Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3949 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 150

❊ ❊ ❊

Thấy Đồ Đại Ngưu lại lên núi, lão ta dẫn bốn đứa tôn tử lớn nhỏ không đồng nhất ra khỏi nhà đi về phía cuối thôn, trong tay của đại tôn tử còn xách nửa rổ trứng gà, những người trong thôn gặp trên đường đều chào hỏi lão ta, hỏi: “Lão trưởng thôn, lão đi đâu vậy? Dẫn tôn tử đi tuần tra thôn sao? Sao còn xách trứng gà?”

Lão ta xua tay, có vẻ bí ẩn nói: “Đến nhà Đại Ngưu một chuyến, nhờ hắn làm giúp một việc.”

“Ồ.” Lão ta không nói thì người trong thôn càng tò mò hơn, đặc biệt là mấy đứa tôn tử khỉ bùn nhà lão ta lại ăn mặc chỉnh tề, tóc chải bóng mượt, mím môi cười nhưng trên mặt đầy vẻ đắc ý.

“Lão trưởng thôn, Đại Ngưu lên núi rồi, hắn không có ở nhà, có thể lát nữa lão hãy đến.” Người đốn củi trên núi nói với lão ta: “Lúc ta xuống thấy hắn vừa mới định lên.”

“Hắn không có ở nhà cũng không sao, chủ yếu là tìm tức phụ của hắn, các ngươi cứ làm việc của mình đi, ta đi một chuyến.” Lão ta vịn tay đại tôn tử bước nhanh hơn.

Có người nhìn chằm chằm bốn tiểu tử đi theo sau trưởng thôn, suy nghĩ một lát rồi nói: “Có lẽ là cho tôn tử của lão ta đi học, ta nhớ năm ngoái trưởng thôn nói tôn tử của mình đầu óc thông minh, muốn bỏ tiền cho chúng học chữ.”

Lời hắn ta vừa dứt, như nước bắn vào chào dầu, “ù” một tiếng, mọi người già trẻ gái trai đang ngồi hóng mát dưới cây hòe lớn đều hoảng loạn, sao lại phải tốn tiền để học chữ? Đợi nhi tử của Hứa phu tử lớn hơn một chút chẳng phải là nàng có thể dạy bọn trẻ học chữ sao? Cùng lắm là chậm thêm một năm, cũng không trông mong bọn trẻ đi thi công danh, sớm một năm hay muộn một năm có gì khác biệt?

Bây giờ lão trưởng thôn xách trứng gà cho tôn tử đi học chữ, vậy nếu nhà mình không mang trứng gà thì Hứa phu tử sẽ không dạy ư? Một rổ trứng gà bán đi cũng có thể mua được hai cân thịt để giải thèm.

Chó của Đồ gia trông rất dọa người, lão trưởng thôn dừng bước ngay trước cổng Trương gia, bảo mấy đứa tôn tử gọi người ra xua chó đi.

“Ôi, là trưởng thôn ạ? Tìm phụ thân ta sao? Phụ thân đang ở nhà, vào đi.” Nàng quát vài câu, con chó liền yên lặng vào nhà nằm xuống.

Vào nhà xong, lão ta ngăn Hứa Nghiên không cho nàng ra hậu viện gọi phụ thân nàng: “Tức phụ Đại Ngưu, ta là đến tìm ngươi, ngồi xuống nói chuyện được không?”

Hứa Nghiên kinh ngạc, nhưng vẫn ngồi xuống, chú ý đến chiếc rổ trứng gà mà đại tôn tử của lão ta xách theo, trong lòng đã hiểu rõ: “Trưởng thôn tìm ta có việc gì?”

“Nghe nói ngươi đang dạy con cái nhà mình học chữ? Có thể cho mấy đứa tôn tử của ta đi theo học luôn được không?” Lão ta nói thẳng ý định.

Hứa Nghiên nghe xong liền biết là Đồ Tiểu Quỳ đã lỡ lời, liếc nhìn thoáng qua mấy tiểu tử, cũng chỉ trắng hơn Đồ Đại Ngưu một chút, mùa hè này còn chưa qua nữa mà.

“Trưởng thôn, ta không có ý định dạy thêm con cái người khác, thứ nhất là nhi tử ta còn nhỏ, thằng bé không hiểu chuyện, nói khóc là khóc, nói nháo là nháo, sẽ làm lỡ việc. Thứ hai là Tiểu Quỳ mới choai choai, nghe hiểu lời nhưng xương tay còn mềm, ta chỉ dạy con bé và hai chất tử của ta học chữ chứ không viết chữ đã tốn rất nhiều thời gian rồi, không có thời gian trọn vẹn để dạy mấy đứa tôn tử của lão, thứ ba là ta còn hứa với Hàng gia ở trấn, chính là hai tỷ muội mà ta bắt đầu dạy từ năm kia, có thời gian rảnh sẽ đến trấn chỉ điểm cho họ một chút.”

“Hai tỷ muội Hàng gia đến chỗ ngươi học một tháng bao nhiêu bạc?” Lão trưởng thôn không tiếp lời Hứa Nghiên nói về việc không có thời gian dạy, mà đột ngột hỏi chuyện này.

“Nửa lượng, cuối năm còn tặng quà tết, trước khi ta gả cho Đại Ngưu, ta dạy ở Hoàng gia ở trấn hơn nửa năm, mỗi tháng một lượng, mỗi mùa một bộ quần áo, bút mực giấy nghiên đều do nhà họ bao hết.” Vì lão ta đã hỏi, Hứa Nghiên liền nói ra hai khoản thù lao dạy học này, tránh việc người trong thôn còn giữ thái độ “được lợi còn làm bộ làm tịch”.

Nửa lượng rồi một lượng này, trực tiếp khiến mấy người choáng váng, trước chưa nói đến thù lao Hoàng gia, chỉ riêng Hàng gia, một năm cũng là sáu lượng, một con lợn béo nuôi cả năm đã đưa đi rồi! Lão trưởng thôn nằm mơ giữa ban ngày cũng không dám nghĩ rằng trong số mấy đứa tôn tử có thể có đứa nào dựa vào việc đọc sách mà làm rạng danh tổ tông, con cháu nhà mình đức hạnh thế nào tự mình biết, bốn đứa chúng nó quả thật không đáng để mỗi năm phải đưa đi một con lợn.

Lão ta lập tức đánh trống lùi bước, nhưng lại không cam tâm, một lần nữa tiếc nuối Hứa Nghiên không phải nhi tức phụ nhà mình, Đồ Đại Ngưu cái tên hán tử l* m*ng này đã lọt vào mắt vị thần tiên nào vậy? Lấy được tức phụ biết đọc sách viết chữ, ngay cả tiểu nha đầu bé tí cũng có thể theo học chữ, tương lai trưởng thành cũng không kém mẫu thân mình.

Quan trọng nhất là còn sinh được nhi tử, theo mẫu thân của nhóc đọc sách học chữ, kém nhất cũng có thể đến tửu lầu làm người ghi sổ sách cho người ta, lỡ đâu giống ngoại tổ phụ của nhóc, chẳng phải cũng có thể thi đậu tú tài hay sao? Vậy thì dạy học cho người ta đâu chỉ là nửa lượng bạc mỗi tháng cho hai đứa trẻ nữa, mộ tổ của Đồ gia là bốc khói xanh ư?

Nghĩ đến nhà người ta đời sau mạnh hơn đời trước, còn nhà mình thì tiểu tử nối nghiệp lão dầu bằng cái cuốc trong tay, chỉ có con đường cày cuốc trên đất này, lão ta liền thấy lòng chua xót, hạ thấp mình xuống mà cầu xin: “Hứa phu tử, ngươi xem có thể tiện thể cho con cháu nhà ta đi theo học luôn được không? Không cần thời gian trọn vẹn gì đâu, hằng ngày bọn chúng cũng không có việc gì làm mà cứ lêu lổng bên ngoài, ta sẽ bảo chúng chơi ở cuối thôn, khi nào ngươi định dạy Tiểu Quỳ học chữ thì gọi chúng một tiếng, không dạy viết chữ cũng không sao, trước tiên là biết nhận mặt chữ cái đã.”

Thấy nàng cau mày chuẩn bị nói, lão ta tiếp tục: “Trong nhà có việc gì cứ sai bảo chúng đi làm, nhà ngươi chẳng phải còn nuôi lợn sao? Cứ bảo chúng đi cắt cỏ lợn cho ăn, để chương phụ của ngươi được nghỉ ngơi, cũng lớn tuổi rồi.”

Sau đó lão ta xách chiếc rổ đựng trứng gà đến trước người, kể khổ: “Người làm ruộng cuốc đất nghèo khổ, một năm sáu lượng bạc nhà cũng không lấy ra được để cho chúng đọc sách học chữ, cứ để trứng gà nhà nuôi được để ngươi ăn bồi bổ cơ thể, những phần thiếu hụt thì bảo mấy tiểu tử này cắt cỏ lợn, chạy việc để học chữ với ngươi, cứ sai bảo chúng hết sức là được.”

Hứa Nghiên đẩy rổ trứng gà sang, nhìn đôi mắt mờ đi của lão ta nói: “Ta cần phải bàn bạc với Đại Ngưu chút đã.”

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »