Bữa Cơm Ngày Mai Chúng Ta Cùng Chờ Đợi

Lượt đọc: 825 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 8 ☆

“Ủa, hôm nay cậu cũng đi làm à?”

Takeshima tới muộn. Gần đây ca làm thêm của chúng tôi thường hay trùng nhau.

“Ừ.”

“Không phải cậu có đủ tiền đi du lịch rồi sao?”

“Ừ, nhưng tớ định làm việc hết tháng Tám cho đỡ lỡ dở.”

Những tưởng tâm trạng u ám đó sẽ nhanh chóng sáng dần lên và trở lại như cũ, nhưng nó vẫn không suy suyển. Tôi chẳng làm gì có lỗi với Emiri, nhưng mỗi lần ở bên Emiri tâm trạng tôi đều chùng xuống, thế nên tôi đi làm thêm nhiều hơn.

“Cậu có thể đi du lịch luôn mà, để ý làm gì.”

“Ừ, thôi kệ đi.”

“Mà này, motivation* làm thêm của cậu duy trì lâu thật đấy. Thật là ngưỡng mộ.”

☆ ☆ ☆

Nghĩa là “động lực”.

Trước câu nói của Takeshima, tôi phì cười.

“Sao vậy?”

“Không có gì, tự nhiên tó thấy từ motivation thật thú vị thôi. À, nhưng mà nghe thông minh đấy.”

“Nghe giống tên một món đồ ăn mới đúng không?”

Takeshima nói, hơi có ý giận.

“Không đâu. Từ đó hay mà.”

“Thôi không sao. Dù có nói những từ như identity* thì sau này tớ cũng chỉ đi bán tạp chí truyện tranh Shonen Jump thôi, stance* của tớ từ đầu đã như vậy rồi.”

☆ ☆ ☆

Nghĩa là “danh tính”.

☆ ☆ ☆

Nghĩa là “vị thế”.

Identity, rồi jump, rồi lại stance. Uemura mà nghe thấy chắc sẽ ngất xỉu mất. Nghĩ tới đó, trong một thoáng tôi thấy thật dễ chịu, nhưng rồi tôi lập tức chùng lòng xuống khi thấy mình chốc chốc lại nghĩ tới Uemura.

“Nếu cậu không hứng thú thì không đi cũng được mà.”

Takeshima vừa nhanh nhẹn xếp những cuốn sách bị trả lại vào thùng xốp vừa nói. Điểm tốt của Takeshima chính là cậu dùng những từ ngữ nghe thông minh và có thể dê dàng khuân vác những món đồ nặng.

“Đi đâu cơ?”

“Đi du lịch ấy.”

“Du lịch á?”

Tôi nghiêng đầu hỏi.

“Vì tớ thấy cậu có vẻ thấp thỏm không yên khi ngày du lịch đến gần. Nếu là một kế hoạch xa xôi thì cậu chưa thấy gi, nhưng khi kế hoạch đó sắp trở thành hiện thực, tâm trạng cậu sẽ nặng nề thôi.”

“Ra là vậy… Mà Takeshima giỏi thật đấy.”

“Giỏi?”

“Ừ, rất giỏi. Chúng ta chỉ gặp nhau khi đi làm thêm, vậy mà cậu vẫn hiểu tớ rất rõ.”

Tôi thật lòng thán phục, nhưng Takeshima lại thở dài nói: “Hayama có thể điềm nhiên nói những câu làm người khác phật ý vậy sao?”

“Ủa? Tớ khen cậu mà?”

“Này nhé, đúng là tớ chỉ đi làm thêm với cậu chứ không gặp ở nơi nào khác, nhưng chúng ta nói chuyện với nhau nhiều thế này, không phải đã giống như bạn bè cua nhau rồi sao?”

“Ồ, ra là vậy.”

“Ồ, ra là vậy á? Chẳng lẽ bây giờ cậu mới biết?”

Takeshima nhún vai kêu “ôi chà” mấy tiếng.

“À không, chúng ta là bạn chứ. Phải đấy. Chúng ta là người quen từ tháng Năm, và là bạn bè nhau từ tháng Bảy.”

“Chuyện đó đâu cần nói rạch ròi như vậy chứ.”

Takeshima tỏ ra hoàn toàn chán nản.

Hồi cấp ba, tôi cũng thường xuyên bị Uemura nhận xét như vậy với vẻ chán nản. Vì luôn nghĩ ngợi lơ đãng một thời gian dài, nên tôi không còn nhạy bén khi kết giao với người khác nữa, tôi luôn khiến người khác tránh xa mình; khi lỡ ý xâm phạm vào riêng tư của người khác, tôi khiến mọi người xung quanh rụt rè chùn bước lại. Nhưng mỗi lần như thế, Uemura đều đưa tay mình ra cho tôi nắm. Sở dĩ tôi có thể nói rằng những ngày cuối cuộc đời học sinh của tôi thật vui, là nhờ khi đó Uemura đã ở bên tôi.

Tôi lại nghĩ tới Uemura mất rồi. Nghĩ nhiều tới cô ấy như vậy, có phải là vì mình vẫn còn yêu cô ấy không? Không, không thể có chuyện đó được. Mới gần đây, mình đã chuyển tình cảm sang Emiri mà không chần chừ lưỡng lự điều gì mà. Trái tỉm mình không thể dao động chỉ vì vừa gặp lại Uemura một chút được. Người mình yêu là Emiri! Nhận ra bản thân đang cố nghĩ theo hướng đó, đầu óc tôi càng thêm rối rắm. Rốt cuộc người tôi yêu là ai vậy?

Người đáng yêu hơn là Emiri. Cô ấy cười nhiều hơn Uemura gấp rưỡi, đôi mắt cũng to tròn đáng yêu gấp rưỡi. Ngay cả ngực Emiri cũng lớn hơn gấp rưỡi Uemura. Nhưng nếu vì thế mà tính ra rằng tôi yêu Emiri hơn Uemura gấp bốn lần rưỡi thì không đúng. Cũng không yêu gấp rưỡi theo cách tính trung bình cộng được. Vậy giờ xét tới tâm hồn - là thứ quan trọng hơn cả. Có lẽ Emiri dịu dàng hơn. Vả lại, Emiri hồn nhiên hay cười, rất giống mặt trời. Nhưng người cho một kẻ u ám như tôi biết rằng vẫn có mặt trời ngoài kia, người tôi tới nơi nhìn thấy ánh sáng lại là Uemura.

“Có phải tớ chỉ đang giả vờ rằng tớ đang bối rối không biết nên làm sao không?”

“Ừ, chắc là vậy đó. Bởi trong đời người, những việc nghiêm trọng khiến một người phải thực sự đắn đo phiền não chỉ xảy ra có hai lần mà thôi.”

Takeshima - một người nhỏ tuổi hơn tôi - dõng dạc nói.

Tôi không thích cảm giác u ám nặng nề trong lòng mình. Nhưng tôi cũng không biết mình yêu ai. Chi có một điều tôi biết chắc. Rằng tôi hiểu rõ Uemura như lòng bàn tay mình vậy. Tôi có thể tưởng tượng được đại khái Uemura nghĩ gì và cô ấy sẽ hành động như thế nào.

Có lẽ mấy năm sắp tới, Uemura sẽ chẳng yêu ai. Uemura thân thiện với mọi người, nhưng không hề cởi mở. Cô ấy cứng nhắc tới mức không biết rằng ở những nhà khác, bố mẹ chỉ cần con cái mình hạnh phúc là đủ rồi. Có lẽ Uemura chỉ chừa lại đậu Hà Lan và cà rốt khi đi ăn với tôi mà thôi.

Có lẽ tình cảm này không phải tình yêu. Có lẽ tôi chỉ đang cảm thấy biết ơn Uemura, có lẽ tôi đang thương hại cô ấy. Tôi không biết thứ tình cảm đang cuộn trào lên trong lòng mình là thứ tình cảm gì. Chỉ biết rằng tôi đang nghĩ tới Uemura. Chỉ có vậy.

“Vì không muốn thừa nhận sự thiếu trách nhiệm của mình nên tớ mới suy nghĩ mãi, chứ thực ra tớ đã có câu trả lời từ trước rồi.”

Thấy tôi lầm bầm như vậy, Takeshima cười nói “Chỉ là đi du lịch thôi mà nói nghe nghiêm trọng quá.”

“Du lịch?”

“Không phải cậu đang giả vờ băn khoăn không biết nên đi đâu hay sao?”

“À không, ừm, có lẽ vậy. Đúng là thế thật.”

Nhờ bạn mình, tôi cảm thấy dễ chịu hơn, tâm trạng tôi nhẹ nhàng đi một chút.

« Lùi
Tiến »