Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3949 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 185

❊ ❊ ❊

Tối về vừa ngồi lên giường, Tiểu Quỳ đã ôm quyển sách thuốc của bé tới, tựa vào lòng mẫu thân, nói: “Mẫu thân, mau xem sắn dây có phải dược liệu không đi.”

Hứa Nghiên từng trang từng trang lật về phía sau, mắt sắp hoa cả lên mới nhìn thấy, chỉ vào nói với Tiểu Quỳ: “Này, là dược liệu.” Nàng đọc hết cả bài, phát hiện không chỉ phải rửa, phải cắt, phải phơi, còn phải trộn với cám gạo sấy trong nồi thuốc thành màu vàng nhạt, thật phiền phức.

Thôi đi, Hứa Nghiên đóng sách nhét vào tay đại khuê nữ của nàng, nói: “Chế biến rất phiền phức, con phải lớn thêm hai tuổi nữa mới có thể tự mình làm được, nếu không lại dao lại lửa, rất dễ bị thương.”

“Người giúp con mà.” Bé làm nũng, ôm sách lật về phía sau, định tìm trang đó.

“Là con học y hay ta học y? Con có hứng thú với việc chế biến thảo dược sau này để chữa bệnh cho người khác nhưng mẫu thân thì không. Ta không ép con học thêu hoa theo ta, vậy mà con lại muốn ép ta học y theo con sao?” Hứa Nghiên nhíu mày nhìn bé, bất mãn chất vấn.

“Vậy không phải là tự con không biết làm sao.” Tiểu Quỳ lầm bầm.

“Tiểu Quỳ, ta thấy hai chúng ta cần phải nói chuyện tử tế.” Nàng kéo một cái ghế để Tiểu Quỳ ngồi đối diện mình.

Đồ Đại Ngưu vừa đi đến cửa định vào thì nghe thấy lời này liền vội vàng dừng lại, kéo đại nhi tử ôm tiểu nhi tử đi về phía hậu viện, cúi đầu nói với Tiểu Ngư: “Đi thôi, phụ thân vào phòng con ngồi một lát, ba phụ tử chúng ta cũng nói chuyện nhé.”

“Đại khuê nữ, ta thấy con bây giờ điều quan trọng nhất là học chữ với ta, chế biến thảo dược có thể từ từ.” Thấy Tiểu Quỳ muốn nói, Hứa Nghiên bịt miệng bé lại, nói: “Trước hết nghe mẫu thân nói đã, con muốn chữa bệnh cho người khác thì phải có đại phu dạy con, bào chế thảo dược tinh thông là tốt nhất, hiểu được chút ít cũng không thành vấn đề lớn, con không muốn đi làm người bốc thuốc hay bán thảo dược đúng không?”

Tiểu Quỳ nhanh nhẹn gật đầu.

“Vậy con có phải nên học thuộc tất cả các chữ, biết viết, có thể đọc hiểu sách thuốc không? Nếu ngay cả sách thuốc cũng không đọc hiểu được, đại phu nào chịu nhận con làm đồ đệ? Dù sao thì ta cũng không muốn, con muốn sao?” Hứa Nghiên mở trang đầu tiên của sách thuốc ra cho bé xem.

Tiểu Quỳ do dự lắc đầu, mắt dán vào sách, trang đầu tiên vẫn còn có chữ bé không nhận ra.

“Ta chỉ nhận chữ mà không hiểu y, ta dù có đích thân mất mười năm tám năm cùng con học thuộc cả quyển sách thì con cũng chỉ biết bào chế thảo dược. Lúc đó lại càng không có đại phu nào chịu dạy con, con bây giờ học với ta hai ba năm, nhận biết hết chữ, tự mình đọc sách, một hai tháng là có thể đọc xong. Sau đó ta tìm cho con một sư phụ, con học theo sư phụ bắt mạch chữa bệnh cho người khác.” Hứa Nghiên buông tay bịt miệng bé ra, hỏi: “Con còn có gì muốn nói nữa không?”

“Không có ạ.” Bé lấy lại sách từ tay mẫu thân, do dự một lát, bỏ vào ngăn kéo bàn trang điểm, đứng ở cửa nói: “Sau này con và đại đệ đệ sẽ cùng nhau học chữ đàng hoàng, không chạy lung tung nữa.”

“Ngoan, sách để ở chỗ mẫu thân trước, con học chữ mệt rồi có thể ra ngoài chơi, hoặc cũng có thể lấy sách thuốc ra xem.” Hứa Nghiên đi theo bé ra ngoài, vào phòng bé, thấy Tiểu Mễ đang cuộn tròn trong chăn lăn lộn, cũng không lên tiếng làm kinh động nha đầu, đóng cửa rồi đi về phía hậu viện, Đồ Đại Ngưu này đã rửa mông rửa chân cho hai nhi tử ở đâu rồi?

“Đại khuê nữ của ta lại phạm lỗi gì mà nàng lại dạy dỗ con bé vậy?” Đồ Đại Ngưu thấy nàng tinh thần hớn hở đi phía trước, vừa nhìn đã biết là đã trút được giận trong lòng rồi.

“Ai nói với chàng là ta dạy dỗ con bé? Chỉ là lời thì thầm giữa hai mẫu nữ thôi.”

“Xì, Tiểu Quỳ vô tư mà, vẫn chưa đến lúc có tâm sự đâu.” Hắn thậm chí còn nghi ngờ khuê nữ của hắn sẽ không bao giờ có tâm sự, vô lo vô nghĩ, có gì trong lòng là nói ra ngay, không kìm được lời mà cũng không suy nghĩ linh tinh, làm sao mà có tâm sự được.

Đẩy cửa vào phòng, đóng cửa lại, kể từ khi Tiểu Quỳ dọn ra ở phòng bên cạnh, cánh cửa này chưa từng được khóa, chỉ sợ bé tối tỉnh dậy sẽ sợ mà không ngủ được.

Hứa Nghiên nằm trên giường, thở dài thư thái: “Ôi… cuối cùng cũng gạt bỏ được một phiền phức lớn rồi, sau này ta chỉ cần yên tâm dạy chữ thôi. Tiểu Quỳ học hết chữ rồi sẽ tìm cho một sư phụ mà ném đi, Tiểu Ngư học hết chữ rồi, thuộc mấy quyển sách cũng ném đến trường tư thục ở trấn, thuật nghiệp hữu chuyên công*, đọc sách thuốc mà ta thấy da đầu tê dại, mệt mỏi rã rời cả người.”

*thuật nghiệp hữu chuyên công: ai cũng có chuyên môn của riêng mình

“Này, đây còn một đứa này, huynh tỷ nó đi trấn rồi nó lại nên học chữ thôi.” Đồ Đại Ngưu đặt tiểu nhi tử lên người Hứa Nghiên, mặc kệ thằng bé quơ quàng lung tung.

“Không sao, chỉ dạy học chữ thì ta vẫn còn xoay sở được.” Nàng ôm lấy tiểu nhi tử, một tay xoa bụng, ấp a ấp úng nói: “Cũng không biết trong y quán có thuốc nào để không sinh con nữa không, chúng ta đừng sinh nữa nhé, nuôi dưỡng ba huynh muội chúng nó cho tốt là được rồi. Đợi Tiểu Quỳ tròn tuổi thì ta cũng ba mươi mốt ba mươi hai, tuổi đã lớn rồi, ta lo thân thể ta sẽ suy sụp, lỡ đâu lại khó sinh, mấy đứa nhỏ này đều rơi vào tay chàng hết, vậy thì chàng đúng là trên có già dưới có lũ trẻ, chẳng có ai giúp một tay đâu.”

“Được thôi, ba đứa trẻ cũng nhiều rồi, không đứa nào dễ bảo đâu.” Đồ Đại Ngưu tán thành: “Đợi Tiểu Quỳ cai sữa rồi chúng ta đi y quán hỏi thử, lúc chưa cưới tức phụ ta từng nghĩ chỉ có một nhi tử thôi, dù sao đây cũng là truyền thống của lão Đồ gia ta, ai ngờ lấy một người có thể sinh được, bụp bụp cái sinh ba đứa, lại còn có thể sinh tiếp nữa.”

Hắn không biết xấu hổ mà cảm thán: “May mà ta kiếm được tiền, nếu không chỉ riêng tiền mua giấy mua mực đã có thể bóc đi một lớp da già của ta rồi, lại còn có một tức phụ thích ăn sườn sườn lợn, không có tiền mua thèm quá chẳng phải tháo hai cái sườn của ta ra mà hầm canh sao?”

“Một thân da đen nhẻm, ai thèm ăn sườn của chàng!” Hứa Nghiên cười đá hắn, ghét bỏ nói.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »