắt tập thể mà Tsukahara ép tôi tới, Suzuhara đã cất tiếng gọi khi thấy tôi ở trường. Thấy tôi chuẩn bị bước vào nhà ăn, cô ấy đã từ phía sau chạy đến.
“Em tưởng cùng trường đại học thì em sẽ sớm tìm thấy anh, nhưng không ngờ vì khác khoa khác khóa mà em mất tới hai ngày liền.”
“Em đi tìm anh á?”
“Vâng. Trong tiết học trống, lúc đi học về hay lúc sáng sớm mới tới, lúc nào em cũng tha thẩn đi quanh trường, mắt dáo dác tìm anh.”
Nhìn Suzuhara vừa nói vừa thở dốc, tôi thấy cô ấy thật dễ thương.
Tôi đã rất ủ dột, nghĩ mình sẽ không bao giờ thích ai nữa. Tôi nghĩ sẽ chẳng có cô gái nào giống như Uemura cả, nên tôi sẽ không thể yêu được ai khác. Vậy mà vừa chia tay chưa tới một tháng, tôi đã cảm thấy Suzuhara thật dễ thương, và lòng tôi rõ ràng đã dần thích cô ấy.
“Thế là tao chỉ lơ đãng vẩn vơ có ba tuần.”
“Mày đang ganh đua với ai về thời gian lơ đãng nghĩ vẩn vơ hay sao?”
“Không phải thế, tao chỉ nghĩ tới chuyện ngày xưa tao lơ đãng mất mấy năm liền.”
Sau khi anh trai qua đời, ba năm ròng tôi thực sự lạc mất phương hướng. Vậy mà lúc này tôi lại nhanh chóng trở nên bình thường như thế, tôi chợt cảm thấy có lỗi với Uemura.
“Lơ đãng như vậy có đền trăm cái hại mà chẳng được cái lợi nào.”
“Chuyện ấy tao hiểu chứ.”
“Ồ, nhìn kìa, cô ấy ra dáng bạn gái của mày rồi đấy.”
Suzuhara đang ngồi đợi tôi ở băng ghế cạnh cổng trường. Tôi còn chưa chính thức ngỏ lời muốn hẹn hò với cô ấy, nhưng từ khi tìm thấy tôi ở trường, cô ấy thường xuyên ăn trưa và đi về cùng tôi. Mỗi lần tìm thấy tôi, nét mặt cô ấy lập tóc dãn ra thành một nụ cười. Nhìn vẻ mặt cô ấy như vậy tôi thấy rất thoải mái.
“Vậy tao về trước nhé.”
Tsukahara đi học bằng xe máy, cậu ngồi trên xe vẫy tay chào tôi và Suzuhara.
“À.”
Sau khi nhìn bóng lưng Tsukahara đi khuất, tôi và Suzuhara quay qua nhìn nhau. Khoảnh khắc chúng tôi bắt đầu sánh vai bước bên nhau lúc nào cũng ngượng nghịu như vậy.
“Hôm nay Suzuhara không phải làm thêm đúng không?”
“Vâng. Em chỉ làm thêm vào thứ Tư và thứ Bảy thôi.”
“Thế à.”
Những chuyện cơ bản thì tôi hỏi hết mất rồi, giờ biết nói chuyện gì nhỉ? Vừa nghĩ xem nên nói gì chúng tôi vừa tiếp tục câu chuyện. Nhưng điều này cũng không tệ lắm.
“Suzuhara tham gia câu lạc bộ leo núi nhỉ.”
“Vâng. À anh ơi!”
Suzuhara bước hơi chậm lại, mắt ngước nhìn tôi.
“Sao thế?”
“Anh đừng gọi Suzuhara nữa, đã tới lúc anh nên gọi em bằng tên riêng Emiri rồi.”
“Emiri ư?”
“Gọi bằng họ nghe khách sáo mà, anh không thấy thế sao?”
“Thế à. Em nói phải.”
“Anh gọi thử đi.”
Suzuhara nói, đôi mắt lấp lánh háo hức chờ đợi. Tôi thử khẽ gọi tên Emiri, nhưng rồi xấu hổ tới mức muốn ngã lăn ra bất tỉnh.
“Anh thấy kỳ cục không?”
Suzuhara khẽ nghiêng đầu hỏi. Tôi chỉ xấu hổ thôi chứ không thấy kỳ cục. Tên cô ấy có âm hưởng rất hay mà.
“Không, tên em đẹp lắm. Emiri. Ừm, một cái tên rất tuyệt.”
“May quá. Vậy thì, dù sao họ Hayama cũng hơi khó đọc, em cũng không thích gọi anh là Jesus như mọi người… Nên em sẽ gọi anh bằng tên riêng là Ryota. Như vậy được không?”
“Đương nhiên rồi.”
Sau đó, trên đường ra ga, chỉ cần gọi tên nhau cũng đủ khiến chúng tôi khúc khích cười suốt quãng đường.
Hóa ra tôi có thế dễ dàng trở nên thân thiết với một người khác đến vậy. Một tuần sau khi gặp nhau, chúng tôi đã gọi nhau bằng tên riêng. Và trong khoảng mười lăm phút trên đường đi ra ga, chúng tôi đã hoàn toàn nhuần nhuyễn cách gọi đó. Nếu biết được, hẳn Uemura sẽ thán phục nói “Khác hẳn hồi cấp ba, khi đó chẳng ai biết tên riêng của anh Hayama cả. Ngay cả chuyện đó tôi cũng không làm được, trước giờ tôi thực sự đã tránh né mọi người nhiều quá.
“Emiri à, xin lỗi em, năm giờ anh phải làm thêm rồi.”
Vì chúng tôi đi bộ quá thong thả nên lúc tới ga đã là năm giờ kém mười. Trên bầu trời cuối xuân, hoàng hôn đã buông nhưng vẫn còn sáng tỏ, điều đó khiến cảm giác về thời gian của tôi mơ hồ hẳn đi.
“Thời gian chúng ta được ở bên nhau ngắn ngủi quá.”
Vẻ mặt Suzuhara thực sự thất vọng, nên tôi cảm thấy thật khổ sở khi phải nói tạm biệt cô ấy.
“Ngày mai chúng ta lại được gặp nhau mà.”
“Vâng. Vậy hẹn gặp lại anh ngày mai tại trường nhé. À, nhưng mà sau khi tan ca anh gọi cho em nhé. Em muốn được nghe thấy giọng anh.”
“Ừ. Anh sẽ gọi.”
“Dạ. Tạm biệt anh.”
Cho tới lúc bước hẳn vào trung tâm thương mại nơi có hiệu sách tôi làm thêm, tôi có ngoảnh đầu lại mấy lần, Suzuhara vẫn đứng mãi noi đó vẫy tay chào tôi.
Chúng tôi cùng trường đại học nên ngày mai lại có thể gặp lại. Vậy mà sao chúng tôi mất nhiều thời gian để tạm biệt nhau đến thế? Nếu là Uemura thì chưa đầy ba giây sau cô ấy đã biến mất chẳng còn dấu tích, và tôi cũng thấy thoải mái với chuyện đó. Tôi từng hoàn toàn tin tưởng rằng tuy chúng tôi học hai trường khác nhau, nhưng nếu muốn chúng tôi có thế gặp nhau bất cứ lúc nào.
Đang lúc vội vã thay ra đồng phục làm việc trước tủ đồ cá nhân của hiệu sách thì chuông điện thoại reo vang. Là Suzuhara gọi tới.
“Anh ơi, lúc nãy có chuyện em quên mất chưa nói.”
“Chuyện gì vậy?”
“Em yêu anh.”
Khi câu nói đó lan truyền khắp cơ thể, tôi lâng lâng, cảm giác mọi thứ giờ đây sẽ đều suôn sẻ hết.