Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3949 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 157

❊ ❊ ❊

Biết Trương Mạn đã đi vào sáng hôm sau, Hứa Nghiên cũng gạt chuyện này ra khỏi đầu, không thân thích gì, nàng không thể đẩy Đại Ngưu đến Ngõa Tử Lĩnh giúp đỡ nàng ta được, chưa kể đây là chuyện không thể giải quyết trong một sớm một chiều, chỉ cần đến gần một chút thôi cũng dễ sinh ra không ít lời đàm tiếu, người lớn có khả năng phân biệt, nhưng không thể để Tiểu Quỳ nghĩ phụ thân mình là người không an phận.

“Mẫu thân, trong ruộng còn việc gì không?” Tiểu Quỳ bắt được châu chấu về cho gà ăn, thấy Tiểu Ngư cũng xán lại gần liền chia cho nhóc hai con.

“Hết rồi, hỏi làm gì?” Hứa Nghiên đang phơi rau khô, đã là cuối tháng Mười, chẳng bao lâu nữa sẽ có sương giá, rau xanh trong vườn mà không thu hoạch sớm sẽ bị đông lạnh.

“Chúng ta lên trấn đi chợ đi, ở thôn không có gì vui cả.” Bé đổ túi vải đựng châu chấu, dế mèn xuống bậc thang, bước tới muốn giúp mẫu thân thu hoạch rau, bị Hứa Nghiên đẩy ra: “Tay không rửa mà dám sờ vào rau, dơ chết đi được, ta vừa thấy con kéo chân châu chấu lúc nó chảy ra nước xanh xanh mà.”

“Con đã lau sạch rồi.” Bé cứng miệng đi vào nhà bếp rửa tay, nhấc vạt áo lên nhìn, cũng không phân biệt được vệt tối màu kia là nước cỏ xanh hay máu châu chấu nữa.

Hứa Nghiên bất đắc dĩ lắc đầu, nàng không thể hiểu nổi tại sao một đứa con gái lại không thích sạch sẽ như vậy, không, cũng không thể nói như vậy, nha đầu Tiểu Quỳ này tay dơ thì quẹt lên người, có thể mặc áo quần dơ trên người cả ngày, nhưng thấy phân gà lại phải đi vòng, đi ngang cái hố phân còn làm bộ nhéo mũi.

“Oa~”

Nghe tiếng Tiểu Ngư khóc, Hứa Nghiên và Tiểu Quỳ đều quay lại nhìn, chỉ thấy nhóc ôm ngón tay khóc chạy về phía cửa, phía sau còn có một con gà trống lớn đuổi theo.

“Sao thế?” Hứa Nghiên bước tới chỗ của nhóc, thấy tay nhóc còn nắm một con châu chấu chỉ còn lại cái đầu, liền biết là con gà trống đến cướp thức ăn từ tay nhóc, nàng cầm lấy ném xuống đất, lật tay nhóc xem xét kỹ lưỡng, may mắn là chưa bị mổ rách da.

“Gà mổ con đúng không? Không khóc, mẫu thân giết nó, chúng ta ăn thịt, dám cướp thức ăn từ tay người, sống đủ rồi. Con xem, tay con vẫn ổn, không chảy máu này.” Hứa Nghiên nắm tay nhóc thổi phù phù, ngồi xổm đợi nhóc chớp chớp mắt lệ xem xét kỹ từng mảng da thịt trên tay, da thịt trên người quý giá lắm, rách một chút da thôi nhóc cũng phải quấn khăn tay ba vòng dưỡng ba ngày.

Đồ Tiểu Ngư xác nhận tay mình vẫn ổn, cũng không đau nữa, chỉ vào con gà trống vẫn còn quanh quẩn ở cửa nói: “Giết nó, ăn thịt.”

“Giết, mẫu thân bắt đây.” Nàng kéo nhóc mập đứng dưới mái hiên, để tránh nhóc đứng trong sân vướng chân.

Nàng vào nhà lấy nắm gạo rắc vào bên trong cổng lớn, con gà trống sắp phải vào nồi kia lập tức vỗ cánh chạy vào trước tiên, Hứa Nghiên cúi người không động đậy, đợi nó thò cổ cúi xuống mổ ngay trước mặt mình, nàng liền nắm chặt cổ nó, những con gà khác đang ăn gạo bị dọa sợ mà chạy tán loạn.

“Mẫu thân, con giúp người đun nước được không?” Tiểu Quỳ hỏi.

“Không cần con, con ra ngoài chơi đi, mẫu thân tự làm, con còn nhỏ.” Hứa Nghiên cầm dao ngồi xổm bên rãnh nước, nhổ một nhúm lông trên cổ gà, một nhát dao xuống là con gà mất mạng.

“Vậy con đi gọi phụ thân về xào rau.” Bé kéo Tiểu Ngư chạy ra ngoài.

“… Quay lại.” Hứa Nghiên ngửa đầu trợn trắng mắt, bất lực nói: “Ta không xào rau, sẽ không làm hỏng con gà trống này đâu, con không cần đi gọi phụ thân con, giờ trời còn sớm mà.”

“Ồ, vậy con không đi nữa.” Được cam kết, bé quay người lại, chỉ dẫn Tiểu Ngư chơi quanh nhà.

“Hừ, con muốn ăn món ta xào còn chưa được nữa đâu, sau này đừng hối hận.” Hứa Nghiên cố gắng vãn hồi thể diện cho mình, lẩm bẩm nhỏ giọng khi vào nhà nhóm lửa.

Tiếp đó là bưng chậu ra ngoài nhổ lông gà, mổ gà làm sạch bụng gà, chặt gà thành miếng, ngâm nước ra máu, Đồ Tiểu Quỳ đều theo sát bên cạnh, thậm chí ngồi trên ghế đẩu trước bếp canh chừng, Hứa Nghiên nghĩ con bé muốn đi chợ, liền hứa với bé: “Con ra ngoài chơi đi, ngày mai ta dẫn con đi chợ, còn hỏi thăm biểu tẩu con xem có muốn mua gì không.”

Đồ Tiểu Quỳ kinh ngạc nhìn chằm chằm mẫu thân, nghĩ là đang muốn đuổi mình đi, đầu lắc như trống bỏi, từ chối: “Trời còn sớm, lát nữa con đi.”

Thấy mẫu thân cho gà vào nồi thêm nước ngâm, con bé bật dậy, kéo tay mẫu thân nói: “Đi thôi, chúng ta dẫn Tiểu Ngư lên núi chơi, đi thăm biểu tẩu con.”

“Chẳng phải con nói trời còn sớm sao? Khoan đã, ta rửa tay đã. Lần này sao con lại không chê tay ta tanh nữa?” Nàng thuận theo lực kéo của con bé bước ra khỏi cửa, cho đến khi ra khỏi thôn, Hứa Nghiên mới phản ứng lại, vừa rồi Đồ Tiểu Quỳ sợ nàng ở nhà hầm gà!

“Nha đầu thối.” Hứa Nghiên vừa buồn cười vừa bực mình nhìn tiểu nha đầu đang nhảy tưng tưng phía trước, “Toàn là mưu mẹo.”

Khi Đồ Đại Ngưu về nhà nấu cơm, Hứa Nghiên ngồi trước bếp nhóm lửa, nhìn tiểu nha đầu trong sân mà mách tội với hắn, Đồ Đại Ngưu cười lắng nghe, đậy nắp nồi lại kéo nàng đứng lên, rất tự nhiên ngồi xuống nhóm lửa, đợi nàng nói xong, hắn nén lòng tự hào xuống, dỗ dành: “Lát nữa ta sẽ xử lý con bé, nha đầu dám giở mưu mẹo với mẫu thân mình, ghê gớm thật.”

Đáng tiếc âm cuối mang theo tiếng cười đã tiết lộ cảm xúc của hắn, bị Hứa Nghiên xấu hổ đấm một cú, để lại một câu “Tiểu Quỳ giống hệt chàng”, rồi ra khỏi nhà bếp.

Đồ Đại Ngưu một mình trong nhà bếp cười ha ha, vẫy tay gọi tiểu cô nương đang nép bên cửa nhìn vào, kéo bím tóc nhỏ của con bé khen: “Khuê nữ ta đúng là nha đầu linh hoạt.”

“Giống người giống người.” Bé đáng yêu nhón chân dựa vào đùi phụ thân.

“Miệng nhỏ này của con thì không giống ta, quá biết nói chuyện rồi.” Đồ Đại Ngưu vui vẻ cười không khép được miệng.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »