Đợt lễ Obon* tôi kín lịch làm thêm, nên tới cuối tháng Tám tôi mới đi thăm mộ anh trai được. Ngày thường tôi hay tới thăm, nên đợt này tôi tới thăm muộn một chút hẳn anh cũng không giận đâu. Vừa tự biện bạch cho mình như vậy, tôi vừa bước vào nghĩa trang. Lần nào tới đây tôi cũng cảm thấy không khí nơi này khác hẳn bên ngoài. Con đường đi nóng rực vì nắng phía tây rọi xuống, vậy mà nơi đây lại hơi lành lạnh, tựa như đã bị mặt trời bỏ quên. Tôi mua nhang ở nhà quản trang, múc nước vào chiếc thùng gỗ, khi mang chúng tới gần mộ của anh, đôi chân tôi khựng lại. Có một người đang đứng trước mộ anh, đó là Uemura.
☆ ☆ ☆
Dịp lễ của người Nhật kéo dài trong ba ngày, thường là trong tháng Tám dương lịch, để tưởng nhớ tổ tiên. Trong dịp lễ này, những người đi làm ăn xa sẽ về quây quần bên người thân, cùng đi viếng mộ người đã khuất.
Lúc ấy, Uemura đang cắm hoa lên chiếc bình trên mộ anh. Nhận ra sự có mặt của tôi, cô cũng ngạc nhiên như tôi nhưng rồi gương mặt cô hiện ra một vẻ khó chịu tận đáy lòng,
“Sao anh cố tình tới đây vào thứ Bảy thế này? Anh là sinh viên cơ mà, hôm nào anh chẳng rảnh. Lẽ ra anh nên nhằm lúc nào ít người ở đây để tới mới phải.”
“Ừ… em nói đúng.”
Đột nhiên bị chỉ trích, tôi chỉ biết đáp lại một cách ngớ ngẩn như vậy.
Hồi còn hẹn hò, hai đứa tôi thường xuyên tới đây. “Chúng mình chẳng có chỗ nào khác muốn đi, vả lại anh trai anh cũng sẽ rất vui khi thấy anh tới, một mũi tên trúng hai con nhạn anh nhỉ.” Uemura nói vậy, nên hai chúng tôi thường tới đó mỗi khi hoàng hôn phủ bóng.
“Em vẫn đến thăm anh ấy đấy ư?”
“Khoảng mỗi tháng một lần thôi. Nếu chỉ vì chia tay với anh mà em không tới thăm mộ nữa thì em dễ bị trời phạt lắm.”
“Ra là vậy.”
Chỉ Uemura mới có thể có những suy nghĩ kiểu đó.
“Em cắm hoa mất rồi, hay là em bỏ đi nhé? Anh cũng mang hoa tới phải không? Hoa của em để cắm mấy ngôi mộ vô danh cũng được.”
“Không cần đâu.”
“Thế ư? Vậy em về đây, chào anh nhé.”
Uemura nhanh chóng thu dọn đám hoa cũ vừa thay ra, tay với lấy chiếc thùng gỗ và gáo nước.
Đầu óc tôi lơ đãng, suýt chút nữa thì đáp “Ừ, chào em nhé”, nhưng rồi tôi lắc đầu. Dù chúng tôi không còn là người vêu, nhưng hiếm hoi lắm mới được gặp lại nhau thế này, tôi không thể dễ dàng tạm biệt cô ấy như vậy được.
“Chờ đã.”
“Gì vậy anh?”
Uemura ngoảnh lại nhìn tôi với vẻ nghi hoặc.
“Chuyện gì ư? Ừ nhỉ. Ừm, dạo này em thế nào? Mọi thứ ổn không?”
“Cũng tạm.”
“Thế à. Thế công việc thì sao? Thuận lợi cả chứ?”
“Vẫn bình thường anh ạ.”
“Vậy thì tốt rồi. À phải rồi, mùa hè vừa qua của em thế nào? Em được nghỉ hè đúng không?”
“Em được nghỉ lễ Obon thôi anh.”
“Ừ, chắc là thế nhỉ.”
Tôi đã lên tiếng giữ cô ấy lại, nhưng lại chỉ nói ra được những câu chẳng đâu vào đâu, vả lại Uemura cũng không hứng thú, nên câu chuyện giữa chúng tôi thật rời rạc.
“Thay vì hỏi em những câu đó, anh mau đi cắm hoa kẻo chúng héo hết đấy.”
Uemura chỉ vào đám hoa tôi mang theo.
“Ừ, anh biết… À em này.”
“Lại chuyện gì nữa hả anh?”
“Lại ư? À phải rồi. Chúng mình đi ăn cái gì đi. Tới Gusto nhé?”
Nếu cứ thế này, câu chuyện giữa chúng tôi sẽ lại bị cắt đứt giữa chừng như mọi khi mất. Tôi vô cùng luống cuống.
“Thôi, em không đói.”
“Thế KFC thì sao?”
“Không! Vả lại, không phải anh Hayama đã có bạn gái rồi sao?”
Uemura thở dài, ngạc nhiên và thất vọng.
“Đúng là như vậy. Nhưng chúng ta chỉ nói chuyện thôi mà, có sao đâu. À, phải rồi, chúng ta đi uống trà nhé.”
“Dù là quán trà hay KFC em đều không muốn đi riêng với anh.”
“Tại sao? Có phải chuyện gì xấu xa đâu.”
Tôi biết Uemura đang thấy rất phiền phức và khó chịu. Nhưng cứ thế này mà tạm biệt nhau thì buồn quá.
“Anh thử tường tượng đi Hayama. Tưởng tượng rằng khung cảnh này được dựng lên trong phim truyền hình lịch sử dài tập của đài NHK nhé.”
“Phim truyền hình lịch sử dài tập?”
“Vâng. Trong đó, nhân vật nam chính tình cờ gặp lại người yêu cũ, hai người thong thả đi ăn gà rán KFC với nhau. Anh có thể ủng hộ họ không? Bạn gái mới của anh ta thật đáng thương, còn anh ta thì thật tùy tiện, không biết cân nhắc. Dù nhân vật chính có do Leonardo Dicaprio đóng em cũng sẽ không xem tiếp nữa đâu. Chắc chắn bộ phim đó sẽ đạt tỷ suất người xem thấp nhất trong lịch sử phim truyền hình của NHK cho mà xem.”
“Anh chẳng hiểu gì cả.”
Tôi cố tưởng tượng ra khung cảnh bộ phim theo lời giải thích của Uemura, nhưng không hình dung ra điều gì.
“Thế ư?”
“Ừ. Vốn dĩ phim lịch sử đâu có làm về chủ đề tình yêu, Leonardo Dicaprio cũng sẽ không đóng trong đó được, anh cũng không hiểu nổi phim em nói lấy bối cảnh trong thời đại nào nữa.”
“Ý em là dù thế nào em cũng không muốn làm như thế.”
“Nếu thế thì ít ra cũng cùng nhau uống nước hoa quả chứ em. Mua tạm từ máy bán hàng tự động đâu đó gần đây cùng được.”
“Anh khát đến thế sao?”
Uemura chau mày hỏi.
Đúng vậy. Giờ đang mùa hè, tôi lại vừa đột nhiên gặp Uemura, và vừa gắng hết sức thuyết phục cô ấy nên giờ cổ họng tôi khô khốc rồi. Tôi gật đầu.
“Vậy em cho anh chai nước này. Em chưa uống tới đâu”
Uemura lôi một cai Pocari Sweat từ trong túi ra nhét vào tay tôi rồi quay lưng bước đi.
Chai nước Pocari trong tay tôi đã ấm lên, nhưng chiếc nhãn màu xanh da trời nổi bật của nó vẫn như cũ, điều đó kéo thẳng tôi về với những hoài niệm xưa. Cho tới giờ, tôi đã nhận hơn ba chai Pocari Sweat từ Uemura. Trước và sau khi hẹn hò, Uemura đều thường xuyên đưa Pocari cho tôi. Mỗi lần ở bên Uemura tôi đều thường xuyên khát nước. Nhớ lại chuyện đó, tôi hơi mỉm cười, nhưng rồi lại thấy buồn. Cô ấy vẫn đưa Pocari cho tôi như trước đây, vậy có thực là sau đánh giá tổng thể cô ấy đã ghét tôi rồi không? Không, không thể có chuyện đó được. Một chuyện nghĩ một chút là thấy, vậy mà sao tôi không thử xác nhận lại chứ?
Tôi để lại chai Pocari, hoa và thùng nước trước mộ anh rồi đuổi theo, Uemura đã ra khỏi nghĩa trang và đi bộ trên đường. Mỗi lần cô rời đi đều rảo bước như thế.
“Chờ đã!”
“Anh phiền phức quá đó Hayama.”
Uemura thể hiện nét mặt bực bội nhất có thể, nhưng vẫn dừng bước.
“Anh biết. Nhưng hãy cho anh biết điều này.”
“Điều gì?”
“Tại sao chúng ta lại chia tay? Anh đã luôn thắc mắc về điều đó.”
“Giờ này anh vẫn hỏi câu đó sao?”
“Ừ, vì tới giờ anh vẫn canh cánh trong lòng câu hỏi ấy. Dù gì chúng ta cũng chia tay rồi, em không thể nói thật cho anh biết sao?”
“Vâng… vậy cũng được.”
Uemura thở dài như vừa bỏ cuộc.
“Bà em nói em cần phải hẹn hò với một người giống như mặt trời vậy.”
Cô nói.
“Chuyện đó nghĩa là sao?”
“Gia đình em cũng không êm ấm gì, nhưng bà em nói em đã thiệt thòi về chuyện gia đình rồi, bà không thể tán thành cho em ở bên một người có cùng hoàn cảnh nặng nề như thế được.”
“Ừ.”
Lời bà nói ra thật tàn nhẫn với tôi. Nhưng tôi hiểu điều bà nói.
“Anh Hayama cũng vậy. Chắc chắn bố mẹ anh cũng sẽ nghĩ anh không nên hẹn hò với một con bé không có bố mẹ như em, mà nên ở bên một cô gái tràn đầy sức sống hơn. Vì bậc cha mẹ nào cũng sẽ thích những cô con dâu có điều kiện tốt hơn mà.”
Tôi biết ý Uemura muốn nói bậc cha mẹ nào cũng vậy. Họ hiểu rõ thế nào là định kiến, là quan niệm bảo thủ, nhưng khi đụng tới con cái mình thì họ liền mất đi khả năng phân định phải trái đó. Bố mẹ là những người như vậy đấy.
“Nhưng mà điều đó đâu có đúng?”
“Đương nhiên em biết suy nghĩ của bà là sai. Nhưng em hiểu bà nói vậy vì muốn điều tốt cho em, thế nên em muốn đáp lại tấm lòng đó của bà. Cảm giác đó mạnh tới mức chính em cũng phát ngán lên với bản thân mình ấy.”
“Anh hiểu cảm giác đó của em, nhưng mà…”
Nếu là tôi, tôi cũng muốn nghe theo lời bố mẹ nhiều nhất có thể. Tôi không muốn bố mẹ phải thất vọng, phải buồn vì mình. Chắc chắn, so với con cái những gia đình ấm êm bình thường, chúng tôi mẫn cảm hơn đối với mong muốn của cha mẹ dành cho chúng tôi, và cảm giác không muốn phản bội lại mong muốn ấy của chúng tôi mạnh hơn những người bình thường. Nhưng dù có thế, điều này vẫn là quá mức rồi.
“Nhưng mà chúng ta đâu còn là trẻ con nữa?”
“Dù em có lớn thế nào vẫn phải nghe lời bà. Đó là tất cả con người em đó. Đối với em, lời bà nói quan trọng hơn cả Hiến pháp Nhật Bản. Dù em đã hơn hai mươi tuổi, dù em có đi làm, em cũng không thể cãi lại lời bà. Hằng sáng em vẫn ăn nattou, mỗi tối trước khi đi ngủ em vẫn uống sữa như bà muốn. Bà nói nếu làm vậy em sẽ sống rất thọ.”
Uemura nói, cô nở nụ cười đầu tiên trong ngày hôm nay.
“Thế ư?”
“Vâng. Là như vậy đấy. Anh hài lòng với câu trả lời chưa?”
Tôi không biết mình hài lòng chưa. Nhưng câu hỏi vương vấn mãi trong lòng tôi giờ đã được giải đáp. Một câu trả lời rất bất công, rất vô tình, nhưng cũng rất dễ hiểu. Tôi nghĩ vậy.
☆
“Đây. Anh thấy sao? Nhiều đúng không?”
Sau bữa tối, Emiri bày số tiền làm thêm tháng Tám lên bàn ăn.
“Ồ, nhiều ghê nhỉ.”
“Năm mươi sáu ngàn yên đó. Thực ra em cũng đã cố gắng rất nhiều đấy.”
Emiri nhoẻn cười. Nụ cười thành thực, trong sáng. Chắc chắn bố mẹ tôi sẽ rất thích một cô gái vui vẻ như Emiri.
“Sao thế anh? Anh ngạc nhiên vì số tiền lớn quá à?”
Emiri nhìn sâu vào mắt tôi.
“À không, anh đang nghĩ không biết bố mẹ em nghĩ như thế nào về anh.”
“Sao đột nhiên anh nghĩ vậy? Không phải anh đang tính tới chào hỏi bố mẹ em đấy chứ?”
“Không, tự nhiên anh nghĩ thế thôi.”
“Kỳ cục thật. Đương nhiên bố mẹ em sẽ thích anh rồi.”
“Thế ư?”
“Còn hỏi Thế ư nữa, anh thiếu tự tin sao?”
“Đương nhiên rồi, bởi vì tính anh u ám mà.”
Emiri chớp chớp mắt ngạc nhiên trước câu nói của tôi.
“Ủa? Không phải anh rất u ám à?”
Emiri bật cười hỏi: “Ư ám chỗ nào vậy?”
“Anh Ryota không u ám tẹo nào, vả lại, chỉ cần con cái hạnh phúc là bố mẹ em đồng ý hết.”
“Thế ư?”
“Thôi đừng nói chuyện đó nữa anh, chúng ta cùng nghi xem nên đi du lịch ở đâu đi.”
Emiri nói rồi ngồi vào lòng tôi.
“Anh muốn đi đâu?”
“Nên đi đâu bây giờ nhỉ?”
“Anh từng đi những đâu với bạn gái cũ rồi?”
“Hả?”
“Nơi xa nhất mà anh tùng đi du lịch với Uemura là ở đâu?”
“Để anh nhớ lại xem. Nơi xa nhất bọn anh từng đi chắc là Osaka rồi.”
“Thế cơ đấy.”
“Hơn nữa chỉ đi về trong ngày thôi.”
“Thế à? Vậy đây là lần đầu tiên anh đi du lịch qua đêm với ai đó ư?”
“Có lẽ thế.”
“Tuyệt quá!”
Emiri reo lên sung sướng, nhưng trong lòng tôi lại thấy áy náy. Và rồi tôi thấy bối rối khi nhận ra mình có thứ tâm trạng áy náy này. Có lẽ vì hôm nay đột nhiên gặp Uemura nên lòng tôi mới dao động như vậy. Bản thân tôi bữa trước cũng rất háo hức với chuyến du lịch. Dù biết được lý do chia tay thì tình cảm của tôi đối với Emiri cũng không thay đổi được. Như để ngăn chặn không cho cảm xúc kỳ lạ này lan rộng thêm, tôi liền đưa ra vài địa điểm du lịch:
“Em thấy Kyushu thế nào?”
“Được ạ. Ở đó rất tuyệt!”
“Nhưng mà, đã mất công đi du lịch rồi thì đi nước ngoài cho bõ nhỉ. Chắc chúng ta có thể đi Hàn Quốc đấy.”
“Nghe hấp dẫn quá!”
Mỗi lần tôi đưa ra gợi ý, mắt Emiri lại sáng lên lấp lánh.
“Giờ đang nóng, tới nơi nào mát mẻ chút cũng hay. Như Hokkaido chẳng hạn. Hay là ra biển chơi? Nếu ra biển thì đi Okinawa nhé?”
Để đầu óc không còn khoảng trống cho những suy nghĩ khác chen vào nữa, tôi liên tục đưa ra đề xuất.
“Chỗ nào nghe cũng thích!”
“À, phải rồi. Thái Lan thì sao? Lần trước anh có đi rồi, chỗ đó ổn đấy.”
“Vâng. Thái Lan nghe có vẻ vui nhộn.”
“Emiri thì sao? Có chỗ nào em muốn tới không?”
“Ừm. Chỉ cần đi với anh thì đi đâu cũng được. Dù là Hokkaido hay Thái Lan, hay công viên nào đó gần nhà, chỉ cần có anh là đủ.”
Nếu là ngày hôm qua, câu nói này của Emiri hẳn đã khiến tôi hạnh phúc vô bờ, thế nhưng lúc này nó lại khiến trái tim tôi nặng trĩu.