Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3949 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 156

❊ ❊ ❊

Đồ Đại Ngưu trốn sau cửa sổ lén nhìn hai tỷ đệ nhỏ bé trong sân, hạ giọng nói với nữ nhân đang may vá: “Ta cảm thấy ta như có hai đứa khuê nữ vậy, giọng sữa của Tiểu Ngư ngọt quá, còn biết làm nũng nữa, so với thằng bé, tính cách Tiểu Quỳ giống nhi tử hơn.”

“Ôi, mỗi lần thằng bé kéo giọng gọi ‘Mẫu thân’, muốn gì ta cũng muốn đồng ý, phỏng chừng là biết có một tỷ tỷ như đại ca ở trên trấn giữ, thằng bé đánh không lại mà cũng không trở mình được, nên đành phải làm nũng thôi, chàng xem, Tiểu Quỳ bảo vệ thằng bé biết bao.” Hứa Nghiên cũng công nhận giọng nhi tử nàng ngọt ngào, lúc cười cũng khiến người ta nhìn thấy mà vui vẻ.

“Nhưng sao thằng bé lại thèm ăn thế nhỉ? Thấy gì cũng muốn ăn, mà lại chưa từng bị đói bao giờ.” Đồ Đại Ngưu cũng lấy làm lạ, một đứa tiểu tử sao lại thích ăn vặt đến vậy.

“Trong nhà này có ai ăn kém đâu? Lợn chàng nuôi miệng đều khỏe, ăn gì cũng không chừa lại, Tiểu Ngư thích ăn còn hơn là kén ăn, ta sẽ dắt thằng bé ra ngoài đi dạo nhiều hơn, chỉ cần đừng để thằng bé ăn không tiêu mà đau bụng là được.” Hứa Nghiên đặt giỏ kim chỉ xuống, đi ra ngoài gọi hai đứa trẻ đi chơi.

Không muốn vào thôn, nghe tiếng chó sủa dưới chân núi, nàng dẫn hai đứa trẻ đi xem bò dê, năm nay có thêm hai con bê, cùng với năm con dê con.

Hai tỷ đệ nhổ cỏ xanh dưới đất cho dê con ăn, Hứa Nghiên ngồi một bên nhìn, tết vòng cỏ trong làn gió mát mang theo mùi cỏ xanh thoang thoảng, cảm thấy cuộc sống trôi qua thật sự rất tốt, có cả trai lẫn gái, có người chồng khiến nàng an lòng, những ngày tháng yên ổn như thế này có cho đại phú đại quý cũng không đổi.

Trương Mạn từ trong thôn đi lên nhìn thấy chính là cảnh tượng này, bò dê gặm cỏ phát ra tiếng cỏ đứt cà cà, hai đứa trẻ nắm tay nhau trêu chọc dê con, nữ nhân mặt mày hồng hào ngồi trên bãi cỏ ngắm nhìn con cái, trong mắt nàng có ánh sáng, dung mạo thân thiện.

Tiếng chó sủa làm nàng ta bừng tỉnh, Trương Mạn hô lên: “Mẫu thân Tiểu Quỳ, dắt con đi chơi à?”

“Trương Mạn? Ngươi về mẫu gia đấy hả?” Hứa Nghiên xua con chó lớn đang chạy đến sủa điên cuồng.

“Ừ.” Nàng ta nghĩ đến thái độ của người ở mẫu gia liền cảm thấy chán nản, cũng muốn hỏi ý kiến nữ nhân trước mặt này, liền nói: “Ta đến tìm phụ thân và huynh đệ ta để họ chống lưng cho ta, ai ngờ họ không chịu đi cùng ta một chuyến, chỉ sợ đến Ngõa Tử Lĩnh bị đánh.”

“Sao vậy? Người nhà họ gì đó vẫn tìm các ngươi gây khó dễ à?”

“Không phải, là tộc nhân Tôn gia, năm ngoái ta về mới biết, chương phụ bà mẫu của ta cho người trong tộc thuê ruộng đất trồng trọt, sau khi nộp thuế lương thực hàng năm, đáng lẽ bọn ta sẽ được chia một nửa số lương thực, nhưng họ cứ trì hoãn không đưa, ta đến tận nhà đòi thì họ cũng đưa, nhưng mỗi lần chỉ cho một ít, nói rằng ta mang về cũng không có chỗ chứa, mượn danh nghĩa vì tốt cho bọn ta mà chiếm hết lương thực, muốn bán lấy tiền cũng không được.” Lời này nàng ta không biết đã nói với bao nhiêu người, bây giờ nói lại lần nữa nàng ta vẫn tức đến rơi nước mắt.

“Thật là không có nam nhân thì nên chết cho rồi, người ngoài còn chưa đến bắt nạt nha ta, vậy mà đường huynh và đường thúc của phụ thân Tiểu Hạc cứ như đỉa bám vào người hút máu, thật sự là ta không biết tìm ai phân xử, ta ở trong thôn làm ầm lên, bọn họ đều nói trong tộc đang chăm sóc cô nhi quả phụ bọn ta, sợ trong nhà có bạc tiền lương thực sẽ bị người ta dòm ngó, nhưng đó là ruộng đất của chính nhà ta, ta muốn ăn chút gạo mì cũng phải như ăn mày, nói lời hay ý đẹp đi xin, còn phải nhìn sắc mặt người ta, đúng là đồ rùa khốn nạn lòng dạ đen tối.” Nàng ta ôm mặt ngồi xổm trên đất khóc mắng.

“Vậy ngươi tìm phụ thân chống lưng là muốn làm gì? Muốn đòi lại ruộng đất hay đòi lại lương thực?” Hứa Nghiên hỏi nàng ta, vẫy tay ra hiệu cho tỷ đệ Tiểu Quỳ đừng lại gần.

“Có thể đòi lại được lương thực là tốt lắm rồi, ta không muốn trong tay không có lấy được một đồng tiền, nhi tử ta nói mơ cũng muốn ăn một viên kẹo, nhưng phụ thân và huynh trưởng ta đều không giúp ta, nói là bảo ta đợi Tiểu Hạc lớn lên.” Nàng ta lau nước mắt, có chút bực tức nói: “Vậy thì ta chi bằng trở về đây, ở Tôn gia tuy ta không phải xuống đồng làm việc, nhưng ăn uống phải cầu xin người khác, còn phải chăm sóc hai người già, trở về đây thuê vài mẫu ruộng ta ít nhất còn kiếm được đồng tiền, muốn ăn kẹo thì ta nhịn đói một bữa cũng phải mua được về cho nhi tử ta.”

“Ở Ngõa Tử Lĩnh có gia đình nào hung dữ hơn không, kiểu như trong nhà đông huynh đệ, gia cảnh nghèo khó? Là loại không sợ Tôn gia gây rối ấy.”

“Ngõa Tử Lĩnh là thôn lớn, người đông đất ít, sao vậy, ngươi hỏi cái này làm gì?”

“Khế đất nằm trong tay công bà của ngươi chứ? Ngươi tìm nhà nào biết phân rõ phải trái, cho bọn họ thuê ruộng đất, năm đầu có thể bớt ba bốn chục cân lương thực, để họ giành lại ruộng đất từ tay người Tôn gia mà trồng, còn về số lương thực Tôn gia nợ ngươi, hoặc là dứt khoát làm ầm lên, tìm người hứa nếu đòi được sẽ chia cho họ một phần mười, tìm người ngoài giúp đỡ, hoặc là không muốn làm ầm lên, thì ngươi cứ mặt dày cách vài hôm đến tận nhà đòi lương thực.” Hứa Nghiên nói với nàng ta, hiện tại nàng hối hận vì lúc trước đã khuyên Trương Mạn quay về Tôn gia, ý tốt là muốn giúp đỡ nàng ta, nhưng đến bước này lại khiến nàng ta sinh ra oán giận.

“Nhưng lỡ như thuê cho người ta rồi, người của nhà đó cũng không trả tiền thuê cho ta thì sao?” Nàng ta vẫn còn có chút nhát gan.

“Khế đất nằm trong tay ngươi mà, họ không trả tiền thuê thì ngươi có thể báo quan, họ sẽ sợ chết khiếp, nếu không muốn báo quan thì ngươi lại dùng cách này cho người khác thuê, để nhà khác giúp ngươi đòi lại lương thực và đất đai.” Hứa Nghiên bực mình nói tiếp: “Ngươi cứ làm ầm lên hai bận như vậy, sẽ không ai dám không trả tiền thuê cho ngươi đâu, bọn họ đều là những gia đình nghèo khổ sống nhờ ruộng đất, ai mà không muốn cuộc sống yên ổn?”

“Được rồi, ta sẽ về tìm người.” Người ta đã cho ý kiến, phần còn lại chỉ có thể dựa vào chính mình.

“Ngươi ngủ lại một đêm rồi hẵng về, giờ đã muộn rồi, đi bộ về sẽ tối trời, ban đêm không an toàn.” Hứa Nghiên kéo nàng ta lại, “Ngươi ngủ lại bên mẫu gia một đêm, suy nghĩ cho kỹ, sáng mai rồi hãy đi, nếu thực sự xảy ra chuyện gì, ngươi bảo Tiểu Hạc phải làm sao?”

“Được, ta nghe lời ngươi.” Nàng ta quay người đi về phía thôn.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »