Bữa Cơm Ngày Mai Chúng Ta Cùng Chờ Đợi

Lượt đọc: 830 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
☆ 2 ☆

“Hôm nay chúng mình đi xem đi em.”

“Xem gì cơ anh?”

“Lò vi sóng.”

Sáng thứ Bảy, tôi rủ Koharu khi cô ấy đang đánh răng.

Chiếc lò vi sóng tôi dùng hồi ở một mình đã hỏng từ năm ngoái tới nay. Mùa đông không có lò vi sóng rất bất tiện.

“Hôm nay em có việc mất rồi.”

Vừa dùng khăn lau tóc, Koharu vừa nói.

“Việc ư?”

“Vâng.”

“Việc gì thế?”

“Em định tới bệnh viện.”

“Em bị cảm à?”

Nghe nói mùa đông năm nay ấm áp, nhưng mấy ngày gần đây trời rất lạnh.

“Vâng, kiểu vậy.”

“Kiểu vậy là sao?”

“Khoảng tuần trước, em cảm thấy hơi choáng váng nên tới bệnh viện xem sao, rồi được bác sĩ khuyên nhân dịp này nên khám nhiều thứ khác. Hôm nay em sẽ tới đó để nghe kết quả khám ấy.”

Koharu giải thích đơn giản như vậy, nhưng tôi lập tức luống cuống trước thông tin mình mới được nghe lần đầu này.

“Chờ đã! Em bị làm sao, lúc nào cơ?”

“Không có gì nghiêm trọng đâu anh. Bệnh viện lúc nào chẳng làm quá lên. Em đi rồi về liền nhé.”

Vừa chuẩn bị, Koharu vừa nói.

“Để anh đi cùng em.”

“Không cần đâu anh. Rồi họ sẽ bảo sau khi kiểm tra không thấy gì bất thường thôi mà. Phải rồi, chờ em từ bệnh viện về rồi chúng ta đi mua lò vi sóng nhé. Chúng mình chờ nhau ở cửa hàng điện máy đi anh.”

Koharu tự ý sắp xếp như vậy. Bình thường hầu như mọi việc đều do Koharu quyết định.

“Dù sao anh cũng sẽ đi cùng.”

Để không bị Koharu bỏ lại, tôi vội vã thay đồ.

“Thật sự không cần mà. Em chỉ tới nghe kết quả thôi. Ba phút là xong.”

“Ba phút xong cũng được. Để anh đánh xe ra.”

Tôi nhét ví và chìa khóa vào túi xách.

“Nhưng mà bệnh viện lớn lắm đấy.”

“Anh biết, em làm xét nghiệm thì hẳn phải như vậy rồi.”

“Không phải phòng khám hay khoa nội đâu, là bệnh viện đa khoa phía sau nhà ga đấy anh ạ.”

Tôi đi theo Koharu đang bước từng bước chần chừ, nghĩ bụng bệnh viện đa khoa hay bệnh viện lớn thì liên quan gì. Vừa đặt chân vào bệnh viện, cơ thể tôi liền cứng đờ lại. Tôi đã quên mất không khí nơi này.

Một đứa trẻ chầm chậm bước với chai truyền dịch lủng lẳng trên đầu, một người ngồi xe lăn lăn qua chỗ chúng tôi. Người đến thăm bệnh đi lại nhẹ nhàng, bên cạnh họ là những bệnh nhân được vận chuyển trên giường, toát lên cảm giác tình trạng của họ không hề nhẹ. Nền nhà sáng bóng do ánh đèn rọi xuống, một thứ mùi sạch sẽ quá mức cần thiết dày đặc trong không khí. Phải rồi. Nơi này là bệnh viện. Bệnh viện đa khoa có những thứ khác hẳn phòng khám bệnh thông thường và bệnh viện nha khoa. Tôi đã quên mất tất cả những cảm xúc mãnh liệt và khẩn trương nơi đây.

“Anh không sao chứ?”

Koharu nhìn sâu vào mắt tôi.

“Ừ, đương nhiên rồi.”

Giờ không phải lúc để tôi chùn bước lại. Tôi khẽ lắc đầu để ngăn những cảm giác của thời đó sống lại trong mình.

