Bữa Cơm Ngày Mai Chúng Ta Cùng Chờ Đợi

Lượt đọc: 836 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 7 ☆

“Anh nhìn này, cơ thể em cử động được rồi.”

Ngày thứ ba sau phẫu thuật, Koharu nâng mình dậy trên giường.

“Em đang hồi phục từng bước vững chắc rồi.”

“Mới hôm qua em còn không trở được mình khi ngủ đấy. Mỗi lần những thứ bó buộc em, như ống truyền dịch hoặc ống giảm đau được giảm đi, em lại thấy tự do thêm một chút.”

“Thế à.”

“So với cơn đau thì việc không cử động được làm em khổ sở hơn nhiều. Có lẽ vì có suy nghĩ đó nên nhân loại mới có được tự do trong lịch sử khắc nghiệt anh nhỉ.”

Sau khi cao giọng nói vậy, Koharu than: “Nhưng mỗi lần nói bụng em lại đau.”

“Em đừng nói chuyện hăng hái quá.”

“Bữa ăn thế này chẳng hăng hái nổi anh ạ. Đồ ăn toàn cháo loãng mà.”

Cuối cùng Koharu cũng ăn uống được, vậy mà bữa tối lại là cháo, súp tương và nước calpis.

“Ừ, thôi ráng từ từ vậy. Anh có quà tới thăm em đây. Là tờ Tokyo Walker, vì hôm nay là thứ Ba.”

Tôi đưa cho Koharu tờ tạp chí, rồi thu dọn chỗ quần áo và khăn tắm mới mang tới cho cô ấy.

“Tuyệt quá! Ủa, mà số này lại là đặc san về mì ramen à? Đợt trước thì là bảng xếp hạng thịt nướng. Gần đây toàn làm về chủ đề đồ ăn thôi.”

“Thế à? Lẽ ra anh nên đọc kĩ trước khi mua mới phải.”

“Không sao anh ạ. Nhưng nếu em làm Thủ tướng, đặc san tiếp theo của Tokyo Walker nhất định sẽ là bảng xếp hạng các món quà thăm người bệnh.”

“Nghe hay đấy. Thế đứng đầu là món gì hả cháu?” Bác Saitou, người vừa ăn gọn ghẽ bữa tối của mình, chen vào câu chuyện giữa chúng tôi.

“Đứng đầu tất nhiên là món furikake rồi ạ.”

“Nhất trí!” Bác Saitou gật đầu.

“Đứng thứ hai chắc là nước rồi. Ở trong này rất khát, chúng ta sẽ sớm muốn uống nước.”

Vừa uống calpis, Koharu vừa nói.

“Nước có thể lấy trong bệnh viện mà. Bác thích sách hơn.”

“Vậy đứng thứ ba là món gì ạ?”

“Một món đồ ngọt, món gì cũng được. Cứ rảnh rỗi là bác lại thấy buồn miệng. Koharu thì sao?”

“Với cháu thì chắc là nước Pocari Sweat ạ.”

“Khi nãy là nước, giờ là Pocari, toàn là đồ uống hả?”

Bác Saitou bật cười.

“Vậy bác Miyazaki thì sao?”

Bình thường bác ấy sẽ góp phần trong câu chuyên, nhưng hôm nay tấm rèm giường bác đang đóng kín.

“Hôm nay bác ấy truyền thuốc kháng ung thư anh ạ.”

Koharu nhỏ giọng nói.

“Thế à?”

Tuy người tôi đến thăm là Koharu, nhưng nếu thấy thiếu ai trong phòng bệnh, lòng tôi sẽ trở nên bồn chồn. Tôi sốt ruột nghĩ chẳng lẽ bác ấy không đủ sức để mở tấm rèm mỏng đó ra ư.

“Có nhiều ý kiến khác nhau về sản phẩm đứng thứ hai thế này, xem ra không ra tập san được rồi.”

Thấy tôi lơ đãng nhìn về phía giường bệnh của bác Miyazaki, Koharu nói.

“A, à ừ nhỉ.”

“Em quyết định sẽ không ứng cử chức Thủ tướng nữa.”

Nói rồi Koharu đưa một thìa cháo lên miệng.

Ngày thứ năm sau phẫu thuật. Cuối cùng Koharu đã có thể đi được, cô nói “Thế này thì vận tốc đi bộ của em chi đạt 10m/h mất”, nhưng vẫn đứng dậy tiễn tôi.

“Em đừng gắng sức quá.”

“Nếu không tập bây giờ, tới lúc ra viện sẽ khó khăn đấy anh ạ. Trong lúc thu dọn hành lý, bác Saitou cũng bảo bác ấy sẽ rèn thêm thể lực. Không biết giờ này bác ấy có khỏe không.”

Bác Saitou vừa ra viện hôm qua, vậy mà Koharu nói như thể chuyện đã xa xưa lắm rồi.

“Em thấy buồn vì bác ấy không ở đây nữa à?”

“Đúng là em có buồn, nhưng đồng thời em cũng có cảm giác rất lạ. Em cảm thấy háo hức khi nghĩ sau một số ngày nữa em cũng sẽ được ra viện như thế.”

“Ừ.”

Trong đầu tôi thoáng hiện lên ước muốn rằng trước lúc Koharu ra viện sẽ có một người mới, hơn nữa là một người tốt bụng, tới phòng bệnh số 16 này, nhưng rồi tôi vội lắc đầu. Thật không phải khi tôi cầu ước có ai đó nhập viện như vậy.

“À phải rồi, có phải em ăn được mọi thứ rồi không? Mai anh sẽ mang thạch và bánh flan cho em. À, cả Pocari nữa.”

“Pocari á?”

Vừa chậm chạp bước từng bước, Koharu vừa nói.

“Em thích nó đúng không?”

“Nhưng em vẫn bị bệnh sau khi uống từng ấy nước Pocari đó thôi. Hay là Pocari chỉ công hiệu với bệnh cảm cúm, còn với các loại u thì không có công hiệu gì?”

“Pocari đâu có phải là thuốc.”

Tôi thấy Pocari thật đáng thương khi bị Koharu kỳ vọng nhiều đến thế.

“Em biết.”

“Nhưng mà đôi lúc Pocari cũng cung cấp cho chúng ta nhiều thứ ngoài nước nữa đó.”

“Đúng là như vậy thật.”

Tới trước cửa thang máy, Koharu thở phì ra một tiếng.

“Em lại phải quay về phòng bệnh rồi.”

“Em sẽ đi với vận tốc 10m/h thôi.”

Koharu vui vẻ nói, nhưng nghĩ tới việc cô ấy phải một mình khom lưng trở về phòng trên cùng con đường khi nãy, tôi lại cảm thấy lòng chùng xuống.

“Để anh đưa em về đó.”

Đưa về đó là về phòng bệnh á? Không cần đâu. Chúng ta mất công tới tận cửa thang máy rồi mà.”

“Không sao. Để anh đưa em về.”

“Em thực sự không cần mà. So với việc được tiễn, việc đi tiễn vui hơn nhiều.”

“Câu đó là của bác Yamazaki hả?”

“Anh đoán trúng phóc.”

Koharu cười nói, rồi ráng sức nhấn nút thang máy.

“Hôm nay anh mang tới sách, truyện tranh và tạp chí cho em này.”

“Trời, toàn sách à? Ngày kia em xuất viện rồi, sao mà đọc hết được.”

Lúc tôi lấy những thứ mua về từ trong bọc ra, Koharu bật cười.

“Anh chẳng nghĩ ra thứ gì ngoài sách. Đồ ăn thì hôm qua mấy thầy cô bên trường mầm non đã mang tới tặng rất nhiều rồi.”

“Anh đâu cần lần nào cũng mang quà tới như vậy.”

“Anh biết. Nhưng anh thích đi tìm mua các thứ mà.”

Tôi bày đám sách lên một góc giường.

“Cuốn này anh nghe Takeshima kể nên mua về. Cậu ấy bảo nó rất thú vị. Đây là cuốn truyện tranh viết về chuyện Jesus Christ và Đức Phật sống cùng một khu chung cư. Nghe rất ấn tượng đúng không?”

“Ồ, tuyệt quá. Nếu cốt truyện như vậy chắc em sẽ đọc hết ngay được.”

Koharu lập tức câm lấy quyển truyện tranh và mở nó ra.

“Hóa ra ngoài Tokyo Walker còn có rất nhiều cuốn tạp chí thú vị khác, rất nhiều câu chuyện không có người nào chết, và rất nhiều bộ truyện tranh hấp dẫn. Trong lúc tìm kiếm anh đã nghĩ ngợi rất nhiều.”

“Về cái gì cơ?”

“Về việc mình đang sống vì cái gì.”

Nghe tôi nói, Koharu đặt sách xuống, mày chau lại.

“Jesus, anh đã nghĩ thế trong lúc lang thang ở hiệu sách à? Nếu để ai đó biết được, anh sẽ bị điều chỉnh suy nghĩ ngay đấy.”

“Anh không nghĩ một cách nghiêm trọng thế đâu.”

“Trong lúc em đang đau ốm trên giường bệnh và nghĩ tới những việc quan trọng như mua trứng ở siêu thị nào thì rẻ, anh lại có thời gian thảnh thơi nghĩ về lý do sống trên đời sao?”

“Anh chỉ nghĩ khi có một lý do thì việc gì cũng sẽ nhẹ nhàng hơn thôi mà.”

Tôi biện bạch cho mình.

“Thật là như vậy ư?”

“Thật mà. Lúc quyết định kết hôn với em, anh cũng nghĩ mục đích của anh là xây dựng gia đình với em, nhờ thế mọi ngày của anh đều nhẹ nhàng hơn những ngày trước đó rất nhiều.”

“Vậy mà em lại phải phẫu thuật, nên mục đích của anh không còn nữa đúng không?”

Koharu nói vẻ châm chọc.

“Không phải vậy. Nhưng ngày hôm qua lúc tìm mua sách, lòng anh đã rất háo hức. Anh thầm nghĩ không biết khi đọc những cuốn sách này, gương mặt em sẽ như thế nào. Và rồi anh chợt muốn kể cho em nghe thật nhiều thứ. Ví dụ như về những cuốn sách em chưa từng đọc, những cảnh vật em chưa từng nhìn ngắm, những món em chưa từng ăn. À phải rồi, KFC vừa ra mắt một món gà loại mới đấy. Anh muốn cho em ăn cả món đó nữa. Túm lại, giống như Koharu đã cho anh thấy nhiều thứ anh không biết, anh cũng muốn cho Koharu thấy nhiều thứ mà em chưa biết.”

“Việc cho em ăn món mới của KFC là mục đích sống của anh sao? Quy mô cuộc sống của anh ngày càng nhỏ nhỉ.”

Koharu cười khúc khích. Bác Miyazaki mở rèm của giường mình ra.

“Vậy để bác cho hai đứa biết chuyện cả hai chưa từng biết nhé?”

Tôi ngoảnh đầu nhìn bác, bác Miyazaki cười cười.

“Chuyện gi thế ạ?”

“Khả năng cách âm của rèm trong bệnh viện bằng không đó.”

Koharu cười nghiêng ngả, còn tôi thì vô cùng xấu hổ, bèn cười nói “Đúng là cháu không biết chuyện này thật.”

Đêm cuối cùng nằm viện. Koharu nói tôi không cần tới thăm, thay vì thế hãy tới tất cả các siêu thị đang mở cửa để mua đồ giúp cô ấy.

Tôi đã tới Daiei, Aeon, siêu thị giá rẻ và ghé qua cả cửa hàng tiện lợi. Tôi đã tới tất cả các cửa hàng trong phạm vi mình đi được, mua tất cả các loại có ở đó. Chắc chắn Koharu sẽ hài lòng với số đồ này.

Vương Hải Yến (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »