Khi tôi tới viện lúc sáng sớm, Koharu đã xếp xong đồ đạc vào va li.
“Em dậy sớm thế.”
“Hôm nay xuất viện nên em thấy bồn chồn.”
“Thế sao? À, đây là những thứ em nhờ anh mua này.”
Tôi đưa cho Koharu chiếc túi giấy lèn chặt những thứ mua được hôm qua.
“Ôi, đúng là anh Jesus có khác. Nhiều quá!”
“Anh đã mua tất cả các loại rồi đó.”
“Cảm ơn anh.”
“Ừ. Em không để quên món gì chứ?”
Tôi kiểm tra lại chiếc giường và ngăn tủ đựng đồ.
“Không quên gì đâu anh. Đồ của em cũng ít mà.”
Mới chưa đầy một tháng, nhưng không gian nhỏ bé này đã trở thành một nơi thật thân thuộc với tôi.
“Vì em ở đây từ sáng tới tối mà.”
Thấy tôi nhìn chiếc giường với cảm xúc sâu lắng, Koharu nói.
“Các cháu sắp về mất rồi nhỉ.”
Bác Miyazaki rời giường tiến tới.
“Dạ. Đồ đạc chúng cháu cũng đã xếp gọn hết rồi.”
“Chúc mừng cháu được ra viện nhé. Chồng chăm vợ cũng vất vả nhiều rồi.”
“Cảm ơn bác. Nhờ có bác mà những ngày ở viện thật vui ạ. Bác thực sự đã giúp đỡ cháu rất nhiều.”
Koharu nói, bác Yamazaki bật cười: “Trời, đây có phải lễ tốt nghiệp đâu, không cần nói những câu như vậy.”
“Bác ơi, cháu có món quà này biếu bác ạ. Chồng cháu đã mua giúp và vừa mang tới ạ.”
“Gì vậy?”
Bác Yamazaki nghi hoặc nhìn vào bên trong chiếc túi giấy nặng trịch.
“Ôi, nhiều loại quá. Sao cháu thu thập được nhiều thế này?”
“Dạ vâng, có nhiều loại furikake lắm. Loại furikake của bác rất ngon. Nhưng có rất nhiều loại furikake để rắc lên cơm đang được bày bán, chúng ta có thể tận hưởng rất nhiêu loại hương vị. Đương nhiên không chỉ có những thứ để rắc lên cơm, còn có những thứ khác rất ngon bác ạ.”
Thấy Koharu ngập ngừng giải thích, bác Miyazaki nói:
“Vậy thì bác phải cố gắng chữa bệnh để được ăn những bữa cơm thật ngon rồi.”
Nói rồi bác so vai bảo “Bác đùa thôi.”
“Đùa thôi ư…”
Koharu khẽ nghiêng đầu khó hiểu.
“Bác đã hơn năm mươi tuổi rồi. Bác đã sống với bệnh tật rất lâu. Bác hiểu nhiều chuyện, cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần. Đương nhiên điều đó không có nghĩa là bác đã bỏ cuộc.”
Bác Miyazaki vẫn nói nhẹ nhàng điềm nhiên như mọi khi, nhưng cả tôi và Koharu đều không biết phải nói gì.
“Nhưng mà, có nhiều loại furikake thế này, hôm nào bác cũng sẽ được háo hức chờ đến bữa cơm tiếp theo để thử loại mới mất.”
“Dạ.”
Tôi gật đầu. Nếu là hộp furikake lớn thì ngày mai hay ngày kia đều phải ăn cùng một vị, nhưng số furikake tôi đã lùng sục ở tất cả các cửa hàng có lẽ phải lên tới tám mươi loại.
“Bữa tối nay bác sẽ ăn thử furikake loại mù tạt lá này.”
Bác Yamazaki lấy một hộp furikake ra đưa cho chúng tôi xem.
“Chắc chắn sẽ rất ngon đấy ạ.”
Koharu nói, một giọt nước mắt từ khóe mắt cô rơi xuống.
“Ôi trời, giờ là lúc khóc đấy à? Anh chồng thì khóc trước mặt các bác lúc cô vợ chưa tỉnh dậy, cô vợ thì khen món furikake rồi khóc. Cả hai chẳng biết chọn thời điểm để khóc gì cả.”
“Cháu biết lúc này không nên khóc.”
Koharu lau nước mắt.
“Nước mắt luôn chỉ rơi vào những lúc mình không định trước, cháu nhỉ.”
Bác Miyazaki nói rồi cười. “Giữ gìn sức khỏe nhé. Nhất định phải thật khỏe mạnh đấy. Chỉ cần như vậy thôi.”
Bác nói vậy và tiễn chúng tôi về.
☆
“Xuân đã lặng lẽ sang rồi anh nhỉ.”
Ra khỏi khuôn viên bệnh viện, Koharu dán mắt vào cửa sổ xe.
“Ừ.”
Mới sang tháng Ba nhưng sắc trời nhàn nhạt, cây cối bên đường đã xanh tốt hơn.
“Em đã nghĩ rất nhiều.”
“Về chuyện gì cơ?”
“Về những ngày phía sau. Về việc em muốn mỗi ngày của mình sẽ như thế nào.”
Koharu không nhìn ra ngoài cửa sổ nữa, cô ngồi ngay ngắn lại.
Từ trước khi nhập viện, Koharu đã nghiên cứu về việc nhận con nuôi, làm cha mẹ nuôi tạm thời hoặc nhờ mang thai hộ. Thời gian suy nghĩ khi cô nằm viện cũng rất dài. Với số thời gian đó, hẳn là Koharu đã đưa ra quyết định rồi.
“Rồi sao em?”
Tôi hồi hộp chờ Koharu nói tiếp.
“Trước mắt em sẽ không nhận con nuôi, cũng không nhờ ai mang thai hộ cả. Nhân tiện, em cũng sẽ không nuôi chó mèo, cũng không nuôi cá cảnh hay vẹt đâu.”
“Vậy nghĩa là sao?”
“Em nghĩ hai chúng ta sống riêng với nhau cũng tốt.”
“Thế à?”
“Ủa? Anh không muốn thế à?”
Koharu hỏi khi thấy tôi có vẻ nghi hoặc.
“Không hề. Chỉ là, anh đã nghĩ Koharu sẽ tìm mọi cách để xây dụng một gia đình như em muốn.”
“Vâng. Vả lại, nếu chỉ có hai người chắc sẽ khó mà sống suôn sẻ được.”
“Em nghĩ thế ư?”
“Đương nhiên rồi. Vì em sẽ dồn hết tình yêu thương vốn để dành cho ba đứa con của chúng ta vào anh mà. Anh sẽ sớm thấy nặng nề và chán nản, sau đó sẽ cảm thấy u uất, bất mãn. Vả lại anh cũng không còn suy nghĩ chúng ta phải ở bên nhau vì các con nữa. Anh sẽ ngoại tình hai lần, rồi dần dần bị hói đầu, béo bụng, luộm thuộm xâu xí. Dầu thế em vẫn nghĩ rằng mình muốn dành hết yêu thương chăm sóc cho anh. Trong lúc phẫu thuật, em đã nghĩ mãi như thế.”
Tôi muốn phản biện lại mấy điều, ví dụ như người trở nên luộm thuộm chắc chắn là Koharu, vả lại trông tôi giống kẻ sẽ ngoại tình đến hai lần lắm sao? Nhưng tôi chỉ hỏi lại một điều khiến tôi ngạc nhiên nhất.
“Trong lúc phẫu thuật ư? Thuốc mê không có tác dụng à em?”
“Hình như thế.”
“Hình như thế? Thế mà em chịu được khi bị mổ bụng ra à?”
“Thấy sức chịu đựng của em ghê không?”
Tôi bất giác bật cười, trong bụng nghĩ sao mà chịu đựng nổi.
“Vì có anh ở bên nên em mới chịu được đó.”
“Cảm ơn em.”
“Sau khi nhập viện em đã nghĩ thế này. Có một vài người mà em muốn gặp và em rất vui khi được ở bên, nhưng người có thể khiến mọi điều khủng khiếp nhất trở nên bình thường đối với em thì chỉ có anh mà thôi. Nhờ có anh mà việc truyền dịch trở nên nhẹ nhàng với em, cuộc phẫu thuật đáng sợ đó cũng chẳng là gì với em nữa. Chỉ có anh mới có thể khiến mọi việc trở nên ổn thỏa với em mà thôi. Điều đó đã khiến việc em ở bên anh rất có ý nghĩa rồi.”
Koharu nói vậy.
“Em đánh giá anh cao quá rồi.”
Tôi ngượng quá, bèn mở cửa sổ ra.
Cảnh vật trôi qua trước mắt đầy sắc màu, tia nắng xuyên qua tầng mây mỏng cũng rực rỡ chói mắt. Chúng tôi đã phải từ bỏ rất nhiều điều chúng tôi vẽ nên cho tương lai của mình, thế nhưng trước mắt chúng tôi, rất nhiều thứ vẫn đâm chồi nảy lộc.
“Đường về nhà luôn khiến chúng ta háo hức nhỉ.”
Koharu cũng mở cửa số. Cơn gió mềm mại lùa vào bên trong xe. Ngôi nhà của chúng tôi đang chờ đón rất gần phía trước. Vừa lái xe, tôi vừa cảm nhận được tiếng đập rộn ràng của trái tim mình.