Chắc vì lần này là lần thứ hai tới đây nên Koharu đã quen, sau khi làm xong thủ tục tại quầy tiếp tân, cô liền nhanh chân bước đi trong tòa nhà bệnh viện rắc rối như một mê cung, vừa đi vừa nhìn số phòng trên các cánh cửa.

“Em khám ở khoa sản phụ khoa ư?”

“Vâng. Vì em là phụ nữ đã kết hôn mà.”

Koharu ngồi phịch xuống ghế sô pha. Ghế sô pha màu hồng, tường màu kem. Phòng được thiết kế mang lại cảm giác mềm mại hon phòng khám của các khoa khác.

“Tại sao? Hay là em đã…?”

Tôi cũng ngồi xuống bên cạnh.

“Tiếc là không phải vậy.”

“Thế trong người em thấy thế nào? Cho anh biết những gì em cảm nhận được đi.”

“Không cần hấp tấp vậy đâu anh, bác sĩ sắp ra giải thích cho mình rồi.”

“Cho tới lúc đó, anh muốn nghe em nói trước, dù chỉ một chút cũng được.”

“Dù anh sẽ biết ngay sau đó ư? Phải nghe những hai lần lận đấy.”

Thấy tôi quả quyết muốn nghe, Koharu bắt đầu giải thích với vè mặt phiền hà.

“Ừm. Em làm xét nghiệm máu, rồi còn làm một xét nghiệm công nghệ cao, em được tiêm và được đưa vào máy chiếu chụp. À, xin lỗi anh, tiền khám và xét nghiệm mất hơn mười nghìn yên anh ạ.”

“Chuyện tiền nong em đừng lo. Thế rồi sao?”

“Sao là sao anh?”

“Tại sao em phải làm xét nghiệm ấy? Xét nghiệm ấy để làm gì? Em có nguy cơ bị bệnh gì à?”

Tôi hỏi tới tấp như tên bắn, nhưng Koharu chỉ mỉm cười bảo “Sao anh phải cuống lên vậy.”

“Bác sĩ nói có thế trong tử cung em có khối u cơ lành tính.”

“U cơ?”

“Vâng. Nhưng không có gì đáng lo ngại đâu. Nghe nói cứ bốn người phụ nữ thì có một người bị u cơ mà. Vả lại, hầu hết các trường hợp mọi người đều để mặc nó, không cần trị liệu gì cả. Nguy cơ u ác tính đối với phụ nữ trong độ tuổi hai mươi rất thấp, mấy chục nghìn người mới có một người. Thế l nên khả năng gặp phải chuyện phiền phức là chưa tới một trên một trăm triệu đâu anh.”

Koharu nói thoải mái như vậy, nhưng trống ngực tôi vẫn đập rộn trước thông tin chi tiết đó. Chỉ làm xét nghiệm thôi mà, liệu bác sĩ có giải thích kĩ lưỡng đến vậy không?

Mà không, chắc hẳn bác sĩ ấy là người rất cẩn thận nên mới giải thích như thế. Tôi cố nghĩ theo cách đó, nhưng cơ thể tôi không chịu nghe theo.

“Anh ổn không đó Jesus?”

“Anh á? Đương nhiên rồi, anh không sao.”

“Người toát mồ hôi lạnh thế này mà vẫn bảo không sao ư?”

Koharu đưa tay lên trán tôi, cười nói.

Vào tới phòng khám, những bức ảnh chụp X-quang treo nơi đó lọt vào mắt tôi. Tôi không hiểu chúng ám chỉ điều gì, nhưng cơ thể tôi đã bắt đầu run rẩy.

“Mời anh chị ngồi.”

Vị bác sĩ mặc áo choàng trắng và đeo kính hãy còn trẻ, nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghiêm.

“Đây là ảnh chụp trong lần khám trước của chị. Anh chị nhìn chỗ này nhé. Anh chị thấy ở đây có những vệt màu đen rồi chứ? Chị có khoảng bốn khối u cơ đó.”

Chúng tôi vừa ngồi xuống, bác sĩ đã bắt đầu giải thích.

“Trong số đó, chỉ có duy nhất khối này đang chuyển sang màu trắng. Các tế bào của nó đang hoạt động sôi nổi. Điều này khiến tôi lo ngại. Nếu chỉ là khối u cơ bình thường, nó sẽ không có phản ứng như vậy, thế nên khả năng cao nó là u ác tính. Tôi nghi ngờ rằng nó không phải u cơ mà là u liên kết.”

“Ra là vậy.”

Koharu không nhúc nhích, mắt chăm chú nhìn tấm ảnh.

“Sau khi cân nhắc tới nhiều vấn đề, tôi thấy cắt bỏ tử cung là phương pháp an toàn nhất. Hai người còn trẻ, nghe tin này hẳn là rất sốc, nhưng tử cung vốn là một bộ phận không cần thiết cho việc gì ngoại trừ việc sinh con, thế nên việc cắt bỏ nó sẽ không gây ảnh hưởng gì đến cuộc sống sinh hoạt của chị cả.”

Chúng tôi vào phòng khám chưa đầy ba phút, vậy mà đã phải nghe kết luận.

“Nhưng cũng có nhiều trường hợp sau khi cắt tử cung mới biết đó chỉ là khối u cơ bình thường thôi, phải không bác sĩ?”

Trong lúc tôi cố gắng sắp xếp câu từ của bác sĩ trong đầu, Koharu ngồi cạnh đã bình tĩnh hỏi.

“Vâng. Nhưng ngược lại, nếu khối u mà chúng ta tưởng là lành tính ấy thực ra lại là ác tính thì sẽ không có cách nào cứu vãn được.”

“Tuy là vậy, nhưng tôi vẫn muốn tránh phải cắt bỏ tử cung khi vẫn còn khả năng u đó là u lành tính.”

Koharu rất bình tĩnh. Dù cô ấy có lường trước sự việc này, thì như thế này vẫn là bình tĩnh quá mức. Đó là vì cô ấy không hề nghĩ mình có bệnh. Cô ấy không biết rằng thực ra bệnh tật và vết thương luôn chực chờ phía trước chúng ta. Cô ấy không thể tưởng tượng ra rằng mình chính là người duy nhất trong hàng chục ngàn người đó, là người rơi vào số phần trăm vô cùng ít ỏi mắc phải căn bệnh đó.

“Nhưng nếu là u liên kết thì phải cắt bỏ càng sớm càng tốt. Chị còn trẻ nên tốc độ tiến triển bệnh cũng nhanh, mọi việc sẽ khó khăn hơn chị tưởng tượng đấy.”

Bác sĩ không quả quyết về tình trạng bệnh, nhưng đã có kết luận. Phải cắt tử cung. Đó chính là câu trả lời.

“Anh biết là rất khổ sở, nhưng mà…”

Khi tôi cuối cùng cũng có thể cất tiếng, Koharu chợt rắn rỏi nói:

“Xin hãy viết giấy giới thiệu cho tôi.”

“Hả?”

Tôi và bác sĩ cùng kêu lên ngạc nhiên.

“Tôi sẽ tới bệnh viện khác.”

“Tôi nghĩ chị tới đâu cũng vậy thôi.”

“Không sao ạ. Nhờ bác sĩ giúp cho.”

“Được, vậy tôi viết cho chị.”

Tuy có vẻ phật lòng nhưng bác sĩ vẫn đồng ý.

“Anh biết không? Gần đây thịnh hành việc xin second opinion* đấy.”

☆ ☆ ☆

Second opinion: bệnh nhân tham khảo “ý kiến thứ hai” từ bác sĩ thuộc một bệnh viện/cơ sở y tế khác với nơi mình đang điều trị.

Ra khỏi phòng khám, Koharu tươi tỉnh nói.

“Anh có nghe qua.”

“Chúng ta phải làm theo trào lưu chút chứ anh nhỉ.”

“Em này.”

“Tuần sau em sẽ đi. Nào, tiếp theo là đi mua lò vi sóng.”

Koharu cắt ngang không để tôi nêu ý kiến, đoạn nhanh chân bước đi.

Vương Hải Yến (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »