“Sao mày phải báo cáo với tao?”
Khi tôi tới căn hộ của Tsukahara để thông báo về việc sẽ chia tay Emiri, Tsukahara nghi hoặc hỏi.
“Tao nghĩ bình thường người ta sẽ làm thế.”
“Có phải tao sắp xếp cho hai người xem mắt đâu. Bình thường người ta đâu có mang quà tới thông báo thế này.”
“Thế ả?”
“Thôi không sao. Mày uống nước nhé?”
Tsukahara bày đám bánh trôi xiên que tôi mua tới lên bàn, rồi pha trà đựng trong chai để trong tủ lạnh mẩy hôm trước cho tôi.
“Tình yêu luôn là thứ nằm ngoài tầm kiểm soát như vậy đây, nhưng mà chắc Emiri sốc lắm.”
“Mày cũng nghĩ thế à?”
“Đương nhiên rồi. Hai cậu tiến triển tốt đẹp thế mà. Chắc chắn cô ấy sẽ tổn thương lắm.”
“Ừ, chắc là thế.”
Nghe Tsukahara quả quyết, cơ thể tôi càng nặng nề hơn.
“Nhưng thôi, lưỡng lự mãi cũng chẳng giải quyết được gì. Rồi sao, mày sẽ quay lại với Uemura à?”
“Chưa biết. Nhưng tao muốn Uemura biết tới cảm xúc của mình.”
“Thế à? ừm. Cuối cùng thì mọi thứ vẫn là do mày quyết định thôi.”
“Tự nhiên tao thấy có lỗi quá.”
“Không, mày không cần xin lỗi gì cả.”
Vừa lầm bầm “Thật đáng tiếc” và “Ngay từ đầu tao đã biết mọi chuyện sẽ thế này rồi mà”, Tsukahara vừa đưa miếng bánh trôi vào miệng.
“Mày thật giống bố tao.”
“Ủa, ý là sao?”
“Bố tao cũng từa tựa như mày ấy.”
Mỗi lần báo cáo với bố điều gì, dù là chuyện nhỏ bé đến đâu, tôi vẫn thấy hồi hộp. Không biết tôi đã sống theo đúng cách bố chấp nhận, thay cả phần anh trai mình, hay chưa. Nghĩ tới điều đó tôi vô cùng lo lắng. Nhưng bố tôi luôn lặng lẽ gật đầu nói “Hãy cứ làm theo ý con muốn là được.”
“Bố mày cũng thích ăn bánh trôi xiên que hả?”
“À, ừm, đúng thế.”
Có bạn thật tốt. Đôi khi tôi nghĩ vậy.
☆
“Càng để lâu càng khó khăn đấy, chuyện này nói càng sớm càng tốt.” Tôi cố gắng làm theo lời khuyên này của Tsukahara, nhưng cứ đứng trước Emiri là lại không làm được. Biết bao lần tôi hạ quyết tâm nói ra, rồi chưa nói hết câu lại nuốt xuống. Tôi không tìm thấy thời điểm phù hợp, cũng như dũng khí để làm điều này. Không biết thiên hạ đã thực hiện công việc khó khăn này bằng cách nào nhỉ?
“Chúng mình phải quyết định xem nên đi đâu thôi anh. Mình còn phải đặt phòng khách sạn nữa.”
Sau khi dọn dẹp xong bữa tối, Emiri trải mấy tờ báo thông tin du lịch lên bàn. Nhìn tờ bìa rực rỡ của chúng, hơi thở tôi nghẹn lại. Nếu chọn xong địa điếm, thì việc này không thế vãn hồi nổi nữa. Thời gian càng trôi đi, tình thế chắc chắn sẽ càng trở nên xấu hơn hiện tại.
“Xin lỗi em. Anh không thể đi đâu được cả.”
Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi mới nói, nhưng giọng nói của tôi vẫn thật yếu ớt.
“Gì cơ?”
“Anh sẽ không đi du lịch nữa.”
“Tại sao?”
Emiri lo lắng nhìn tôi.
“Biết nói sao đây… Anh thực sự thấy có lỗi với em. Xin lỗi em, anh muốn chia tay.”
Vừa cố gắng trấn áp cảm giác muốn quay lại như cũ, tôi vừa ngập ngừng nói.
“Chuyện anh nói là sao?”
“Chuyện là… xin lỗi em. Anh không thể hẹn hò với em thêm nữa.”
“Anh thật lòng đó ư?”
Emiri lặng lẽ nói.
“Xin lỗi em. Lời anh nói là thật lòng.”
“Em không hiểu chuyện này là sao cả.”
“Em nói đúng. Xin lỗi em. Anh không biết giải thích thế nào nữa, ừm, bữa trước tình cờ anh gặp Uemura. Sau bữa đó anh cứ băn khoăn nghĩ về cô ấy mãi. Anh từng nghĩ rằng anh thực sự yêu em, nhưng anh không làm được như vậy. Em là cô gái tốt anh nghĩ anh thật tàn nhẫn và tồi tệ với em, nhưng anh cứ nghĩ về Uemura mãi.”
Tôi muốn thành thật hết mức có thể, nhưng chẳng vì thế mà mọi chuyện nhẹ nhàng đi được chút nào. Nước mắt dâng lên trong mắt Emiri càng lúc càng nhiều, chúng biến thành những giọt nước mắt lớn và rơi xuống.
“Em không cam lòng.”
“Nhưng anh không thể đi du lịch với tâm trạng này, càng không thể ở bên em được nữa.”
“Sao anh có thể nói ra những lời lạnh lùng đó?”
“Xin lỗi em.”
Tôi đã gây ra chuyện gì thế này? Emiri đang khóc thầm, điều đó làm tôi nhói đau. Tôi từng là một kẻ u ám bị mọi người xa lánh, nhưng khi đó tôi vẫn là một gã tử tế. Chí ít thì tôi chưa tùng cố ý làm tổn thương người khác bao giờ.
“Trong khi em yêu anh đến thế này sao?”
“Anh biết. Xin lỗi em.”
“Không gì có thể cứu vãn được nữa sao anh?”
“Anh thực sự xin lỗi.”
“Chuyện này thật tàn nhẫn với em.”
Emiri lặp lại câu đó biết bao lần giữa những dòng nước mắt. Mỗi lần như thế, tôi đều vội vã xin lỗi. Tôi không biết phải làm sao để cô ấy nín khóc, không nghĩ ra điều à việc xin lôi.
“Anh biết không?”
Khi nước mắt voi đi, Emiri ngẩng mặt lên nhìn tôi.
“Gì cơ?”
“Mỗi lần nhắc tới Uemura, anh đều dùng từ ‘bọn anh’ đấy.”
“ Bọn anh ư?”
“Vâng. Từ ‘bọn anh’ của anh đương nhiên không chỉ em và anh, mà chỉ anh và Uemura.”
Một cụm từ thật tàn nhẫn. Nó vô cảm hơn cả từ identity hay từ potential. Hóa ra tôi đã điềm nhiên nói ra cụm từ đó mà không hề hay biết. Có lẽ tôi tồi tệ hơn tôi nghĩ về mình rất nhiều.
Dần dần Emiri mệt nhoài vì khóc, mắt và mũi cô đỏ ửng cô không nói gì, chỉ lơ đãng ngồi đó. Xin em đừng mất phương hướng như vậy được không? Tôi muốn nói với cô ấy như vậy, nhưng không thể cất thành lời, vì thế tôi cũng lặng im nhìn ra khung cảnh bên ngoài cửa sổ.