Bữa Cơm Ngày Mai Chúng Ta Cùng Chờ Đợi

Lượt đọc: 819 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 3 ☆

“Mày biết mày cần gì để xóa đi nỗi đau thất tình không?

“Đương nhiên là một tình yêu mới rồi.”

Tsukahara đẩy lưng tôi. Hiếm hoi lắm tôi mới được nghỉ làm thêm, vậy mà cậu ta lại lôi tôi đi uống cùng mọi ngươi mặc cho tôi phản đối.

“Tao có đau khổ đâu.”

“Nhưng người đời gọi trạng thái hiện tại của mày là đau khổ đấy. Jesus ạ, đã hơn hai tuần kể từ khi mày bị đá, thế mà đôi mắt mày vẫn đờ đẫn như người chết vậy.”

“Tao vốn dĩ là thế đấy. Hoang mang bối rối là sở thích của tao, nó đem lại lợi ích cho tao.”

“Cái đó tùy mày, nhưng mọi người đều chán ngán lắm đấy. Họ nói mày không còn là Chúa Jesus nữa mà đã biến thành ác quỷ rồi.”

“Không sao. Tao quen bị người khác ghét rồi.”

“Thôi đừng nói thế.”

Trong quán rượu gọn gàng sạch sẽ nơi Tsukahara kéo tay tôi đến, có thêm Okuda ở cùng nhóm nghiên cứu với tôi và ba cô gái lạ mặt.

“Buổi này gọi là buổi xem mắt tập thể đó à?”

Nhìn nét mặt vui vẻ của mọi người, lòng tôi chùng xuống.

“Thôi nào, hôm nay chúng mình cùng quẩy cho thật vui đi.”

Tsukahara vỗ vỗ vai tôi.

Tôi lo lắng nghĩ không biết mình có thể vui vẻ uống rượu và nói chuyện không, nhưng vì mọi người nói chuyện cùng ca nhóm nên tôi chỉ cần tùy tiện gật đầu, thỉnh thoảng đế theo là được. Đương nhiên, chỉ có thời gian trôi đi chứ tôi chẳng thấy thú vị gì cả. Xem mắt kiểu này, thà ngồi ăn hamburger với Uemura còn vui hơn nhiều.

Ngoài mặt gật đầu lắng nghe câu chuyện của mọi người, nhưng trong đầu tôi chỉ nghĩ tới Uemura. Tsukahara nói tôi không thể buồn rầu nghĩ tới Uemura cả đời như vậy được, nhưng nếu Uemura không xuất hiện, chắc chắn tôi sẽ sống cả đời với trái tim khép kín u uất như trước đây. Người kéo tôi lên khi tôi đang chìm dần xuống chính là Uemura, vậy mà tại sao chuyện lại trở nên thế này? Tôi đã làm sai việc gì? Tôi không thể đoán ra nổi. Chúng tôi chưa từng cãi vã gì lớn, tôi cũng rất trân trọng Uemura. Tôi không được bà ngoại Uemura quý mến, nhưng chuyện đó không phải vấn đề.

“Ngày mai mọi người đều có giờ học cả, hôm nay chúng ta dừng ở đây nhé.”

Trong lúc tôi mơ màng suy nghĩ, thời gian đã trôi đi, buổi xem mắt tập thế đã kết thúc.

“Anh Hayama ơi, chúng ta học cùng trường với nhau nếu gặp nhau ở trường em có thể bắt chuyện với anh không?”

Cô gái ngồi phía trước mặt hỏi tôi khi chúng tôi ra khỏi quán rượu.

“À, ừm, chuyện đó…”

Tôi hơi bối rối khi được gọi là Hayama. Tôi chỉ gật đâu, bởi khi nãy đầu óc tôi mải suy nghĩ lan man, chẳng nhớ được tên ai.

“Em là Suzuhara Emiri. Em học khoa Anh ngữ, năm hai, ở trường có tham gia câu lạc bộ leo núi ạ.”

Cô gái giới thiệu bản thân với tôi, việc mà trong buổi xem mắt khi nãy hẳn cô đã làm.

“À, ừm, xin lỗi em. Anh là Hayama.”

“Khi nãy em có lắng nghe anh giới thiệu rồi.”

Cô gái bật cười khúc khích.

« Lùi
Tiến »