Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3949 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 145

❊ ❊ ❊

Hứa Hoành Nghĩa đến Đồ gia vào đầu tháng ba, liên tục theo Đồ Đại Ngưu học cách nuôi lợn cho đến đầu tháng năm, sau sinh nhật bốn tuổi của Đồ Tiểu Quỳ, Đồ Đại Ngưu bảo Hoành Nghĩa đánh xe bò trong nhà về, “Ngươi về nghỉ ngơi hai ngày, rồi dẫn theo tức phụ và con cái đến đi, chăn bông quần áo các loại ta đều chưa chuẩn bị, ngươi cứ mang những thứ ở nhà các ngươi vẫn dùng đến là được.”

“Không cần nghỉ, cũng không mệt, ngày mai ta sẽ đến ngay.” Hứa Hoành Nghĩa dùng dây thừng buộc nửa thùng nước lên xe, buộc xong còn đẩy lắc lư vài cái, thấy nước sẽ không bị đổ ra ngoài, hắn ta cũng an tâm, vỗ vỗ bụi trên tay, nói: “Tiểu cô, tiểu cô phụ, hai người vào nhà làm việc đi, ta đi đây, ngày mai lại đến, không cần tiễn.”

“Đại biểu ca, huynh phải mang các biểu chất của ta đến đấy, ta sẽ chơi cùng chúng.” Đồ Tiểu Quỳ từ trong nhà chạy ra, đưa gói giấy dầu trong tay cho hắn ta, nói: “Ta chia kẹo cho chúng ăn, huynh nói với chúng rằng tiểu biểu cô ở đây còn có kẹo ăn nữa.”

Hắn ta nghe thấy gói giấy dầu là kẹo liền vội vàng nhét lại vào tay Tiểu Quỳ, cười vỗ vai bé, nói: “Kẹo thì chính muội ăn đi, ngày mai ta nhất định sẽ mang các biểu chất của muội đến chơi cùng muội, đến lúc đó các muội cùng ăn, ta mang về chúng cũng không ăn hết trong một đêm được.”

“Ăn trên đường đi, ta ngồi xe bò rất thích ăn kẹo, vui lắm.” Con bé lại giơ gói giấy dầu nhón gót chân nhét vào tay đại biểu ca mình.

Hứa Nghiên đi tới, nhét gói giấy dầu cho đại chất tử đang muốn nhảy lên xe bay đi, cười trách móc hắn ta: “Tiểu Quỳ nhà ta mang kẹo cho biểu chất của con bé, lại không phải cho ngươi ăn, ngươi xô đẩy cái gì nha, cầm cho tốt, ngươi chính là kẻ chạy việc thôi đấy.”

“Ai da, hai biểu chất của muội ấy còn lớn hơn muội ấy, sao còn có thể ăn đồ vặt của Tiểu Quỳ chớ.” Hắn ta đỏ mặt nói, tay nắm gói giấy dầu như nắm một viên đá nóng bỏng, quá chiếm lợi rồi, ở nhà tiểu cô hai tháng, hắn ta đã mập lên một vòng, bây giờ còn phải lấy kẹo của tiểu nha đầu bốn tuổi mang về cho con cái ăn, thực sự không còn mặt mũi.

“Đi đi, chúng ta đều luận vai vế, ai cùng ngươi luận tuổi tác nha? ta hơn ngươi một tuổi, ta thấy ngươi gọi ‘tiểu cô’ không phải cũng gọi rất thuận miệng sao?” Hứa Nghiên cúi người ôm mông Tiểu Quỳ, hơi nhấc chân con bé khỏi mặt đất, rồi uốn cong lưng, như đùa giỡn véo con bé vào nhà.

Lần đầu tiên chơi như thế này, Tiểu Quỳ có chút căng thẳng ôm cánh tay mẫu thân, sợ ngã, phát hiện mẫu thân ôm bé rất chặt, bàn tay nhỏ bé của bé lúc thì cào ngứa, lúc thì ngẩng đầu đưa tay sờ mặt mẫu thân. Khi Hứa Nghiên há miệng giả vờ cắn tay bé, bé lại cười khúc khích rụt tay về, tự mình đùa mình vui vẻ.

“Mẫu thân à ~”

“Ừm?”

“Trong thôn nhiều nhà mua vịt con và ngỗng con quá, Đại Ni, Tiểu Nha bọn họ mỗi tối đều gọi vịt ở bờ đập, sao chúng ta không mua nha?”

“Con muốn nuôi hả? Trong nhà không phải đã có bò có dê có thỏ rồi sao? Buổi sáng con thả chúng ra ngoài, buổi tối dắt chúng về nhà, không có thời gian quản vịt nữa.”

Đồ Tiểu Quỳ vừa ăn mơ muối, vừa sờ tay Tiểu Ngư, nói: “Có thể nuôi nha, còn có mẫu thân và Tiểu Ngư nữa, Đại Ni tỷ tỷ nói đến mùa thu là có thể nhặt trứng vịt trứng ngỗng, có con vịt ngốc còn đẻ trứng ở trong bụi lau sậy ven đập nữa.”

“Con cũng biết sắp xếp công việc đấy, trứng vịt con chê tanh lại không ăn, qua năm giết thịt con lại khóc lóc, trong nhà cũng không có chỗ nuôi, không mua, đợi đến mùa thu con đi giúp Đại Ni nhặt trứng đi, nếu không đã ghiền, sau này trứng gà trong nhà đều giao cho con nhặt.” Hứa Nghiên từ chối, thấy con bé không cho Tiểu Ngư ăn lung tung, lại cúi đầu thêu quần áo, tay chiếc áo khoác mỏng màu xanh nhạt thêu một vòng hoa nhỏ màu vàng, nàng giũ giũ quần áo, lật tìm sợi chỉ trắng trong giỏ, định thêu một con ngỗng lớn ở vạt áo dưới.

“À.” Bị từ chối con bé cũng không phản ứng gì lớn, có thể thấy việc nuôi vịt nuôi ngỗng chỉ là thuận miệng nói ra, lấy một quả mơ đưa đến miệng Tiểu Ngư, thấy thằng bé mắt mở to mong chờ há miệng ‘a a’ kêu, lại cười xấu xa nhét vào miệng mình, đắc ý nói: “Đệ còn nhỏ, mẫu thân không cho ta cho đệ ăn, đồ tham ăn ch** n**c miếng, ha ha ha…”

“Con đừng trêu cho đệ đệ khóc nha, tức giận không cho con ôm, con lại nói đệ đệ tính tình không tốt.” Hứa Nghiên theo nhắc nhở.

Nhưng đã muộn rồi, Đồ Tiểu Quỳ đã ấn quả mơ lên môi người ta rồi lại nhét vào miệng mình, Đồ Tiểu Ngư thè lưỡi liếm phải không khí, đạp đạp cái chân nhỏ mũm mĩm liền nằm trên giường nhắm mắt, kéo cổ họng khóc thét.

Hứa Nghiên đặt kim chỉ và quần áo xuống, đứng dậy búng trán Tiểu Quỳ, “Đồ quỷ phiền phức, chẳng có chút dáng vẻ tỷ tỷ nào cả, chạy ra ngoài chơi đi.”

“Vâng ạ.” Nhúm một nắm mơ nhét vào miệng, vỗ vỗ vết muối trên tay, nhảy khỏi ghế chạy ra khỏi cửa, còn gọi cả con chó đang nằm cuộn tròn phơi nắng bên ngoài đi cùng.

Còn Đồ Tiểu Ngư được ôm trong lòng dựa vào vai mẫu thân, vừa ch** n**c mắt vừa liếm môi, “Sao lại thèm ăn như vậy chứ!” Hứa Nghiên lắc đầu dùng khăn lau môi cho nhóc, thấy nhóc lại muốn khóc, sờ sờ cái bụng nhỏ của nhóc, ôm vào nhà cho bú sữa, nhân tiện mang quả mơ muối vào nhà, kẻo lại bị gà bới ăn mất.

Chạy một vòng trở về, tiểu nha đầu mồ hôi đầm đìa vào nhà uống nước, thấy đệ đệ đang ngủ trên giường, con bé dẫm lên ghế đẩu trèo lên giường, hôn một cái lên má trắng trẻo của nhóc, thấy nhóc không nhúc nhích chút nào, miệng lẩm bẩm “Đồ Tiểu Trư.” rồi lại chuồn ra cửa đi tìm phụ mẫu.

“A gia, phụ mẫu của cháu đâu?” Con bé chạy ra hậu viện chỉ thấy a gia mình.

“Ở đây nè.” Giọng mẫu thân con bé từ bên ngoài truyền đến.

“Ở vườn rau ngoài kia, tìm phụ mẫu cháu làm gì.”

“Chơi nha, a gia, trưa ăn cơm gì?” Biết phụ mẫu ở đâu rồi con bé cũng không vội tìm nữa, mà ngồi xổm trước mặt a gia xem ông đan rổ.

“Cháu muốn ăn cơm gì?” Ông hỏi.

“Cháu muốn ăn măng nha, đám ngươi Đại Ni tỷ đã đào về rất nhiều măng, nói là để phơi khô, lúc có khách thì ăn gà hầm măng.” Bé nuốt nước miếng, nghe thôi đã thấy ngon rồi.

Đồ lão hán nghe xong nhíu mày, chép miệng chê bai: “Măng có gì ngon chứ? Ăn cũng chẳng có vị gì, chỉ giòn thôi, đừng nghe lời bọn họ, nếu cháu muốn ăn gà, a gia làm gà hầm nấm tươi cho cháu, qua một tháng nữa ăn gà hầm ngô, vừa ngọt vừa tươi.”

Tiểu Quỳ do dự gật đầu, hỏi: “Thật sự vừa tươi vừa ngọt sao?”

“Thật chứ, năm ngoái hầm một lần cháu uống hết một bát canh gà lớn, mẫu thân cháu cũng thích uống, đệ đệ cháu sau này chắc chắn cũng thích.” Đồ lão hán khẳng định nói.

“Tiểu Quỳ?” Hứa Nghiên bên ngoài gọi với vào, trước đó nghe thấy tiếng của con bé sao lâu như vậy vẫn chưa ra? Tìm nhầm chỗ rồi hay là đang chơi trong nhà?

“Ấy.” Bé đứng dậy đáp lời, nói với a gia: “Mẫu thân gọi cháu rồi, a gia, cháu ra ngoài đây ạ.”

“Đi chơi đi, tiện thể xem đệ đệ cháu tỉnh chưa.”

“Chắc chắn là chưa, Tiểu Ngư tỉnh là sẽ khóc.”

Đồ lão hán nghiêng đầu nghe tiếng bước chân đi thẳng ra cổng lớn, cũng không nghe thấy tiếng ‘kẽo kẹt’ mở cửa phòng, liền biết đại tôn nữ không đi xem đệ đệ mình, ông lắc đầu, tự nhủ: “Đại tôn nhi ta ngoan ngoãn, bị các ngươi nói thành đồ mít ướt rồi, đứa nhỏ nào ngủ dậy không thấy người mà không khóc chứ?”

Nhưng ông vẫn ngồi trên ghế đẩu nhỏ đan rổ, không đứng dậy đi nhìn, có thể thấy cũng đồng tình với lời đại tôn nữ.

“Mẫu thân, phụ thân, chúng ta đi đào măng đi, trong thôn có thiệt nhiều thẩm tử đều đã đi rồi, một cái gùi toàn là măng.” Bé rõ ràng vẫn chưa bỏ ý định, nhìn thấy phụ mẫu đang tưới rau, câu đầu tiên nói ra chính là câu này.

“Nàng có muốn ăn măng không?” Đồ Đại Ngưu nghiêng đầu hỏi tức phụ.

Đồ Tiểu Quỳ trông mong mẫu thân, nghe thấy mẫu thân nói ‘Ăn, đào một chút ăn thử cho biết vị tươi’ Bé liền cười toe toét, ôm chân mẫu thân hỏi: “Vậy chúng ta khi nào đi? Đi muộn thì không còn nữa đâu.”

“Buổi chiều đi.”

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »