Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3949 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 144

❊ ❊ ❊

Lúc ăn cơm, nhìn tiểu biểu muội vừa bóc trứng muối vừa nói liến thoắng, Hứa Hoành Nghĩa nghĩ đến đứa nhị nhi tử ở nhà, nói với tiểu cô của mình: “Miệng Tiểu Quỳ lanh lợi quá, nhị nhi tử nhà ta đã hơn bốn tuổi rồi, những câu nói dài một chút là bọn ta nghe không hiểu.”

Hứa Nghiên cười híp mắt nhìn tiểu nha đầu lúc thì nói với a gia, lúc thì nói với đệ đệ, a gia của bé đã ăn cái bánh thứ ba rồi mà bé mới cắn được một miếng trứng, cũng không quản con bé, quay sang nói với hoành Nghĩa: “Có lẽ tiểu cô nương lanh mồm, Tiểu Quỳ cũng biết nói sớm, lại là người thích trò chuyện, hai tuổi đã học bọn ta nói chuyện, lúc mới học nói lưỡi còn chưa xoay được, nước dãi chảy ròng xuống cằm.”

Hứa Hoành Nghĩa nghĩ đến cái dáng vẻ líu lưỡi, cũng bật cười, nhưng vẫn khen ngợi từ tận đáy lòng: “Tiểu Quỳ lanh lợi, thông minh, có tướng mạo hoạt bát.”

Hứa Nghiên không phản bác, nàng cũng thấy khuê nữ mình đầu óc thông minh.

“Đúng rồi, ngươi và Xuân Miêu đều sang đây, ba đứa trẻ trong nhà tính sao? Là mang theo hay để lại ở nhà?” Hứa Nghiên hỏi hắn ta.

“Để ở nhà, nhờ mẫu thân ta trông, ta và Xuân Miêu đều là đi làm kiếm tiền, mang theo con cái sẽ làm lỡ việc, đứa lớn thì còn đỡ, lão tam vừa mới biết đi, lão nhị mới lớn hơn Tiểu Quỳ một chút, đang lúc thích nghịch ngợm, thích gây chuyện.” Hắn ta nói dứt khoát, thực ra trong lòng cũng có chút không dễ chịu, con cái để lại ở nhà, cơ bản là cả năm không gặp được mấy lần, tiền kiếm được giao cho gia đình, nhưng con cái lại như không có phụ mẫu, Xuân Miêu mấy lần hối hận vì lúc đó bị tiền làm mờ mắt, đi theo nam nhân, quên mất ba đứa con còn nhỏ.

Đều là người có con có cái, ai mà không thương con mình? Lại đều là thân thích thân thiết, Hứa Nghiên im lặng một lúc, nói: “Cứ mang tất cả qua đây đi, ban ngày cho xuống chơi cùng Tiểu Quỳ trong thôn, tối lại đón lên núi, vừa hay ta định đợi Tiểu Quỳ qua bốn tuổi thì dạy con bé nhận chữ, nuôi một con dê cũng là chăn, một đàn dê cũng là lùa, bảo lão đại lão nhị nhà ngươi cùng học với ta, biết viết vài chữ nói ra cũng dễ nghe hơn.”

“Được, đa tạ tiểu cô.” Hứa Hoành Nghĩa nghe xong mày mặt hớn hở, nhi tử không chỉ được ở cùng mình mà còn được học viết chữ, trong lòng hắn ta cảm thán vận may của nhà mình cuối cùng cũng đến rồi.

Ngẩng đầu liếc thấy a gia của Tiểu Quỳ, hắn ta thu lại nụ cười trên mặt, chuyển sang vẻ lo lắng và do dự, Đồ lão hán thấy vậy, bẻ một miếng bánh bột ngô nhét vào miệng Tiểu Quỳ, nói với con: “Một thời gian nữa cháu sẽ có ba người bạn mới, cháu dẫn chúng ra ngoài chơi thì phải bảo vệ chúng, cháu là Tiểu biểu cô đấy.”

Ngẩng đầu hỏi: “Ba đứa đều là tiểu tử sao?”

Hứa Hoành Nghĩa vội vàng trả lời: “Lão tam là cô nương, tên mụ là Tiểu Mễ, lão đại tên mụ là Tiểu Dương, lão nhị là Tiểu Tường.”

“Tiểu tử hay thật, có phúc khí.” Đồ lão hán khen hắn ta.

Mười ngày tiếp theo, mười ba con lợn nái trong nhà lần lượt đẻ con, tổng cộng một trăm hai mươi hai con lợn con, lợn nái vừa trưởng thành đẻ lứa đầu chỉ có bảy, tám con, năm con lợn nái già đều đẻ mười một, mười hai con lợn con. Hứa Hoành Nghĩa cùng tiểu cô phụ của mình bận rộn quây quần hơn một trăm con lợn con này, dọn rửa chuồng lợn, thay rơm rạ nằm, xông ngải cứu, nấu thức ăn cho lợn, cùng Đồ lão hán ra ngoài cắt cỏ lợn, nhận biết loại cỏ nào không được cho lợn ăn.

Giữa tháng Tư, Hứa Hoành Nghĩa run tay nắm chặt chân sau của con lợn, nhìn tiểu cô phụ vạm vỡ của mình một tay cầm lưỡi dao mài sáng bóng, một tay bóp tinh hoàn con lợn, cắt một cái rồi bóp, Đồ lão hán bên cạnh đưa tay bôi tro bếp lên, lợn đực nhỏ chưa đầy tháng đã trở thành lợn tiểu “công” trong tiếng kêu thảm thiết.

Hắn ta ngẩng đầu nheo mắt lại, không muốn nhìn vết cắt máu me, đồng thời dịch con lợn nhỏ đang kẹp giữa hai chân lên đầu gối, thà cúi lưng chịu mệt cũng không để chân trước của con lợn có khả năng đá vào háng.

Lần đầu tiên bắt lợn hắn ta hoảng sợ, đến con lợn thứ mười thì hắn ta không đành lòng nhìn, đến con lợn thứ bốn mươi, năm mươi thì hắn ta đã có chút tê dại, hai tay nắm chặt chân sau của lợn, cái đầu luôn ngẩng lên khẽ xoay, liền thấy ở chỗ cánh cửa chuồng lợn bị thiếu nửa tấm ván có một đứa trẻ đang đứng, không nhúc nhích nhìn chằm chằm vào tay mình, hắn ta đột nhiên giật mình, lên tiếng trách mắng: “Đồ Tiểu Quỳ? Muội chạy đến đây làm gì? Chỗ này muội có thể xem sao? Đi ra ngoài chơi đi.”

Hắn ta lên tiếng đột ngột làm kinh động đến hai phụ tử Đồ gia, tay Đồ Đại Ngưu run lên, lưỡi dao trượt vào mông con lợn, hắn đứng thẳng người lên nhìn thấy tiểu nha đầu thò cả mặt vào, lần đầu tiên cảm thấy khuê nữ của mình kiếp trước có lẽ là một tiểu tử, không sợ bẩn không chê thối lại không sợ máu, gan lớn vô cùng.

“A gia, bôi tro đi, mông lợn con chảy máu rồi.” Thấy ba nam nhân bên trong đều ngẩn người, con bé sốt ruột muốn chui vào cướp lấy việc của a gia mình.

“Cháu ra ngoài đi, mẫu thân của cháu đâu? Đi tìm mẫu thân của cháu chơi đi.” Đồ lão hán nghe lời vỗ tro bếp lên mông lợn, cũng không quên đuổi con bé đi.

“Mẫu thân cháu đang rửa mông cho đệ đệ, đệ ấy ngủ ị ra bết hết cả mông rồi, hi hi.” Con bé mặt đầy đắc ý, đắc ý vì con bé đã tranh thủ trốn ra ngoài, còn nhìn thấy việc phụ thân và a gia lén lút làm, tay phụ thân của bé thật linh hoạt!

“Mẫu thân Tiểu Quỳ, mau lôi Đồ Tiểu Quỳ đi, hậu viện.” Đồ Đại Ngưu tay đầy máu đứng ở chuồng lợn gọi người ở tiền viện, còn chỉ vào Đồ Tiểu Quỳ dọa: “Đợi đấy, ta gọi mẫu thân con đến xử lý con.”

Đồ Tiểu Quỳ lập tức biến sắc, dậm chân nói: “Người đáng ghét.”

Nghe thấy tiếng bước chân từ tiền viện truyền đến, con bé liếc xéo “hừ” một tiếng, rụt cả khuôn mặt khỏi chỗ ván gỗ bị vỡ, nhanh nhẹn quay người bỏ chạy.

“Nha đầu gian xảo.” Đồ Đại Ngưu nghiến răng nói.

Hứa Hoành Nghĩa nhìn hai người họ Đồ trong chuồng lợn, thật mở mang tầm mắt, dạy dỗ một tiểu nha đầu mà còn phải để tiểu cô của hắn ta ra tay!

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »