Bữa Cơm Ngày Mai Chúng Ta Cùng Chờ Đợi

Lượt đọc: 822 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 6 ☆

“Công việc đơn giản quá khiến đầu óc tao phát cuồng tới nơi rồi.”

Cuối cùng Tsukahara cũng phải than phiền.

Từ sáng tới giờ cậu cần mẫn gắn quà tặng kèm vào các chai nước. Đó là công việc làm thêm mà Maeda - người khá thân với tôi khi chúng tôi cùng làm thêm công việc đi phát tò rơi quảng cáo khoảng một tuần trước - giới thiệu cho tôi răng “Công việc nhẹ nhàng lắm”. Chỉ cần hiểu cách làm thì công việc này rất đơn giản, nhưng việc phải lặp đi lặp lại mãi một công việc chán hơn tôi tưởng tượng lúc đầu rất nhiều.

“Mày làm việc chăm chỉ quá.”

“Ờ, cũng tạm.”

Hôm qua tôi đi phát tờ rơi quảng cáo lớp học hội thoại tiếng Anh, hôm kia thì đi làm thêm ở hiệu sách. Vừa bước vào đợt nghỉ hè, tôi liền làm thêm gấp năm lần bình thường thỉnh thoảng Tsukahara cũng cùng làm một việc làm thêm ngăn hạn với tôi.

“Sao mày phải làm thêm nhiều thế?”

“Tao đang định đi du lịch đâu đó vào tháng Chín, cuối đợt nghỉ hè này.”

Vừa làm tôi vừa trả lời. Chỉ cần lơ đãng một chút là những chiếc chai nhựa trên băng chuyền sẽ đi vụt qua mất. Thỉnh thoảng Tsukahara lại làm sót một chai, khiến lượng công việc dán quà tặng kèm của tôi tăng lên gấp rưỡi.

“Cùng với Emiri á?”

“Ừ.”

“Đôi bọn mày tiến triển thuận lợi hơn tao tưởng đấy. À nhắc mới nhớ, Mika bảo hôm trước có gặp Uemura.”

“Thế à.”

Vì chúng tôi hẹn hò với nhau hơn hai năm nên cũng có mấy người bạn chung. Thật kỳ lạ, tuy đã chia tay nhưng đâu đó chúng tôi vẫn có mối liên hệ với nhau như thế.

“Nghe nói khi nghe Mika kể mày si mê bạn gái mới như điếu đổ, Uemura đã nói lời chúc mừng, vẻ chân thành lắm.”

“Tao cũng đoán vậy.”

Hình ảnh Uemura vui sướng khi biết tôi đang yêu một ai đó khác dễ dàng hiện lên trước mắt tôi.

“Hai đứa chúng mày lạ thật đấy.”

“Lạ cái gì cơ?”

“Biết nói sao nhỉ, tự nhiên tao đâm ra thắc mắc tại sao chúng mày lại chia tay.”

“Tao cũng chịu.”

Uemura nói đó là quyết định sau khi đánh giá tổng thể về cả hai đứa, nhưng tới lúc này tôi vẫn chưa nghĩ ra được lý do thật sự là gì. Lúc này tôi không còn thấy nhói đau khi nghĩ về Uemura nữa, nhưng vẫn băn khoăn không hiểu tại sao ngày đó chúng tôi phải chia tay.

“Mà này, sao cả Tsukahara cũng làm thêm chăm chỉ vậy?”

“Tao cũng muốn đi du lịch mà. À phải rồi, chúng ta cùng nhau đi đâu đó đi.”

“Với tao á?”

“Ừ. Những chuyến du lịch đâu chỉ dành cho các cặp đôi, một nhóm bạn thân thiết cũng có thể đi du lịch mà. Tao sẽ rủ thêm thằng Kosugi ở chỗ làm thêm đợt trước đi cùng. Thằng đó hài lắm.”

“Ừ, nghe hay đấy.”

“Nên đi đâu giờ nhỉ? Thế mày với Emiri định đi đâu?”

“Bọn tao chưa quyết, nhưng chắc sẽ tới chỗ nào gần gần, đi hai đêm ba ngày.”

“Được. Thế thì chúng ta hãy tới một nơi nào đó xa hơn chỗ đấy, hai ngày một đêm. Cần phải cho mày thấy khả năng hành động của chúng tao mới được.”

“Ồ, nghe hoành tráng đấy.”

Ba năm học cấp ba, đừng nói tới đi du lịch, thậm chí tôi còn chẳng ra ngoài chơi với ai bao giờ. Khi tôi ngừng thả hồn xa xăm, bạn bè của bạn bè trở thành bạn bè của tôi, tôi cũng kết giao được với những người mới làm thêm cùng mình có một ngày. Điều này đương nhiên có mặt tốt, nhưng bù vào đó tôi cũng thấy mọi thứ vội vã hơn hẳn.

“Ồ, nghe hoành tráng đấy à? Cảm giác mày không hứng thú lắm nhỉ.”

“À không, tao chỉ nghĩ như vậy sẽ rất bận thôi.”

“Tao cũng muốn chơi bời thong thả lắm chứ, nhưng lúc nào Emiri cũng ở phòng mày. Trong khi ở đó có lò vi sóng của tao, máy hút bụi của tao, máy giặt của tao. Thế nên tao mới phải rủ mày đi du lịch còn gì.”

“Thế à. Xin lỗi mày nhé.”

Vậy nghĩa là tôi sẽ phải làm việc chăm chỉ hơn nữa. Tôi vươn tay ra lấy chai nước trên băng chuyền khi thấy Tsukahara không hề có ý định làm nhanh cho kịp tốc độ của băng chuyền đó.

“Anh ơi sáng rồi này.”

Sau khi đồng hồ báo thức reo vang một lúc, tôi nghe thấy tiếng Emiri bên tai mình.

“Sáng rồi ư?”

Tôi nói, nhưng không mở mắt ra nổi.

“Hơn tám giờ rồi anh ạ.”

“Ôi, anh phải dậy thôi.”

Hôm nay tôi phải đi phát tờ quảng cáo. Công việc chỉ là nhét tờ quảng cáo này vào hòm thư của các nhà thôi, nhưng tôi được đi lại vận động nên không thấy chán, trong số những việc làm thêm ngắn hạn của mình tôi thích công việc này nhất.

“Anh có thể nghỉ làm thêm mà. Hôm nay hai đứa chúng mình thong thả ở nhà chơi đi anh?”

Emiri tựa đầu lên vai tôi. Một lời đề nghị thật hấp dân, nhưng sao tôi có thể nghỉ làm thêm được.

“Ước gì anh có thể làm thế.”

“Nếu vậy, hãy nằm yên thế này cùng em khoảng ba mươi phút nữa nhé.”

Được ôm lấy người yêu khi mình chưa tỉnh ngủ hẳn thế này thật dễ chịu. Đang là mùa hè, nhưng buổi sáng trời vân dịu mát, chỉ có phần cơ thể đang ôm lấy Emiri hơi ấm nóng lên một chút. Tôi nghĩ cảm giác này chính là thứ cảm giác hạnh phúc giản đơn và dễ cảm nhận.

“Nếu làm thế anh sẽ không kịp công việc lúc chín giờ mất.”

Tôi nói, nhưng cơ thể tôi vẫn không động cựa.

“Muộn một chút cũng được mà anh.”

“Tuy là thế nhưng mà…”

“Anh Ryota nghiêm túc quá đó. Chỉ muộn một chút thôi, không vấn đề gì đâu.”

“Em nói phải.”

Chúng tôi phải tập trung lúc chín giờ ở nơi làm thêm, nhưng vì chỉ cần phát hết số tờ quảng cáo của ngày hôm đó là được, nên số người tới tập trung đúng giờ ít hơn hẳn số người tới muộn.

“Ừ. Phải đó. Chỉ ba mươi phút thôi mà.”

Tôi mạnh miệng nói như muốn tự bào chữa cho mình.

“Chính là như vậy. Yêu nghĩa là không sợ gì cả mà.”

“Không sợ gì cả ư?”

“Vâng. Nghĩa là chỉ cần anh yêu ai đó, anh sẽ phá vỡ mọi thứ quy tắc luật lệ luôn.”

Emiri cười tình nghịch, hôn lên đầu tôi.

“Ra là vậy. Những kẻ đi làm muộn, những kẻ vượt đèn đỏ hóa ra đều là những người đang yêu cả.”

“Vâng. Chỉ cần có tình yêu thì điều gì anh cũng sẽ làm được.”

“Tình yêu có sức mạnh ghê gớm thật đấy.”

Hồi học cấp ba, tuy hoàn toàn lạc lối giữa cuộc đời, nhưng tôi chưa từng đi muộn hay nghỉ học. Nhân tiện, tôi chưa từng vượt đèn đỏ, cũng chưa bao giờ chở ai bằng xe đạp* cả.

☆ ☆ ☆

Ở Nhật, chờ thêm một người trên sáu tuổi trên xe đạp là một hành vi vi phạm luật an toàn giao thông.

“Bởi chỉ cần nằm thế này, chúng ta đã đú hạnh phúc tới mức không cần tới thứ gì nữa mà.”

“Đúng là như vậy.”

Tôi gật đầu trước câu nói của Emiri.

Ngày mai hay ngày kìa tôi đều có thể ôm lấy Emiri thật chặt. Vậy nhưng tôi vẫn không thể rũ bỏ cảm giác lâng lâng dễ chịu này được. Giây phút nhận ra mọi suy nghĩ khác bên trong tôi sẽ dần biến mất trong lúc nằm ôm Emiri thế này, chợt gương mặt trưởng nhóm Morimoto hiện lên trong đầu tôi.

“Xin lỗi nhé Hayama, để cậu phải tới sớm rồi. Mọi người chẳng ai tới đúng giờ cả.” Ngày đầu tiên đi làm thêm, Morimoto áy náy nói với tôi như vậy khi thấy tôi tới tập trung sớm hơn mười phút. Chắc chắn hôm nay, dù miệng vẫn nói “Chẳng ai tới sớm như vậy cả” nhưng Morimoto vẫn sẽ tới chờ cho mà xem. Nghĩ tới đó tự nhiên tôi thấy lòng chùng xuống.

Tại sao lúc này tôi lại nghĩ tới Morimoto nhỉ? Đợi mọi người để giao tờ rơi quảng cáo cho họ là công việc của Morimoto, mình đâu cần bận tâm. Yêu nghĩa là không sợ gì cả, Morimoto cũng không thể quan trọng hơn Emiri được. Nhưng sau khi hiện ra trong đầu tôi, hình ảnh Morimoto mãi chẳng chịu biến mất.

“Thôi anh phải đi đây.”

Như để dứt khỏi cảm giác dễ chịu lúc này, tôi ngồi bật dậy.

“Hả? Anh nói thật đấy à?”

“Xin lỗi em. Anh thực là một thằng con trai nhàm chán, ngay cả giờ tập trung cũng không dám vi phạm.”

Vừa nói tôi vừa bắt đầu thay quần áo.

“Không sao đâu anh. Em nghĩ điều đó chính là một điểm tốt của anh mà.”

Emiri nói rồi tặng tôi một nụ hôn đầy yêu thương.

« Lùi
Tiến »