“Ơ, hôm nay là thứ Ba, sao anh lại mua sữa?”
“Ủa? Anh nhầm hả?”
“Sữa là thứ Năm cơ mà.” Vừa cất những món tôi mua vào tủ lạnh, Koharu vừa nói.
“Thế à? Ừ nhỉ.”
Lịch mua đồ ăn của tôi là: ngày hai mươi và ba mươi hằng tháng mua ở Aeon, các ngày trong tháng có đuôi số một mua ở Daiei. Bột giặt mua hãng New Beads, giá thấp nhất là 190 yên. Từ khi kết hôn với Koharu, tôi đã được cô ấy dặn dò nhiều điều liên quan đến mua sắm.
“Nếu chờ tới thứ Năm thì đã mua được với giá 148 yên rồi.”
“Chỉ chênh nhau có 50 yên thôi mà em.”
“Là 50 yên, 50 yên lận đấy! Nếu là loại sữa cao cấp mới vắt, hoặc là sữa đậm đặc Hokkaido thì còn hiểu dược, đằng này cùng một món sữa, chỉ khác thứ trong tuần thôi mà chênh lên những 50 yên, anh có thấy phí hoài không?”
“Rồi rồi.”
Tôi xới cơm cho hai người rồi ngồi xuống bàn ăn.
“50 yên này sau này mới phát huy công hiệu. Khi Yuriko vào đại học, sẽ có ngày anh hối tiếc nói ‘Giá mà ngày xưa mình chỉ mua sữa vào thứ Năm thôi thì tốt biết mấy’ cho mà xem.”
“Yuriko là ai thế?”
“Là con thứ ba của chúng ta.”
“À nhỉ. Là Natsuo, Ikuo và Yuriko nhỉ.”
“Chính xác!”
Pha trà xong, Koharu cũng ngồi xuống ghế.
Cá tuyết nướng giấy bạc, và củ cải hầm - món chúng tôi đã ăn ba ngày liên tiếp. Koharu không giỏi nấu nướng, vả lại cô ấy cũng đi làm nên phần lớn thực đơn bữa ăn của chúng tôi đều đơn giản. Nhưng tôi vẫn cảm thấy lòng bình yên khi nói rằng đây chính là bữa cơm của gia đình tôi.
Chúng tôi kết hôn sau khi tôi tốt nghiệp đại học chưa đầy hai năm. Một số người nói rằng chúng tôi còn trẻ, kết hôn như vậy là quá sớm, nhưng lúc đó chúng tôi thấy việc cả hai thu xếp thời gian rảnh để gặp mặt và đi ăn đâu đó không còn ý nghĩa nữa. Dù sao chúng tôi cũng sống cùng nhau, việc chờ cho cả hai già thêm chẳng mang lại điều gì. Sau khi kết hôn, cuộc sống của chúng tôi ổn định hơn rất nhiều so với thời còn yêu nhau.
“Yuriko có tới hai anh trai dịu dàng, lại là con út nữa, em lo con bé hay làm nũng lắm. Anh phải để ý đấy nhé Jesus.”
Cậu cả Natsuo còn chưa ra đời, nói gì tới Yuriko. Nhưng chuyện về ba đứa con là chủ đề thường xuyên trong bữa tối giữa chúng tôi.
“Con gái hẳn là dễ thương rồi. Mà này, sau này có con, em đừng gọi anh là Jesus nữa đấy.”
Sau khi kết hôn, tôi liền gọi Uemura bằng tên riêng Koharu, nhưng Koharu lại gọi tôi bằng biệt danh hồi đại học là Jesus.
“Tại sao?”
Koharu tròn mắt hỏi.
“Còn tại sao nữa, em thử tưởng tượng cảnh Ikuo tới trường và kể ‘Bố em là Jesus’ xem. Chắc chắn cả lớp sẽ xôn xao lên cho mà xem. Và từ hôm sau thằng bé sẽ tha hồ bị chế nhạo.”
“Không sao đâu. Ikuo mạnh mẽ mà. Em thực muốn khoe với lũ trẻ rằng ‘Bố của các con từng được gọi là Jesus’. Jesus, là Jesus đó. Một biệt danh đủ nói lên chủ nhân của nó là người tuyệt vời như thế nào, không phải sao?”
“Tuy rằng thỉnh thoảng ông bố tuyệt vời ấy cũng mua sữa với mức giá cắt cổ, nhỉ?”
Thấy tôi nói vậy, Koharu bật cười khúc khích.
“Nhưng anh sẽ luôn mua giúp em những thứ đồ nặng vì em không đi xe, đúng không?”
“Ừ.”
Tôi hơi xấu hổ, bèn gắp miếng củ cải cho vào miệng. Món củ cải được hầm ba ngày liền xốp mềm và tan chảy trong miệng tôi.
Bằng cách đó, chúng tôi có thể vẽ lên tương lai của mình và đến gần tương lai ấy. Tương lai đó đang đợi chúng tôi thật gần. Sẽ có vài việc không diễn ra như chúng tôi mong muốn, nhưng tương lai ấy vẫn sẽ thành hình từng chút một. Có lẽ cảm giác này chính là cảm giác hạnh phúc, tôi nghĩ.