Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3949 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 104

❊ ❊ ❊

Đến buổi chiều, trước cửa Đồ gia đã bày năm cái bàn, xếp bốn chiếc ghế dài, Đồ Đại Ngưu và phụ thân hắn, một người ở tiền viện một người ở hậu viện nấu rượu xào thức ăn, có người trong thôn giúp đỡ nhóm lửa, bên cạnh giếng có hai nữ nhân đang ngồi xổm rửa rau, trên thớt vang lên tiếng thái thức ăn ‘đông đông’.

Nhờ sự tuyên truyền của Bạch thẩm tử, cả thôn đều biết tức phụ Đồ Đại Ngưu không nấu ăn, nhưng tận mắt chứng kiến còn có sức chấn động hơn lời người ta nói, thật là ganh tị, Đồ Đại Ngưu này không những có thể kiếm tiền nuôi gia đình lại còn biết nấu cơm hầu hạ cả nhà, thảo nào hắn giao nộp năm năm tiền phạt vẫn có gan chọn cô nương do bà mối giới thiệu.

Xem kìa, xem kìa, nam nhân ở nhà làm cơm, nữ chủ nhân ôm con ở ngoài chơi cùng mấy đứa trẻ, chăm chỉ cực khổ như họ sao lại không gặp được nam nhân như vậy chứ?

“Đại Ngưu, nấu cơm là có thể học được, mỗi lần ngươi nấu cơm thì bảo mẫu thân Tiểu Quỳ giúp nhóm lửa, đứng bên cạnh xem, nửa năm một năm là có thể quen tay thôi.” Thẩm tử nhóm lửa ngửi thấy mùi thơm trong nồi, trong lòng ngứa ngáy, liền bắt đầu ra chiêu.

Đồ Đại Ngưu nhấc mí mắt đang rũ xuống nhìn nồi xẻng nhấc lên, con ngươi đen thui nhìn chằm chằm phụ nhân lại bắt đầu kiếm chuyện, hắn nhếch miệng cười nói: “Tức phụ ta không phải là người biết nấu cơm, nàng ấy biết đọc sách biết thêu thùa, bàn tay phải được dưỡng thật tốt mới được, ta là kẻ quê mùa thô kệch, nên làm công việc bếp núc khói lửa này.”

Một câu ngay tại chỗ chặn họng bốn nữ nhân, lại còn làm mình nghẹn không ít, lối nói cũ kỹ trong lòng kia không thể thuyết phục nam nhân đang tranh làm bếp núc, hơn nữa những gì người ta nói đều là sự thật, ai có thể khuyên hắn nói: Đừng để mẫu thân Tiểu Quỳ đọc sách thêu thùa nữa, gọi ra đây để bọn ta chỉ dạy cách nấu cơm cho.

Trừ phi đầu óc có bệnh.

Mặt trời vừa mới xuống núi, người bên ngoài đã đến đây hết, chen chúc ngồi trên ghế đẩu thổi phồng khoác lác, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn xuyên qua cổng lớn vào trong nhà, ngửi thấy mùi thịt bay ra nuốt nước miếng ừng ực.

Hứa Nghiên ôm Đồ Tiểu Quỳ đang chơi vui vẻ đi ra cổng lớn, “Mấy thúc mấy thẩm, thức ăn làm xong hết rồi, chuẩn bị dọn món lên đây, sắp xếp bố trí lại, đừng để ai bị chen chúc dưới gầm bàn đấy.”

“Được thôi, ai rớt xuống gầm bàn thì người đó không được ăn.” Một người trong đám đông nói đùa, những người khác nghe xong đều cười ha ha.

Mấy thẩm tử giúp rửa rau thái thức ăn đều bưng chậu thức ăn lớn đặt lên bàn, thịt hầm rau trộn, lá rau xanh xào cũng thấm đầy dầu mỡ.

Trong sân cũng đặt một bàn, người Đồ gia và những người giúp nấu cơm cùng nhau ăn, Hứa Nghiên đút cho Tiểu Quỳ ăn trước, món trứng hấp trộn thịt băm con bé đặc biệt thích ăn, mỗi muỗng một miếng, nhưng mắt vẫn thèm thuồng món rau trong chậu trên bàn, mắt nhìn chằm chằm vào chậu, nhưng miệng vẫn không chậm trễ há ra ăn trứng hấp.

Đồ Đại Ngưu ngồi bên cạnh Hứa Nghiên, khi nàng đang đút cho con ăn, hắn gắp rau trong chậu bỏ vào chén nàng, thịt thái lát mỏng, khoai lang chiên giòn thấm dầu, cải ngồng xanh non… Đợi Đồ Tiểu Quỳ ăn cơm xong, trong chén Hứa Nghiên đã đầy ắp thức ăn, tự nhiên nhận lấy cơm Đồ Đại Ngưu đưa, nói với nhóm thẩm tử đang nhìn nàng: “Mấy thẩm tử ăn nhiều vào, buổi chiều mọi người bận rộn cả nửa ngày rồi.”

Xúc một miếng cơm ăn, huých huých nam nhân bên cạnh, “Chàng ra ngoài xem thức ăn trong chậu ăn hết chưa, hết rồi thì mang chậu vào múc thêm.”

“Được.”

Vừa đặt chén đũa xuống, Chu thẩm tử ngồi đối diện đã đứng dậy, vẫy tay với Đồ Đại Ngưu, “Để ta ra xem, ngươi ngồi ăn đi, nấu cơm cả buổi chiều rồi, nghỉ ngơi một chút.”

Hứa Nghiên dừng động tác nhai cơm lại, rồi lại như nghe không hiểu gì, gắp một miếng cải ngồng bỏ vào miệng, quay đầu nhìn nam nhân, nói: “Thẩm tử đau lòng cho chàng, vậy thì chàng ăn cơm cho ngon đi, ăn xong ta sẽ dọn dẹp, chàng tắm rửa rồi ngủ đi.”

Tay dưới bàn níu lấy thịt đùi hắn, ngăn hắn tiếp tục mở miệng nói chuyện.

Đồ Đại Ngưu cười lớn tiếng đáp lại, lại gắp một miếng thịt nửa nạc nửa mỡ bỏ vào chén Hứa Nghiên.

Thẩm tử đối diện đỏ mắt lại xúc thêm một miếng cơm, má phồng lên đứng dậy ra ngoài mang chậu rỗng vào múc thêm thức ăn, lại xới thêm hai chậu cơm lớn mang ra ngoài, trở về không nói lời nào nữa, cố sức gắp thịt ăn.

Qua hai ngày, Đồ Đại Ngưu lái xe chở Hứa Nghiên và Tiểu Quỳ đi trấn trên, đầu tiên đưa hai mẫu nữ đến cổng Hàng gia, Hứa Nghiên ôm tiểu nha đầu vẫy tay với Đồ Đại Ngưu, “Chàng đi nha môn hỏi tin tức đi, hỏi xong rồi đến đón bọn ta.”

“Được, nếu ta chưa đến thì mẫu nữ nàng cũng đừng đi tìm ta, đừng để lạc đường.”

“Ừ, biết rồi.”

Thấy hắn đi xa rồi, nàng đi lên gõ cửa, có lẽ Hàng gia đa số là nữ nhân ở nhà, người mở cửa là một phụ nhân khoảng bốn mươi tuổi, Hứa Nghiên nói: “Thẩm tử, làm phiền thẩm xem tức phu nhân nhà thẩm có rảnh không, ta là phu tử hai hôm trước dạy mấy đứa trẻ, hôm nay đến tìm phu nhân nhà thẩm có việc cần nói.”

“Hứa phu tử phải không? Nhị phu nhân đã dặn rồi, ngươi đến thì cứ trực tiếp đi vào” Còn nhìn tiểu nha đầu trong lòng nàng mấy lần, không nhìn ra đã trải qua chuyện đó, là một nha đầu to gan.

Khi dẫn người vào nhà còn nói: “Lão bà tử ta đã gặp qua nhiều người rồi, tiểu nha đầu này nhà ngươi nhìn tướng mạo là có phúc khí.”

“Phải không, mũm mĩm, là tướng phúc khí.” Nàng dùng tay chọc vào má Tiểu Quỳ, má thịt rung rung ba cái.

“…Không phải cứ béo mũm mĩm là có phúc khí, nha đầu nhà ngươi mũm mĩm mà đẹp, nhìn ánh mắt là biết không phải đứa dễ bị thiệt thòi.”

“Ha ha, giống phụ thân con bé, không bị thiệt thòi là tốt.”

Nói xong cũng đến sân viện, Nhị phu nhân Hàng gia đang ngồi bên trong căn dặn điều gì đó, nghe tiếng nói chuyện nhìn ra ngoài liền thấy Hứa Nghiên đang ôm con, sai hạ nhân đi xuống, bước ra khỏi cửa cười hỏi: “Hứa phu tử đến rồi, mau vào phòng ngồi nào.”

Nhìn tiểu nha đầu đang được ôm nhìn mình cười, vỗ vỗ tay, nói: “Nha đầu ngoan, thẩm thẩm ôm ngươi một lát nhé?”

Ngẩng đầu hỏi Hứa Nghiên: “Cho ôm không? Có lạ người không?”

“Không lạ người”, lời còn chưa dứt, tiểu nha đầu đã chìa tay đòi ôm.

Vẻ mặt nhỏ bé này thật đáng yêu, Phương Xuân Lệ đón lấy bé, nhún nhún, cười khẽ: “Cũng nặng tay thật.” Ôm cũng thoải mái, mềm mại êm ái, giống như cục bột mềm có thể tùy ý nhào nặn.

“Chỉ là khung xương giống phụ thân con bé, có trọng lượng, thịt trên người cũng không nhiều hơn bao nhiêu so với những đứa trẻ mũm mĩm khác.” Hứa Nghiên giải thích cho người ta rằng cô nương của nàng tuy hơi béo, nhưng thịt không phải gánh hết trách nhiệm.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »