Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3949 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 113

❊ ❊ ❊

Đi suốt dọc đường, trong ruộng lúa mạch đều có bóng người bận rộn, còn có tiếng trò chuyện, trong đó cũng không thiếu giọng nữ nhân, có người vì ruộng lúa mạch nhiều cần cả hai phu thê xuống ruộng làm việc, có người chỉ là để có bạn đồng hành, đặc biệt là những ruộng lúa mạch gần núi sau, một phần sườn núi đó là nghĩa địa của thôn.

Hứa Nghiên ngước đầu lên, mặc cho cơn gió lạnh buốt táp vào mặt, lắng nghe tiếng nước chảy róc rách, ngửi mùi cỏ xanh từ gió thổi qua mầm lúa mạch, tinh thần nàng phấn chấn hẳn lên, cảm giác nặng nề trong đầu bị quét sạch không còn.

Ôm lấy eo nam nhân, nàng nhấc chân một cách nhẹ nhàng, đầu tựa vào vai hắn dụi dụi, khẽ huýt sáo.

“Vui đến vậy sao?” Đồ Đại Ngưu xoa xoa tai nàng, cẩn thận nhìn mặt đường.

“Vui chứ, nhưng càng nhiều hơn là sự thư thái, trong lòng không còn bí bách nữa, thật dễ chịu.”

“Vậy thì tốt, tối mai nếu nàng vẫn không ngủ được, ta sẽ lại cùng nàng ra ngoài.”

Đến ruộng lúa mạch của nhà mình, Đồ Đại Ngưu khoác chiếc áo bông dày lên người nàng, “Đừng nghĩ là không lạnh, trước kia lão đầu ở trong sân đi dạo tiêu thực cũng không thấy lạnh, sáng hôm sau dậy lại bị phát sốt.” Chính vào mùa xuân, cỏ dại ven ruộng xanh tốt, hắn đi vòng quanh hồi lâu, bẻ về một cây tạp đã chết khô, dùng cỏ ngải khô làm mồi lửa, gõ đá đánh lửa vài cái mới nhóm được lửa.

“Nàng ở đây đợi, ta lên trên xem sao, đừng để nước cuốn trôi bùn đất làm tắc rãnh nước.”

“Chàng cứ đi đi, không cần lo cho ta, ta lớn từng này rồi thì có thể xảy ra chuyện gì chứ? Ta sẽ ở đây đợi chàng, cứ lo việc đi.”

Dưới ánh lửa chiếu rọi, Hứa Nghiên đi lại trong khoảng đất vuông vắn này, nhìn về phía xa, lờ mờ toàn là bóng người, phải nhìn kỹ mới phân biệt được đó là bóng người hay chỉ là ảo giác do cỏ dại cao bằng người đung đưa tạo nên.

“Nhà ai đó? Sao vẫn còn đốt lửa? Có ai không?” Người nhìn thấy ánh lửa giương giọng gọi.

“Có, nhà Đồ Đại Ngưu đây.” Hứa Nghiên vẫy tay đáp lại, thấy khá mới lạ và thú vị.

“Ồ, Hứa phu tử cũng đến gác đêm sao?”, “Không phải bụng đang mang thai hả?” …

Biết có người đang trông chừng bên đống lửa, sẽ không làm cháy hoa màu, họ cũng không gọi nữa, chỉ là những người ở gần nhau thì thầm to nhỏ.

Tiếng quạ kêu từ bụi cây sau núi vọng lại, trong ruộng lúa mạch cũng có tiếng côn trùng kêu, còn có tiếng Đồ Đại Ngưu bước đi lạch lạch trong rãnh nước, mang đến một sự náo nhiệt khác biệt cho ban đêm tĩnh mịch này.

Cùng với tiếng củi khô cháy kêu tí tách trong đống lửa, tiếng bước chân càng lúc càng nặng nề, Hứa Nghiên nheo mắt nhìn về phía ruộng, hỏi: “Nhanh như vậy đã xong rồi hả?”

“Ừ, ổn cả, không bị xói lở.” Hắn ngồi xổm trên bờ ruộng rửa sạch bùn đất dính ở chân, tùy tiện lau vài cái vào ống quần rồi định mang giày vào, bị Hứa Nghiên quát lại: “Đây, dùng khăn lau khô đi, nước ở kẽ chân không lau khô, để trong giày hầm một đêm là chàng lại kêu ngứa kẽ chân cho xem.”

“Ngứa ta cũng không sợ, bây giờ đã có người gãi chân cho ta rồi.” Hắn cười bỗ bã đón lấy chiếc khăn.

Hứa Nghiên nhổ vào hắn: “Chàng nên biết liêm sỉ đi, chỉ có Tiểu Quỳ ngốc nghếch, không biết sạch sẽ mới bị chàng dụ dỗ ngoáy chân cho chàng.”

“Con bé bôi phân lên người ta, ta còn không chê con bé thối, giờ gãi gãi lòng bàn chân cho phụ thân thì không có mặt mũi nào mà chê được.” Đồ Đại Ngưu nói hùng hồn, hắn nhân lúc tiểu nha đầu còn chưa hiểu chuyện mà lừa gạt hết mức, nếu không theo ý hắn, hắn sẽ la lên đòi bôi phân lên người tiểu nha đầu.

Đồ Tiểu Quỳ luôn nghĩ phụ thân rất yêu thương mình, đồng thời lại ghét phân dơ bẩn, nên cơ bản phụ thân gọi là đến ngay, làm cho phụ thân càng ngày càng không câu nệ.

Hắn ngồi trên đống cỏ ngải còn lại, duỗi thẳng chân, kéo tay nữ nhân để nàng ngồi lên đùi mình, gom quần áo lại cho nàng kín hơn, nhìn quanh một lượt, có một sự hưng phấn như đang chơi trò “gia đình”, hắn vừa nói: “Không có tiểu nha đầu, nàng lại đấu khẩu với ta rồi, nghe mà lòng ta thoải mái, ở nhà nàng cứ mãi lo cho tiểu quỷ đầu kia, ta thì chỉ còn làm kẻ nấu cơm cho các nàng thôi.”

Hứa Nghiên ôm cổ hắn, cũng cảm thấy mới mẻ, có chút kích thích như đang vụng trộm, nhưng miệng lại mắng hắn: “Cái xương cốt ti tiện, phải bị mắng mới thấy thoải mái, có con rồi còn muốn sống những ngày tháng thoải mái của một nam nhân độc thân, mơ đẹp quá!”

Ôm nàng sát vào lòng hơn, tận hưởng sự mềm mại trước ngực, ý đồ không tốt hỏi: “Đợi sinh lão nhị rồi, hè sang năm tối đến ta lại dẫn nàng ra ngoài đi dạo nhé?”

“Không đi, toàn là muỗi.”

“Ta sẽ mang cả cỏ ngải cho nàng.”

“Thế cũng không ra.”

Đồ Đại Ngưu không nói gì nữa, nàng đang ôm hắn, lại ngồi trên đùi hắn, bên cạnh lại có lửa sưởi, chỗ hai người dính sát vào nhau đặc biệt ấm áp, giống như con rắn ngủ đông được ánh mặt trời đầu xuân sưởi ấm, đang duỗi mình muốn bò ra khỏi hang.

Tiếng trò chuyện ở phía xa dường như nhỏ đi, hắn ghé vào tai nàng hỏi: “Nàng có từng nghe về truyền thuyết chui vào đống rơm chưa?”

Hứa Nghiên nhúc nhích mông, nghe cổ họng của hắn “khục” một tiếng, cắn răng nhịn cười, thấp giọng nói: “Chưa.”

“Vậy ta kể nàng nghe, vào một đêm gió lớn trăng mờ, một nam nhân lén lút đi đến sân phơi lúa, chui vào cái hang mà hắn khoét trong đống rơm, hắn hồi hộp chờ đợi tiểu tình nhân đã hẹn ước. Đợi bên ngoài vang lên tiếng bước chân, hắn kéo mạnh người đó vào, nằm trên lớp rơm đã được trải sẵn, tiếng sột soạt cởi áo vang lên, sau đó là những tiếng “ừm ừm à à.”

Cảm nhận được da sau gáy bị véo, hắn ngẩng đầu lên khàn giọng hỏi: “Ta kể không hay sao?”

“Không, rất hay, rất chi tiết, giống như chính chàng đã làm vậy.” Hứa Nghiên véo mạnh vào da thịt hắn, đồng thời ngồi trên người hắn vặn vẹo vài cái, hài lòng nhìn hắn cong lưng lại, cắn vành tai hắn, lầm bầm hỏi: “Chàng đã chui vào đống rơm rồi nhỉ?”

“Không, không có, ta nghe người ta kể.”

“Nghe ai kể? Sao cái ta nghe lại không chi tiết và kích thích như vậy? Hả?”

“Chẳng phải là nàng nói là chưa nghe bao giờ sao?”

“Ta không nói chưa nghe thì làm sao nghe được cái chàng kể? Đừng nói thừa, chàng chui với ai?” Tay véo hơi mỏi, dứt khoát bỏ tay ra, rồi đưa xuống nhấn vào chỗ khác.

Đồ Đại Ngưu bị kích thích đến mức không nói nên lời, đặc biệt là khi có tiếng bước chân đang tiến lại gần, trong lòng vừa căng thẳng vừa sảng khoái, chân không tự chủ được mà căng cứng, sau khi tay nàng rời đi, hắn thấy hụt hẫng, cố gắng kìm nén hơi thở lại nhanh chóng giải thích: “Ta chưa chui vào, chỉ nhìn thấy thôi.”

Kéo tay nàng đặt lại chỗ cũ, mặt vùi vào cổ nàng cầu xin nhỏ nhẹ: “Tiếp tục đi, xoa theo vòng tròn, lát nữa ta sẽ kể tiếp cho nàng nghe, khó chịu quá.”

Có hai bóng người ở góc cua phía trước, tay nàng bị hắn nắm chặt, thầm mắng hắn gan to bằng trời, nhưng bản thân nàng cũng thấy phấn khích, nhìn chằm chằm vào bóng người phía trước, tay vẫn tiếp tục động tác dưới lớp quần áo.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »