Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3949 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 131

❊ ❊ ❊

Nửa tháng sau khi Hứa Nghiên sinh nở, đại tỷ của nàng là Hứa Nguyễn xách bốn con gà mái già, một giỏ trứng gà nhỏ và một bó miến dong, dẫn theo Hồng Quả đến thăm, hai thôn cách nhau không quá gần, nhưng cũng biết chuyện thôn Hậu Sơn xảy ra dịch gà, toàn bộ gà vịt trong thôn đều bị giết sạch, cho nên Hứa Nguyễn nghĩ Đồ gia không có gà mái già, nàng ta bèn xách thêm vài con đến, gà do tự mình nuôi luôn ngon hơn gà mái già không đẻ trứng mua của người khác.

Hồng Quả xách một con gà và một giỏ trứng gà, đi trên con đường vắng người hỏi mẫu thân: “Vài tháng trước đại tẩu con sinh con, tiểu di còn mua một chiếc vòng tay hồ lô bằng bạc, phụ thân chỉ mang những thứ này thôi có ổn không? Chẳng bằng tiền của chiếc vòng bạc đó.”

“Con thì biết cái gì? Tặng quà là phải tặng đúng thứ người ta cần, nhà tiểu di con không thiếu vòng hồ lô, vòng phúc lộc, chỉ thiếu gà mái già để hầm canh bồi bổ thân thể, mua một chiếc vòng, khi đứa bé hơn một tuổi đeo sẽ bị nhỏ, lúc Tiểu Quỳ sinh ra ta cũng mua cho con bé một chiếc vòng, con xem bây giờ con bé còn đeo không? Trên tay lại đổi chiếc vòng mới rồi, vừa hay có thể đưa chiếc con bé không đeo cho đệ đệ đeo, trên vòng tay tích tụ đều là phúc khí.” Hứa Nguyễn biện bạch hùng hồn, người nhà quê đối với gia súc mình nuôi có một loại tình cảm đặc biệt, gà tự tay nuôi lớn luôn tốt hơn gà nhà người khác, giống như con gà đang xách trong tay này, đồ ăn thức uống hoặc là đào được trong đất hoặc là cơm thừa canh cặn trong nhà, đều chưa từng ăn thức ăn mốc, lòng đỏ trứng gà màu sắc rất tươi sáng.

Hồng Quả bĩu môi: “Con không hiểu nhưng phụ thân hiểu, đợi ông ấy về con sẽ hỏi ông ấy.”

Hứa Nguyễn nổi giận: “Hỏi! Hỏi hỏi hỏi! Con cứ việc đi mà hỏi! Ta sinh ra con mà cứ dính lấy phụ thân con, cái đồ con sói mắt trắng vô lương tâm! Gặp phải cái Trần gia các ngươi tiêu xài hoang phí, cũng là ta xui xẻo, coi bạc như tiền đồng mà dùng, may mà trong nhà không phải giàu có, nếu không mấy cha con các người phải lấy vòng bạc làm trò ném xuống nước.”

Hồng Quả trợn trắng mắt nhìn trời không nói gì, không nhắc đến phụ thân, mình trước mặt mẫu thân chỉ là một người gỗ chướng mắt không biết đặt ở đâu, hễ nhắc đến phụ thân đang ở ngoài buôn bán hàng hóa, mẫu thân lại như bị chọc vào phổi, thở dốc mắng mình vô lương tâm, ăn không ngồi rồi lại còn không biết điều, tóm lại là không thể phản bác lại, đặc biệt là không thể lấy chồng của mẫu thân ra áp đảo mẫu thân, nhất là khi phụ thân không có nhà.

Suốt đường đi mặt mày ủ rũ không thèm để ý đến Hồng Quả, đến khi bước vào cửa Đồ gia, trên mặt mới nở nụ cười, nàng ta đưa gà mái cho Đại Ngưu, bảo Hồng Quả mang trứng gà và miến dong vào phòng bếp, rồi vào nhà thăm hai mẫu tử đang nằm trong phòng.

“Ôi, chỉ cần nhìn tiểu tử béo này là biết sữa của muội tốt, trắng trẻo mập mạp đáng yêu, khuôn mặt nhỏ nhắn này, giống người Hứa gia chúng ta.” Nàng ta thò đầu nhìn một cái, rồi cúi xuống giúp dọn dẹp quần áo, chăn đệm và tã lót của đứa bé đang vắt trên ghế.

“Tỷ, tỷ dừng tay đi, tỷ là khách, sao vừa đến đã dọn dẹp những thứ này? Trưa nay Đại Ngưu sẽ dọn dẹp, chàng ấy cũng biết để ở đâu.”

Nhưng lời Hứa Nghiên nói không có tác dụng, đại tỷ của nàng nhất quyết muốn giúp muội muội đang ở cữ dọn dẹp việc nhà, nàng ta còn xách chăn đệm bẩn muốn đi ra ngoài giặt, nhìn thấy Hồng Quả đang dẫn Tiểu Quỳ chải lông cho chó, nàng ta hừ mạnh một tiếng, thầm nghĩ: Nói ta keo kiệt bủn xỉn? Ta đến hầu hạ tiểu di của ngươi, ngươi lạ đến hầu hạ chó, bản thân một chân đầy bùn còn chê người khác bẩn.

Hồng Quả thấy dáng vẻ đó của mẫu thân là biết mẫu thân muốn làm gì, nhíu mày nhìn chằm chằm hậu viện. quả nhiên không lâu sau đã bị tiểu di phu đẩy ra, tấm đệm giường đã không còn, lại còn được một phen tâng bốc, Hồng Quả nheo mắt hừ một tiếng, lúc mẫu thân đi ngang qua, con bé lại cúi đầu giả vờ như không thấy.

Hứa Nguyễn đã đi qua rồi, nghe thấy nha đầu Đồ Tiểu Quỳ kia “hừ” mạnh một tiếng. Hừ xong còn há miệng cười lớn, Nàng ta có chút đỏ mặt một cách khó hiểu, nhưng lại nghĩ nha đầu này còn nhỏ, dù tinh ranh cũng chưa hiểu chuyện, Nàng ta quay lại ngồi xổm xuống, cười tủm tỉm hỏi: “Quỳ nha đầu, vừa rồi con đang hừ cái gì thế?”

“Hừ tỷ tỷ con, tỷ ấy cũng hừ con.” Tiểu Quỳ chỉ vào biểu tỷ mình, bị Hồng Quả lườm một cái rồi nắm tay bé lại, bé không rút ra được, ngập ngừng nhìn hai bên. Lời mách lẻo nuốt vào bụng, đại di nương không đáng tin, không thường đến đây, nếu mình bị đánh thì đại di nương cũng không biết.

“Nha đầu ngoan.” Nàng ta sờ bím tóc nhỏ của Tiểu Quỳ, nhưng ánh mắt lại nheo lại lườm Trần Hồng Quả không dám nhìn mình, vẻ mặt như muốn nói, để xem ngươi làm thế nào.

Đợi Hứa Nguyễn đi rồi, Hồng Quả nhéo má Tiểu Quỳ, cười mắng: “Chim sẻ nhỏ, đồ ngốc nghếch.”

Đồ Tiểu Quỳ thầm vui, cảm thấy “chim sẻ nhỏ” nghe cũng hay, cười hì hì mặc cho biểu tỷ véo đôi má nhỏ bầu bĩnh của mình.

Trong phòng Hứa Nghiên đang kể cho đại tỷ nghe chuyện thuê núi nuôi lợn và thuê Hoành Nghĩa đến ở trên núi trông lợn, nàng còn nói nếu nhà thiếu củi, cứ bảo Bình An và Bình Nguyên lên núi chặt rồi kéo về, nhiều cây tạp như vậy, mình đốt phải mấy năm.

“Đã quyết định rồi sao?” Hứa Nguyễn hỏi.

“Ừ, đã nói xong với nhà đại ca, đầu năm sau sẽ qua, Xuân Miêu cũng đến, hai phu thê quản lý trại lợn trên núi, có đôi có cặp cũng không sợ.”

“Cũng tốt, nếu Bình Hòa lớn hơn chút thì thuê thằng bé cũng được, hai nhà chúng ta ở gần, đi lại thuận tiện.” Hứa Nguyễn một mặt mừng cho đại chất tử không phải làm ruộng, một mặt lại tiếc, không cần hỏi cũng biết tiền công chắc chắn không ít, tiểu muội phu luôn hào phóng, hơn nữa Bình Hòa theo tiểu di phu nuôi lợn vài năm cũng học được chút nghề, sau này tích góp được tiền, trong nhà cho thêm chút nữa cũng có thể nuôi vài con lợn.

Hứa Nghiên cười cười, cái tính cách dẻo miệng, không chịu khó làm việc của thằng bé không thích hợp nuôi lợn trên núi, dù không có Hoành Nghĩa cũng sẽ không thuê Bình Hòa, nhưng nàng vẫn nói: “Bình Hòa tính tình hoạt bát, thích hợp theo tỷ phu học chạy hàng, là người thích náo nhiệt.”

Hứa Nguyễn nghe xong liền thở dài, than phiền với tiểu muội: “Chỉ quanh quẩn mấy huyện này, chạy một chuyến mất một hai tháng, trừ chi phí ăn ở trên đường, nhiều nhất cũng chỉ kiếm được mười lượng, hồi con cái còn nhỏ không cảm thấy gì, cứ ăn uống thôi, nuôi nổi, nhưng muội xem, lớn nhỏ bốn đứa, ít nhất phải xây cho chúng ba căn nhà, tiểu nhi tử chỉ lớn hơn đại tôn tử ba bốn tuổi, không thể đến lúc đó chỉ cho tiểu nhi tử mà không cho đại tôn tử, cho đại tôn tử rồi còn nhị tôn tử, haizz, tiền thật khó kiếm mà.”

Cuối cùng nàng ta vỗ vỗ bụng, cười than thở: “Đều tại bụng người Hứa gia chúng ta mắn đẻ, sinh một lèo toàn nhi tử.”

Lúc này Hứa Nghiên mới nhận ra đại tỷ là kiểu ngọt bùi lẫn lộn, nàng ta đang vui, nên nàng cũng không nói lời chán nản làm mất hứng của nàng ta, bản thân nàng ta vui lòng sắp xếp chu đáo cho ba đời Trần gia, dù sống tằn tiện cũng thấy vui sướng.

“Đúng rồi, tiểu tử béo này tên là gì?” Hứa Nguyễn nhìn đứa bé đang bú sữa đạp chân trong lòng Hứa Nghiên hỏi.

“Thanh Du, Đồ Thanh Du, tỷ tỷ của nó thì gọi nó là Tiểu Ngư.”

“Đặt theo Tiểu Quỳ à? Phụ thân của Đại Ngưu không có ý kiến sao?” Nàng ta nghiêng đầu hỏi.

“Không có ý kiến, tổ tiên cũng không truyền lại tự bối*, ông ấy còn đặt tên cho nhi tử mình là Đại Ngưu cơ mà. Trong nhà chỉ có hai chị em chúng nó, đâu cần phân chia rõ ràng như vậy. Tỷ tỷ là hoa quỳ, đệ đệ là cây du. A gia chúng nó rất hài lòng.”

*tự bối: tên theo thế hệ, việc đặt tên thế hệ (thường là chữ lót) được quy định bởi một bài thơ gọi là “ban thứ liên.” Mỗi gia tộc có một bài thơ riêng, một bài thơ như vậy có thể dài từ 12 chữ đến hàng trăm chữ, các chữ kế tiếp nhau sẽ trở thành tên thế hệ cho các thế hệ kế tiếp nhau.

Cả nhà người ta đều không có ý kiến, Hứa Nguyễn cũng không đề cập nữa, lúc ăn cơm trưa nàng ta cười ha ha, nói chuyện nhiệt tình chu đáo, sau khi nàng ta đi, Đồ lão hán còn nói với nhi tử: “Di mẫu của Tiểu Quỳ là người hiểu chuyện, làm việc cũng nhanh nhẹn dứt khoát.”

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »